Lúc này Thẩm Thạch Kiến lên tiếng: “Không ngờ gia sự Lâm phủ lại hỗn loạn thế này, nếu các ngươi không chăm sóc tốt cho Thúy nương, chi bằng để ta...”
Lời hắn chưa nói hết đã thấy thiếu nữ ướt sũng sải bước tới, vung tay lên...
Tát một cái giáng trời vào mặt mỹ phụ nhân, không lệch một li.
Thẩm Thạch Kiến: “!!!”
Mỹ phụ nhân hét lên thất thanh, khóc lóc nhào vào lòng cha Lâm công t.ử: “Cha, ả ta dám đ.á.n.h con!”
Giọng nói lạnh lùng: “Tám mươi điểm.”
Lâm công t.ử bước lên ngăn cản: “Thúy nương, nàng...”
Bốp...
Lại một cái tát nữa.
Vân Niệm trở tay tát Lâm công t.ử một cái.
Lâm công t.ử ôm mặt: “Thúy nương?”
“Bảy mươi điểm.”
Cha Lâm công t.ử nổi giận, chống gậy đứng dậy: “Ngươi ngươi ngươi, to gan! Dám mạo phạm gia chủ và phu nhân! Năm xưa sao ngươi không c.h.ế.t đói ngoài đường đi lại còn sống sờ sờ ra đó!”
Vân Niệm đá văng Lâm công t.ử đang túm c.h.ặ.t lấy mình, cười khanh khách: “Sống chứ, ai mà sống dai bằng ngài, ngài còn sống được mấy năm nữa hả?”
“Sáu mươi điểm.”
Giọng nói lạnh lùng vẫn không chút gợn sóng.
Vân Niệm hài lòng mỉm cười.
Hệ thống: [Ánh bình minh đang ở ngay trước mắt, xông lên nào Vân Tiểu Niệm!]
Thẩm Thạch Kiến đã há hốc mồm không nói nên lời.
Cha Lâm công t.ử: “Ngươi, ngươi dám nói lại lần nữa trước mặt ta xem!”
Vân Niệm nhíu mày: “Đừng nói là nói lại lần nữa, nếu ngài nghe không rõ, ta còn có thể khắc lên bia mộ ngài luôn đấy.”
Cha Lâm công t.ử tức đến mức ôm n.g.ự.c thở hổn hển, mặt đỏ tía tai như gan lợn.
“Năm mươi điểm.”
Giọng điệu vẫn trầm ổn như cũ.
Vân Niệm không khỏi khen ngợi tên Khối Lỗi Sư này bình tĩnh thật, thế mà vẫn không giận, vẫn chưa bắt nàng đi làm con rối.
Nhưng cái nàng muốn là chọc giận hắn.
Hệ thống: [Cố lên! Còn một tình tiết cuối cùng nữa, Thúy Thúy vì chọc tức Lâm công t.ử nên chọn đào hôn, ngả vào vòng tay thế t.ử Định Quốc Công, bày tỏ tình cảm với thế t.ử, thế t.ử hoàn toàn luân hãm.]
Bày tỏ tình cảm? Thế t.ử luân hãm một tấm chân tình?
Vân Niệm nghe thấy tiếng thở của Thẩm Thạch Kiến, đôi mắt xám xịt quay sang phía Thẩm Thạch Kiến đang đứng ngây như phỏng.
Thẩm Thạch Kiến vô thức lùi lại vài bước.
Lại thấy Vân Niệm xách váy chạy về phía hắn.
Thẩm Thạch Kiến: Cô đừng có qua đây!
Một luồng gió lùa qua, Vân Niệm không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng vỡ vụn và một tiếng rên hừ hừ.
Tiếp đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, giống như bị ai đó ném văng ra ngoài.
Nàng tưởng cha Lâm công t.ử tức quá ngất xỉu rồi.
Thân hình nàng nhẹ bẫng, lao vào lòng “Thẩm Thạch Kiến”.
Vân Niệm ngửi thấy mùi hương sạch sẽ lạnh lẽo, tựa như trúc xanh trong núi, thanh tân nhã nhặn.
Nàng nói một hơi: “Thế t.ử, dân nữ thích ngài. Năm đó mưa bụi hoa hạnh, ngài nói ngài là thế t.ử Định Quốc Công, dân nữ liền nhất kiến chung tình.”
“Dân nữ thật sự rất thích ngài, mặc dù ngài ích kỷ nóng nảy không có đầu óc, lắc đầu một cái là nghe thấy tiếng biển khơi nhưng ta vẫn thích ngài. Đúng thế mắt nhìn người của ta kém vậy đấy, ngài có thích ta không, có nguyện ý đưa ta đi không? Nếu ngài đồng ý thì ta đi báo quan kiện ngài dụ dỗ con gái nhà lành đấy nhé.”
Nàng ôm rất c.h.ặ.t, mặt vùi sâu vào lòng người trước mặt, chờ đợi Khối Lỗi Sư gầm lên tuyên bố nàng đã chạm đến giới hạn, dám sỉ nhục kịch bản tâm huyết của hắn, lập tức lôi nàng đi xử t.ử làm thành con rối ngày đêm hành hạ.
Hôm nay thế t.ử này mà luân hãm được thì Vân Niệm nàng thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Khối Lỗi Sư mãi vẫn không lên tiếng, xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hệ thống cũng không nói gì.
Vân Niệm chưa nhận ra điều bất thường, suy nghĩ bắt đầu lan man.
Ừm...
Sao tự nhiên Thẩm Thạch Kiến cao lên thế nhỉ.
Còn nữa...
Hắn thơm thật đấy, sao lúc nãy không nhận ra nhỉ?
Vòng eo trong vòng tay nàng rắn chắc thẳng tắp như cây tùng, l.ồ.ng n.g.ự.c áp vào má nàng rộng lớn vững chãi.
Nàng còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì một đôi tay đã ôm lấy eo nàng, người đó có bàn tay rất lớn, ấn nàng sát vào lòng hắn hơn.
Hắn rất cao, cằm vừa vặn tựa lên đỉnh đầu nàng, mùi hương tùng bách trên người hắn ập tới bao trùm lấy nàng, vây quanh mũi nàng, quanh người nàng, từng chút từng chút như muốn nhấn chìm nàng.
Cái này... hình như có gì đó sai sai.
Vân Niệm tưởng đây là chiêu trò mới của Khối Lỗi Sư, đầu óc không còn tỉnh táo như ban nãy, hơi ngả người ra sau tách khỏi lòng hắn một chút, theo bản năng đưa tay sờ soạng khuôn mặt hắn để xác nhận thân phận.
Tay nàng nhanh hơn não, lần mò trên mặt hắn từ đôi lông mày tuấn tú trượt xuống, lướt qua hàng mi dài rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, cằm...
Dừng lại trên yết hầu nhô lên rõ rệt của hắn.
Yết hầu dưới đầu ngón tay khẽ trượt lên trượt xuống vài lần.
Da thịt mềm mại, không phải con rối.
Nàng nghe thấy người trước mặt cười khẽ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn cúi người ôm trọn nàng vào lòng, đầu tựa vào vai nàng, hơi thở phả vào bên tai nàng, mang đến cảm giác tê dại run rẩy.
Tiếng cười trong trẻo, tựa như trăng mây, tựa như suối ngàn, mang theo vài phần dịu dàng.
Vân Niệm: “!”
Bộ não đang đình trệ bỗng chốc tỉnh táo lại, nàng vội vàng rụt tay về.
Đây không phải Thẩm Thạch Kiến!
“Sư tỷ là đệ.”
Bàn tay đặt sau lưng hờ hững ôm lấy nàng, hắn tựa vào hõm vai nàng, chất liệu y phục mềm mại mang theo hơi thở sạch sẽ của thiếu niên.
Vân Niệm rúc trong lòng hắn, có thể nghe rõ nhịp tim đập đều đặn mạnh mẽ.
“Sư đệ?”
“Ừm.” Thiếu niên đáp: “Sư tỷ, đệ đến rồi.”
Vân Niệm vẫn chưa hoàn hồn, sao hắn lại xuất hiện ở đây, nàng rõ ràng đã để lại thư bảo hắn về Huyền Miểu Kiếm Tông mà.
Hắn ôm nàng, vòng tay siết lấy eo nàng, cằm tựa lên vai nàng. Sự chênh lệch hình thể giữa hai người quá lớn, nếu nhìn từ phía sau hắn thì hoàn toàn không thấy trong lòng hắn đang ôm một cô nương.
Vân Niệm cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nàng vội vàng lùi ra khỏi vòng tay hắn, nhớ lại lúc nãy mình còn sờ soạng lung tung trên mặt hắn, hai má nóng bừng như lửa đốt.
Nàng cười ngượng ngùng: “Xin lỗi, tại ta không nhìn thấy gì cả, muốn xác nhận thân phận của đệ thôi.”
Đường nét quen thuộc, da thịt ấm áp đàn hồi, không phải con rối lạnh lẽo mềm oặt không xương, quả thực là Tạ Khanh Lễ không sai.
Tạ Khanh Lễ cười: “Không sao, mắt sư tỷ lát nữa sẽ khỏi thôi.”
Một bàn tay đỡ lấy khuỷu tay nàng, lòng bàn tay hắn rất lớn, đỡ nàng vững vàng.
Vân Niệm đi theo hắn, hắn ấn nàng ngồi xuống một phiến đá.
Tạ Khanh Lễ ngồi xổm xuống, vừa vặn đối diện với nàng.
Đôi mắt Vân Niệm là một màu xám tro sâu thẳm, bị một lớp linh lực che phủ gây ra hiện tượng mù giả.
Nàng mặc một bộ hỉ phục, thuật che mắt Khối Lỗi Sư để lại trên người nàng vẫn chưa tan hết, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong ảo cảnh.
Hỉ phục đỏ thẫm khoác lên người nàng không hề dung tục chút nào, trên trán điểm kim bạc, trang điểm rực rỡ diễm lệ, môi hồng răng trắng, cần cổ ngọc ngà lộ ra từ cổ áo hỉ phục càng thêm trắng ngần mảnh mai.
Vì không nhìn thấy nên ánh mắt nàng cứ nhìn thẳng vào hắn, ở độ cao này họ có thể nhìn thẳng vào mắt nhau.
Đây là lần đầu tiên hắn ngắm nhìn nàng kỹ càng đến thế.
Lời hắn chưa nói hết đã thấy thiếu nữ ướt sũng sải bước tới, vung tay lên...
Tát một cái giáng trời vào mặt mỹ phụ nhân, không lệch một li.
Thẩm Thạch Kiến: “!!!”
Mỹ phụ nhân hét lên thất thanh, khóc lóc nhào vào lòng cha Lâm công t.ử: “Cha, ả ta dám đ.á.n.h con!”
Giọng nói lạnh lùng: “Tám mươi điểm.”
Lâm công t.ử bước lên ngăn cản: “Thúy nương, nàng...”
Bốp...
Lại một cái tát nữa.
Vân Niệm trở tay tát Lâm công t.ử một cái.
Lâm công t.ử ôm mặt: “Thúy nương?”
“Bảy mươi điểm.”
Cha Lâm công t.ử nổi giận, chống gậy đứng dậy: “Ngươi ngươi ngươi, to gan! Dám mạo phạm gia chủ và phu nhân! Năm xưa sao ngươi không c.h.ế.t đói ngoài đường đi lại còn sống sờ sờ ra đó!”
Vân Niệm đá văng Lâm công t.ử đang túm c.h.ặ.t lấy mình, cười khanh khách: “Sống chứ, ai mà sống dai bằng ngài, ngài còn sống được mấy năm nữa hả?”
“Sáu mươi điểm.”
Giọng nói lạnh lùng vẫn không chút gợn sóng.
Vân Niệm hài lòng mỉm cười.
Hệ thống: [Ánh bình minh đang ở ngay trước mắt, xông lên nào Vân Tiểu Niệm!]
Thẩm Thạch Kiến đã há hốc mồm không nói nên lời.
Cha Lâm công t.ử: “Ngươi, ngươi dám nói lại lần nữa trước mặt ta xem!”
Vân Niệm nhíu mày: “Đừng nói là nói lại lần nữa, nếu ngài nghe không rõ, ta còn có thể khắc lên bia mộ ngài luôn đấy.”
Cha Lâm công t.ử tức đến mức ôm n.g.ự.c thở hổn hển, mặt đỏ tía tai như gan lợn.
“Năm mươi điểm.”
Giọng điệu vẫn trầm ổn như cũ.
Vân Niệm không khỏi khen ngợi tên Khối Lỗi Sư này bình tĩnh thật, thế mà vẫn không giận, vẫn chưa bắt nàng đi làm con rối.
Nhưng cái nàng muốn là chọc giận hắn.
Hệ thống: [Cố lên! Còn một tình tiết cuối cùng nữa, Thúy Thúy vì chọc tức Lâm công t.ử nên chọn đào hôn, ngả vào vòng tay thế t.ử Định Quốc Công, bày tỏ tình cảm với thế t.ử, thế t.ử hoàn toàn luân hãm.]
Bày tỏ tình cảm? Thế t.ử luân hãm một tấm chân tình?
Vân Niệm nghe thấy tiếng thở của Thẩm Thạch Kiến, đôi mắt xám xịt quay sang phía Thẩm Thạch Kiến đang đứng ngây như phỏng.
Thẩm Thạch Kiến vô thức lùi lại vài bước.
Lại thấy Vân Niệm xách váy chạy về phía hắn.
Thẩm Thạch Kiến: Cô đừng có qua đây!
Một luồng gió lùa qua, Vân Niệm không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng vỡ vụn và một tiếng rên hừ hừ.
Tiếp đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất, giống như bị ai đó ném văng ra ngoài.
Nàng tưởng cha Lâm công t.ử tức quá ngất xỉu rồi.
Thân hình nàng nhẹ bẫng, lao vào lòng “Thẩm Thạch Kiến”.
Vân Niệm ngửi thấy mùi hương sạch sẽ lạnh lẽo, tựa như trúc xanh trong núi, thanh tân nhã nhặn.
Nàng nói một hơi: “Thế t.ử, dân nữ thích ngài. Năm đó mưa bụi hoa hạnh, ngài nói ngài là thế t.ử Định Quốc Công, dân nữ liền nhất kiến chung tình.”
“Dân nữ thật sự rất thích ngài, mặc dù ngài ích kỷ nóng nảy không có đầu óc, lắc đầu một cái là nghe thấy tiếng biển khơi nhưng ta vẫn thích ngài. Đúng thế mắt nhìn người của ta kém vậy đấy, ngài có thích ta không, có nguyện ý đưa ta đi không? Nếu ngài đồng ý thì ta đi báo quan kiện ngài dụ dỗ con gái nhà lành đấy nhé.”
Nàng ôm rất c.h.ặ.t, mặt vùi sâu vào lòng người trước mặt, chờ đợi Khối Lỗi Sư gầm lên tuyên bố nàng đã chạm đến giới hạn, dám sỉ nhục kịch bản tâm huyết của hắn, lập tức lôi nàng đi xử t.ử làm thành con rối ngày đêm hành hạ.
Hôm nay thế t.ử này mà luân hãm được thì Vân Niệm nàng thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Khối Lỗi Sư mãi vẫn không lên tiếng, xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.
Hệ thống cũng không nói gì.
Vân Niệm chưa nhận ra điều bất thường, suy nghĩ bắt đầu lan man.
Ừm...
Sao tự nhiên Thẩm Thạch Kiến cao lên thế nhỉ.
Còn nữa...
Hắn thơm thật đấy, sao lúc nãy không nhận ra nhỉ?
Vòng eo trong vòng tay nàng rắn chắc thẳng tắp như cây tùng, l.ồ.ng n.g.ự.c áp vào má nàng rộng lớn vững chãi.
Nàng còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì một đôi tay đã ôm lấy eo nàng, người đó có bàn tay rất lớn, ấn nàng sát vào lòng hắn hơn.
Hắn rất cao, cằm vừa vặn tựa lên đỉnh đầu nàng, mùi hương tùng bách trên người hắn ập tới bao trùm lấy nàng, vây quanh mũi nàng, quanh người nàng, từng chút từng chút như muốn nhấn chìm nàng.
Cái này... hình như có gì đó sai sai.
Vân Niệm tưởng đây là chiêu trò mới của Khối Lỗi Sư, đầu óc không còn tỉnh táo như ban nãy, hơi ngả người ra sau tách khỏi lòng hắn một chút, theo bản năng đưa tay sờ soạng khuôn mặt hắn để xác nhận thân phận.
Tay nàng nhanh hơn não, lần mò trên mặt hắn từ đôi lông mày tuấn tú trượt xuống, lướt qua hàng mi dài rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, cằm...
Dừng lại trên yết hầu nhô lên rõ rệt của hắn.
Yết hầu dưới đầu ngón tay khẽ trượt lên trượt xuống vài lần.
Da thịt mềm mại, không phải con rối.
Nàng nghe thấy người trước mặt cười khẽ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn cúi người ôm trọn nàng vào lòng, đầu tựa vào vai nàng, hơi thở phả vào bên tai nàng, mang đến cảm giác tê dại run rẩy.
Tiếng cười trong trẻo, tựa như trăng mây, tựa như suối ngàn, mang theo vài phần dịu dàng.
Vân Niệm: “!”
Bộ não đang đình trệ bỗng chốc tỉnh táo lại, nàng vội vàng rụt tay về.
Đây không phải Thẩm Thạch Kiến!
“Sư tỷ là đệ.”
Bàn tay đặt sau lưng hờ hững ôm lấy nàng, hắn tựa vào hõm vai nàng, chất liệu y phục mềm mại mang theo hơi thở sạch sẽ của thiếu niên.
Vân Niệm rúc trong lòng hắn, có thể nghe rõ nhịp tim đập đều đặn mạnh mẽ.
“Sư đệ?”
“Ừm.” Thiếu niên đáp: “Sư tỷ, đệ đến rồi.”
Vân Niệm vẫn chưa hoàn hồn, sao hắn lại xuất hiện ở đây, nàng rõ ràng đã để lại thư bảo hắn về Huyền Miểu Kiếm Tông mà.
Hắn ôm nàng, vòng tay siết lấy eo nàng, cằm tựa lên vai nàng. Sự chênh lệch hình thể giữa hai người quá lớn, nếu nhìn từ phía sau hắn thì hoàn toàn không thấy trong lòng hắn đang ôm một cô nương.
Vân Niệm cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nàng vội vàng lùi ra khỏi vòng tay hắn, nhớ lại lúc nãy mình còn sờ soạng lung tung trên mặt hắn, hai má nóng bừng như lửa đốt.
Nàng cười ngượng ngùng: “Xin lỗi, tại ta không nhìn thấy gì cả, muốn xác nhận thân phận của đệ thôi.”
Đường nét quen thuộc, da thịt ấm áp đàn hồi, không phải con rối lạnh lẽo mềm oặt không xương, quả thực là Tạ Khanh Lễ không sai.
Tạ Khanh Lễ cười: “Không sao, mắt sư tỷ lát nữa sẽ khỏi thôi.”
Một bàn tay đỡ lấy khuỷu tay nàng, lòng bàn tay hắn rất lớn, đỡ nàng vững vàng.
Vân Niệm đi theo hắn, hắn ấn nàng ngồi xuống một phiến đá.
Tạ Khanh Lễ ngồi xổm xuống, vừa vặn đối diện với nàng.
Đôi mắt Vân Niệm là một màu xám tro sâu thẳm, bị một lớp linh lực che phủ gây ra hiện tượng mù giả.
Nàng mặc một bộ hỉ phục, thuật che mắt Khối Lỗi Sư để lại trên người nàng vẫn chưa tan hết, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong ảo cảnh.
Hỉ phục đỏ thẫm khoác lên người nàng không hề dung tục chút nào, trên trán điểm kim bạc, trang điểm rực rỡ diễm lệ, môi hồng răng trắng, cần cổ ngọc ngà lộ ra từ cổ áo hỉ phục càng thêm trắng ngần mảnh mai.
Vì không nhìn thấy nên ánh mắt nàng cứ nhìn thẳng vào hắn, ở độ cao này họ có thể nhìn thẳng vào mắt nhau.
Đây là lần đầu tiên hắn ngắm nhìn nàng kỹ càng đến thế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









