Nụ cười của Thẩm Thạch Kiến cứng lại, Vân Niệm nhạy bén nhận ra tâm trạng hắn có chút trùng xuống.
Nhưng rất nhanh, cảm giác khác lạ đó tan biến nhanh như gió thoảng.
Hắn lơ đãng quay đi như muốn che giấu điều gì: “Tóm lại cô nương cứ tin tại hạ là được.”
Vân Niệm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Nàng không định đợi đến ba ngày.
Ba ngày như lời Thẩm Thạch Kiến nói, e rằng Giang Chiêu đã lạnh ngắt rồi.
Nàng lại hỏi: “Nếu ta diễn không tốt, hắn có g.i.ế.c luôn cả huynh không?”
Thẩm Thạch Kiến: “Không đâu, mỗi ngày hắn chỉ g.i.ế.c một người.”
Vân Niệm trầm ngâm.
Không liên lụy đến Thẩm Thạch Kiến thì dễ làm hơn nhiều, nàng có thể thỏa sức “bung lụa”.
Vân Niệm ngước nhìn trời, sắp đến nửa đêm rồi.
Nàng tĩnh tâm, ánh mắt tập trung cao độ.
Thẩm Thạch Kiến: “Cô nương đang nghĩ gì vậy?”
Vân Niệm liếc nhìn hắn, nói giọng u ám: “Đang nghĩ làm thế nào để không dọa c.h.ế.t huynh đây.”
Sống lưng Thẩm Thạch Kiến lạnh toát: “... Cái gì?”
Nụ cười của Vân Niệm đầy ẩn ý: “Thẩm công t.ử, huynh có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”
Hắn nín thở, chăm chú nhìn ra ngoài hang động.
Thẩm Thạch Kiến không có tu vi nhưng Vân Niệm là tu sĩ, nàng có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, giống như lê bước trên mặt đất.
Quả nhiên, khi trăng tròn lên đến đỉnh đầu, bên ngoài hang động xuất hiện một bóng dáng gầy gò thấp bé.
Thẩm Thạch Kiến lén lút rúc vào sau lưng Vân Niệm, không hiểu sao hắn cứ cảm thấy cô nương này tuy thân thể yếu đuối nhưng lại mang đến cảm giác an toàn vô cùng.
Vân Niệm không để ý đến hắn, vẫn ngồi ôm gối, đôi mắt sâu thẳm bình thản nhìn con rối kia.
Con rối không có cảm xúc, không cảm nhận được cảm xúc của con người, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh, chủ nhân của nó ra lệnh cho nó đến phát kịch bản đêm nay.
Nó ném cho hai người hai cuốn sổ, vặn vẹo cái cổ cứng ngắc, đôi mắt không tròng trắng cũng đảo một vòng theo.
Con rối há miệng, phát ra giọng nói khàn khàn âm u.
“Kịch bản chủ nhân viết, các ngươi diễn theo kịch bản, diễn không tốt sẽ bị biến thành con rối.”
Đây là lần đầu tiên Vân Niệm nghe nó nói chuyện.
Biết diễn tả thế nào nhỉ, giống như tiếng cái cưa để rỉ sét mấy chục năm kéo qua kéo lại trên thân cây, nghe mà rợn hết cả người.
Thẩm Thạch Kiến vươn tay nhanh ch.óng nhặt kịch bản lên, Vân Niệm cũng ghé đầu vào xem.
[Mù nữ Thúy Thúy và Lâm công t.ử là thanh mai trúc mã, vốn là đôi trai tài gái sắc, đính ước từ nhỏ. Nhưng thế đạo bất công, gia cảnh Thúy Thúy sa sút, nàng tự thấy không xứng đáng làm liên lụy Lâm công t.ử nên để lại bức thư đoạn tình, bỏ Lâm công t.ử đi xa.]
[Mấy năm sau, Thúy Thúy và Lâm công t.ử tình cờ gặp lại trong rừng trúc, thiếp có tình nhưng chàng đã cưới vợ. Gặp lại nhau, Lâm công t.ử c.h.ế.t cũng không chịu buông tay, dùng quyền thế ép Thúy Thúy làm thiếp nhưng Thúy Thúy chỉ muốn một đời một kiếp một đôi người.]
[Bên này Thúy Thúy rửa mặt bằng nước mắt, bên kia còn bị cha và vợ của Lâm công t.ử bức ép. Thúy Thúy tình cờ gặp được thế t.ử Định Quốc Công, thế t.ử vừa gặp đã yêu, vào ngày Thúy Thúy và Lâm công t.ử thành thân, thế t.ử một mình cướp dâu. Hai nam tranh một nữ, giữa loạn thế này, đâu là chốn về của Thúy Thúy?]
Vân Niệm: “...”
Thẩm Thạch Kiến: “...”
Cứu mạng, mù mắt tôi rồi!
Hai người nhìn nhau, thấy được sự câm nín trong mắt đối phương.
Hệ thống: [Chà, cái mùi m.á.u ch.ó nồng nặc này, cái tóm tắt cốt truyện sét đ.á.n.h ngang tai này, cái gã tra nam tàng hình hoàn hảo này, tuyệt vời!]
Vân Niệm mỉm cười hỏi con rối: “Ta nhận thẻ nhân vật nào?”
Con rối: “Ngươi, mù nữ Trần Thúy Thúy.”
Thẩm Thạch Kiến mỉm cười hỏi con rối: “Còn ta?”
Con rối: “Ngươi, thế t.ử Định Quốc Công.”
Vân Niệm: “Vậy Lâm công t.ử, vợ Lâm công t.ử, cha Lâm công t.ử đâu?”
Con rối: “Bọn ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phía sau nó từ từ bước ra hai con rối nữa, dung mạo y hệt nó.
Vân Niệm và Thẩm Thạch Kiến: “Ha ha.”
Hệ thống: [Ký chủ cố lên, chúc may mắn.]
Con rối:
“Hồi một, Lâm công t.ử ép cưới Thúy Thúy làm thiếp, vợ Lâm công t.ử và cha Lâm công t.ử sỉ nhục Thúy Thúy ngay tại hỉ đường, thế t.ử Định Quốc Công đến cướp dâu, Thúy Thúy thất vọng về Lâm công t.ử, ngả vào vòng tay thế t.ử Định Quốc Công, thế t.ử hoàn toàn động lòng. Vở kịch này do chủ nhân chấm điểm, dưới năm mươi điểm sẽ bị biến thành con rối.”
Vân Niệm nheo mắt nhìn con rối.
Nó vừa nói do chủ nhân của nó chấm điểm, tức là tên Khối Lỗi Sư đó sao? Hắn điều khiển con rối này, hắn có thể nhìn thấy?
Hệ thống: [Cô định...]
Vân Niệm: “Đúng thế, chính là như những gì ngươi nghĩ đấy.”
Hệ thống: Lặng lẽ thắp cho Thẩm Thạch Kiến một nén nhang.
Quả nhiên ngay sau đó nghe thấy con rối khàn giọng nói: “Bây giờ, bắt đầu.”
Lời nó vừa dứt, trước mắt Vân Niệm lóe lên ánh sáng trắng ch.ói lòa khiến nàng không mở mắt nổi.
Nàng nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa thì đã thấy mình ở một nơi khác.
Giống như đại sảnh của một gia đình giàu có nào đó, treo đầy lụa đỏ hỉ sự, bàn ghế lư hương đầy đủ cả, ba con rối kia đã biến mất...
Không, phải nói là biến thành hình dạng khác.
Một mỹ phụ nhân dung mạo diễm lệ mặc y phục chính thất màu đỏ rực, một lão già vẻ mặt nghiêm khắc lạnh lùng và một nam nhân tuấn tú cao lớn mím c.h.ặ.t môi.
Còn nàng và Thẩm Thạch Kiến cũng thay đổi diện mạo.
Vân Niệm mặc hỉ phục đỏ thẫm, trước trán rủ xuống những tua rua che mặt, tôn lên làn da trắng ngần.
Thẩm Thạch Kiến mặc hắc y thêu kim tuyến, tóc đen buộc cao, tay cầm quạt xếp.
Vân Niệm chớp mắt định ra đòn trước nhưng phát hiện mình chẳng nhìn thấy gì cả, trước mắt một mảng mờ mịt.
Thẩm Thạch Kiến hạ giọng trấn an nàng: “Cô nương diễn vai mù nữ Thúy Thúy.”
Vân Niệm còn chưa kịp thích ứng với bóng tối thì đầu gối như bị ai đá một cái, nàng quỳ phịch xuống đất.
Vân Niệm: Dựa vào cái gì mà bà đây phải quỳ!
Nàng nhất quyết không chịu nhục này, đang định đứng dậy.
Ào...
Một chậu nước hắt thẳng vào mặt.
Giọng nữ chanh chua vang lên: “Tiện nhân, ngươi tưởng Lâm lang nạp ngươi làm thiếp là ngươi có thể ngồi ngang hàng với ta sao!”
Hệ thống: [Hả?]
Thẩm Thạch Kiến cũng kinh ngạc, theo bản năng định đỡ nàng dậy, chợt nhớ ra đang diễn kịch, tay vừa vươn ra lại rụt về.
Hắn giữ vững thiết lập nhân vật thế t.ử Định Quốc Công si tình, nói giọng châm chọc: “Lâm phu nhân ra oai lớn thật đấy.”
Còn Vân Niệm mặt đầy nhẫn nhịn, lau nước trên mặt.
“Thúy nương!”
Một nam nhân lao tới, vội vàng muốn lau nước trên mặt nàng.
Vân Niệm hất tay hắn ra: “Cút, đừng chạm vào ta.”
Thẩm Thạch Kiến hoảng hốt, liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Vân Niệm rằng đây là đang diễn kịch, không được nói như thế nhưng quên mất Vân Niệm có nhìn thấy gì đâu.
Lâm công t.ử cũng sững sờ: “Thúy nương...”
Vân Niệm nghe thấy giọng nói lạnh lùng là một giọng nói xa lạ: “Chín mươi điểm.”
Là giọng của tên Khối Lỗi Sư kia.
Vân Niệm đứng dậy, tuy không nhìn thấy nhưng dù sao nàng cũng là tu sĩ, thính lực nhạy bén.
Nàng định vị chính xác vị trí mỹ phụ nhân vừa tạt nước.
Mỹ phụ nhân nhếch môi cười đắc ý, cha Lâm công t.ử cũng lạnh lùng nhìn màn kịch này.
Nhưng rất nhanh, cảm giác khác lạ đó tan biến nhanh như gió thoảng.
Hắn lơ đãng quay đi như muốn che giấu điều gì: “Tóm lại cô nương cứ tin tại hạ là được.”
Vân Niệm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Nàng không định đợi đến ba ngày.
Ba ngày như lời Thẩm Thạch Kiến nói, e rằng Giang Chiêu đã lạnh ngắt rồi.
Nàng lại hỏi: “Nếu ta diễn không tốt, hắn có g.i.ế.c luôn cả huynh không?”
Thẩm Thạch Kiến: “Không đâu, mỗi ngày hắn chỉ g.i.ế.c một người.”
Vân Niệm trầm ngâm.
Không liên lụy đến Thẩm Thạch Kiến thì dễ làm hơn nhiều, nàng có thể thỏa sức “bung lụa”.
Vân Niệm ngước nhìn trời, sắp đến nửa đêm rồi.
Nàng tĩnh tâm, ánh mắt tập trung cao độ.
Thẩm Thạch Kiến: “Cô nương đang nghĩ gì vậy?”
Vân Niệm liếc nhìn hắn, nói giọng u ám: “Đang nghĩ làm thế nào để không dọa c.h.ế.t huynh đây.”
Sống lưng Thẩm Thạch Kiến lạnh toát: “... Cái gì?”
Nụ cười của Vân Niệm đầy ẩn ý: “Thẩm công t.ử, huynh có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”
Hắn nín thở, chăm chú nhìn ra ngoài hang động.
Thẩm Thạch Kiến không có tu vi nhưng Vân Niệm là tu sĩ, nàng có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, giống như lê bước trên mặt đất.
Quả nhiên, khi trăng tròn lên đến đỉnh đầu, bên ngoài hang động xuất hiện một bóng dáng gầy gò thấp bé.
Thẩm Thạch Kiến lén lút rúc vào sau lưng Vân Niệm, không hiểu sao hắn cứ cảm thấy cô nương này tuy thân thể yếu đuối nhưng lại mang đến cảm giác an toàn vô cùng.
Vân Niệm không để ý đến hắn, vẫn ngồi ôm gối, đôi mắt sâu thẳm bình thản nhìn con rối kia.
Con rối không có cảm xúc, không cảm nhận được cảm xúc của con người, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh, chủ nhân của nó ra lệnh cho nó đến phát kịch bản đêm nay.
Nó ném cho hai người hai cuốn sổ, vặn vẹo cái cổ cứng ngắc, đôi mắt không tròng trắng cũng đảo một vòng theo.
Con rối há miệng, phát ra giọng nói khàn khàn âm u.
“Kịch bản chủ nhân viết, các ngươi diễn theo kịch bản, diễn không tốt sẽ bị biến thành con rối.”
Đây là lần đầu tiên Vân Niệm nghe nó nói chuyện.
Biết diễn tả thế nào nhỉ, giống như tiếng cái cưa để rỉ sét mấy chục năm kéo qua kéo lại trên thân cây, nghe mà rợn hết cả người.
Thẩm Thạch Kiến vươn tay nhanh ch.óng nhặt kịch bản lên, Vân Niệm cũng ghé đầu vào xem.
[Mù nữ Thúy Thúy và Lâm công t.ử là thanh mai trúc mã, vốn là đôi trai tài gái sắc, đính ước từ nhỏ. Nhưng thế đạo bất công, gia cảnh Thúy Thúy sa sút, nàng tự thấy không xứng đáng làm liên lụy Lâm công t.ử nên để lại bức thư đoạn tình, bỏ Lâm công t.ử đi xa.]
[Mấy năm sau, Thúy Thúy và Lâm công t.ử tình cờ gặp lại trong rừng trúc, thiếp có tình nhưng chàng đã cưới vợ. Gặp lại nhau, Lâm công t.ử c.h.ế.t cũng không chịu buông tay, dùng quyền thế ép Thúy Thúy làm thiếp nhưng Thúy Thúy chỉ muốn một đời một kiếp một đôi người.]
[Bên này Thúy Thúy rửa mặt bằng nước mắt, bên kia còn bị cha và vợ của Lâm công t.ử bức ép. Thúy Thúy tình cờ gặp được thế t.ử Định Quốc Công, thế t.ử vừa gặp đã yêu, vào ngày Thúy Thúy và Lâm công t.ử thành thân, thế t.ử một mình cướp dâu. Hai nam tranh một nữ, giữa loạn thế này, đâu là chốn về của Thúy Thúy?]
Vân Niệm: “...”
Thẩm Thạch Kiến: “...”
Cứu mạng, mù mắt tôi rồi!
Hai người nhìn nhau, thấy được sự câm nín trong mắt đối phương.
Hệ thống: [Chà, cái mùi m.á.u ch.ó nồng nặc này, cái tóm tắt cốt truyện sét đ.á.n.h ngang tai này, cái gã tra nam tàng hình hoàn hảo này, tuyệt vời!]
Vân Niệm mỉm cười hỏi con rối: “Ta nhận thẻ nhân vật nào?”
Con rối: “Ngươi, mù nữ Trần Thúy Thúy.”
Thẩm Thạch Kiến mỉm cười hỏi con rối: “Còn ta?”
Con rối: “Ngươi, thế t.ử Định Quốc Công.”
Vân Niệm: “Vậy Lâm công t.ử, vợ Lâm công t.ử, cha Lâm công t.ử đâu?”
Con rối: “Bọn ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phía sau nó từ từ bước ra hai con rối nữa, dung mạo y hệt nó.
Vân Niệm và Thẩm Thạch Kiến: “Ha ha.”
Hệ thống: [Ký chủ cố lên, chúc may mắn.]
Con rối:
“Hồi một, Lâm công t.ử ép cưới Thúy Thúy làm thiếp, vợ Lâm công t.ử và cha Lâm công t.ử sỉ nhục Thúy Thúy ngay tại hỉ đường, thế t.ử Định Quốc Công đến cướp dâu, Thúy Thúy thất vọng về Lâm công t.ử, ngả vào vòng tay thế t.ử Định Quốc Công, thế t.ử hoàn toàn động lòng. Vở kịch này do chủ nhân chấm điểm, dưới năm mươi điểm sẽ bị biến thành con rối.”
Vân Niệm nheo mắt nhìn con rối.
Nó vừa nói do chủ nhân của nó chấm điểm, tức là tên Khối Lỗi Sư đó sao? Hắn điều khiển con rối này, hắn có thể nhìn thấy?
Hệ thống: [Cô định...]
Vân Niệm: “Đúng thế, chính là như những gì ngươi nghĩ đấy.”
Hệ thống: Lặng lẽ thắp cho Thẩm Thạch Kiến một nén nhang.
Quả nhiên ngay sau đó nghe thấy con rối khàn giọng nói: “Bây giờ, bắt đầu.”
Lời nó vừa dứt, trước mắt Vân Niệm lóe lên ánh sáng trắng ch.ói lòa khiến nàng không mở mắt nổi.
Nàng nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa thì đã thấy mình ở một nơi khác.
Giống như đại sảnh của một gia đình giàu có nào đó, treo đầy lụa đỏ hỉ sự, bàn ghế lư hương đầy đủ cả, ba con rối kia đã biến mất...
Không, phải nói là biến thành hình dạng khác.
Một mỹ phụ nhân dung mạo diễm lệ mặc y phục chính thất màu đỏ rực, một lão già vẻ mặt nghiêm khắc lạnh lùng và một nam nhân tuấn tú cao lớn mím c.h.ặ.t môi.
Còn nàng và Thẩm Thạch Kiến cũng thay đổi diện mạo.
Vân Niệm mặc hỉ phục đỏ thẫm, trước trán rủ xuống những tua rua che mặt, tôn lên làn da trắng ngần.
Thẩm Thạch Kiến mặc hắc y thêu kim tuyến, tóc đen buộc cao, tay cầm quạt xếp.
Vân Niệm chớp mắt định ra đòn trước nhưng phát hiện mình chẳng nhìn thấy gì cả, trước mắt một mảng mờ mịt.
Thẩm Thạch Kiến hạ giọng trấn an nàng: “Cô nương diễn vai mù nữ Thúy Thúy.”
Vân Niệm còn chưa kịp thích ứng với bóng tối thì đầu gối như bị ai đá một cái, nàng quỳ phịch xuống đất.
Vân Niệm: Dựa vào cái gì mà bà đây phải quỳ!
Nàng nhất quyết không chịu nhục này, đang định đứng dậy.
Ào...
Một chậu nước hắt thẳng vào mặt.
Giọng nữ chanh chua vang lên: “Tiện nhân, ngươi tưởng Lâm lang nạp ngươi làm thiếp là ngươi có thể ngồi ngang hàng với ta sao!”
Hệ thống: [Hả?]
Thẩm Thạch Kiến cũng kinh ngạc, theo bản năng định đỡ nàng dậy, chợt nhớ ra đang diễn kịch, tay vừa vươn ra lại rụt về.
Hắn giữ vững thiết lập nhân vật thế t.ử Định Quốc Công si tình, nói giọng châm chọc: “Lâm phu nhân ra oai lớn thật đấy.”
Còn Vân Niệm mặt đầy nhẫn nhịn, lau nước trên mặt.
“Thúy nương!”
Một nam nhân lao tới, vội vàng muốn lau nước trên mặt nàng.
Vân Niệm hất tay hắn ra: “Cút, đừng chạm vào ta.”
Thẩm Thạch Kiến hoảng hốt, liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Vân Niệm rằng đây là đang diễn kịch, không được nói như thế nhưng quên mất Vân Niệm có nhìn thấy gì đâu.
Lâm công t.ử cũng sững sờ: “Thúy nương...”
Vân Niệm nghe thấy giọng nói lạnh lùng là một giọng nói xa lạ: “Chín mươi điểm.”
Là giọng của tên Khối Lỗi Sư kia.
Vân Niệm đứng dậy, tuy không nhìn thấy nhưng dù sao nàng cũng là tu sĩ, thính lực nhạy bén.
Nàng định vị chính xác vị trí mỹ phụ nhân vừa tạt nước.
Mỹ phụ nhân nhếch môi cười đắc ý, cha Lâm công t.ử cũng lạnh lùng nhìn màn kịch này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









