Vân Niệm nhớ rất rõ con yêu quái này, bởi vì giữa một dàn boss chỉ biết g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c thì hắn quả thực có phong cách rất riêng.

Hắn khá là có “tình thú”.

Con yêu quái này từ nhỏ bị giam cầm trong gánh hát, bị nuôi để biểu diễn tạp kỹ mua vui cho khách, cho đến một ngày nọ hắn tàn sát cả gánh hát, lột da họ làm thành con rối.

Hơn nữa, con rối do Khối Lỗi Sư làm ra không có ý thức, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của hắn.

Có lẽ do lớn lên trong gánh hát nên Khối Lỗi Sư rất thích diễn kịch, bắt được người không vội g.i.ế.c ngay mà viết kịch bản, bắt người bị bắt diễn theo ý hắn.

Kịch hắn dựng không phải là những vở tuồng ê nha, không phải hát mà giống như thể loại phim ngắn ở thế giới của Vân Niệm, kịch bản ngắn gọn súc tích, người diễn phải hiểu kịch bản rồi diễn một màn bi hoan ly hợp đầy cảm xúc.

Khối Lỗi Sư sẽ tùy theo diễn biến cốt truyện và nhân vật mà thay đổi trang phục và bối cảnh bất cứ lúc nào, thậm chí còn thay đổi cả đặc điểm cơ thể, đôi khi còn chèn thêm nhạc nền cho hợp cảnh.

Đây là phong cách biểu diễn đặc trưng của vùng Bắc Nam.

Hắn đưa kịch bản cho người ta, ép người ta diễn ngay tại chỗ cho hắn xem.

Nếu diễn tốt, hắn sẽ giữ lại thêm vài ngày.

Nếu diễn dở, hắn sẽ g.i.ế.c ngay lập tức để làm con rối.

Lúc đọc đến đoạn này, Vân Niệm và hệ thống từng khen hắn thời thượng là ông tổ của ngành phim ngắn Tu Chân Giới.

Nhưng lúc này nàng chỉ muốn khóc.

Tên Khối Lỗi Sư này đâu phải thứ nàng đối phó được!

Trong nguyên tác, nam chính và Phù Đàm Chân Nhân gặp phải Khối Lỗi Sư, con yêu quái này đã g.i.ế.c huyện lệnh địa phương, biến cả nhà huyện lệnh thành con rối.

Đêm xuống, người đ.á.n.h canh đi ngang qua chỉ nghe thấy tiếng người cười nói rộn ràng trong sân.

Đẩy cửa vào mới thấy x.á.c c.h.ế.t nằm la liệt.

Con yêu quái này có tu vi ngàn năm, Phù Đàm Chân Nhân và nam chính không phải đối thủ của hắn.

Phù Đàm vì bảo vệ bách tính mà trọng thương, nam chính vì cứu thầy mà cưỡng ép độ kiếp, một bước lên Nguyên Anh kỳ, phí bao công sức mới c.h.é.m c.h.ế.t được con yêu quái này.

Quả là một con boss làm nền hoàn hảo cho hào quang nam chính.

Tiếc rằng nàng không phải nam chính.

Vân Niệm muốn cười khổ, không ngờ đưa Tạ Khanh Lễ đi chơi một chuyến lại gặp ngay Khối Lỗi Sư, cái thể chất Conan của nam chính này, đi đến đâu là có án mạng đến đó.

Thanh niên lại ghé sát vào: “Tại hạ tên là Thẩm... Thẩm Thạch Kiến, cô nương tên gì?”

Vân Niệm yếu ớt đáp: “Vân Niệm.”

“Ồ, Vân cô nương.” Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng: “Tại sao cô nương lại bị bắt đến đây?”

Vân Niệm trả lời qua loa: “Đang đi trên đường thì tự nhiên bị nó bắt tới.”

Nàng không phải bị bắt tới.

Con rối đó chính là kẻ đã va vào nàng hôm nay, trên người nó có linh ấn của Giang Chiêu, nó đã từng giao đấu với Giang Chiêu.

Nhưng Giang Chiêu sẽ không vô cớ đ.á.n.h một đứa trẻ, đứa trẻ này thậm chí còn sống sót dưới tay Giang Chiêu.

Vân Niệm theo bản năng nghĩ rằng Giang Chiêu đã xảy ra chuyện.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, con rối đó đã hạ ấn truy tung lên cổ tay nàng.

Nàng bèn tương kế tựu kế, dứt khoát chui đầu vào rọ đợi nó đến tìm mình. Tạ Khanh Lễ vừa khỏi thương không lâu, lo sợ cả hai cùng c.h.ế.t chùm nên nàng để lại thư bảo hắn đi tìm Phù Đàm Chân Nhân.

Nhưng bây giờ...

“Cô nương, cô nương sợ lắm sao?”

Vân Niệm không trả lời, nàng quan tâm đến chuyện khác hơn.

Nàng hỏi: “Hắn dựng vở kịch gì?”

Thẩm Thạch Kiến: “Hôm qua là chàng chăn bò gặp thôn nữ thôn bên, hai người vừa gặp đã yêu, chàng chăn bò cùng thôn nữ phấn đấu vươn lên đỉnh cao nhân sinh.”

Vân Niệm: “Ồ, tình yêu thôn quê.”

Thẩm Thạch Kiến: “Hôm kia là Vương Tiểu Ngũ xuất thân nghèo khó bái nhập tiên môn, tình cờ gặp đủ loại cơ duyên từ tiểu đệ t.ử một bước trở thành đệ nhất tiên môn.”

Vân Niệm: “Ồ, tiên hiệp sảng văn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Thạch Kiến lải nhải kể chuyện suốt nửa tháng nay, tập hợp đủ các thể loại từ Tình yêu Bắc Kinh, cung đấu báo thù, ngược luyến tình thâm, truy thê hỏa táng tràng cho đến vạn người mê, nghe mà Vân Niệm trợn mắt há mồm.

Vân Niệm: “Độ khó cao thế cơ à, người mới chơi không có cơ hội làm lại từ đầu sao?”

Thẩm Thạch Kiến lắc đầu: “Mấy ngày nay bắt về không ít người, ngoài tại hạ ra chẳng ai sống quá mười ngày, đều bị Khối Lỗi Sư đưa đi hết rồi, e là... haizz...”

Tim Vân Niệm thót lên, vội hỏi: “Huynh có thấy một nam t.ử mặc thanh y cũng đeo ngọc quan giống huynh, dung mạo tuấn mỹ, rất cao, hơi hung dữ, bên người đeo thanh trường kiếm màu huyền thanh không?”

Thẩm Thạch Kiến hơi nhíu mày, cúi đầu trầm tư.

Vân Niệm nín thở chờ đợi.

Thẩm Thạch Kiến bỗng ngẩng đầu lên: “Trên cổ tay phải của hắn có vết bớt không!”

Vân Niệm: “Đúng đúng đúng, huynh từng gặp huynh ấy sao?”

Mặt Thẩm Thạch Kiến trầm xuống: “Hôm qua hắn diễn vở kịch đó cùng tại hạ, tại hạ đóng vai chàng chăn bò, hắn đóng vai cha của thôn nữ, sau đó... hắn diễn không đạt, bị Khối Lỗi Sư đưa đi rồi.”

Trái tim đang treo lơ lửng của Vân Niệm rơi bịch xuống đất.

“Khối Lỗi Sư đưa huynh ấy đi đâu?”

“Không biết.”

“Khi nào con rối đó lại đến?”

“Thường là nửa đêm.”

“Sẽ bắt ta diễn kịch sao?”

“Chắc là chúng ta diễn cùng nhau.”

Vân Niệm thu hồi dòng suy nghĩ.

Bên ngoài hang động có bố trí trận pháp giam cầm họ, phá trận không khó nhưng Vân Niệm không định đi.

Nàng muốn ở đây đợi con rối đó đến, cố tình diễn sai, tốt nhất là chọc giận nó để nó đưa nàng đi ngay lập tức.

Nàng phải đi theo, tìm ra nơi bọn chúng luyện chế con rối.

Vân Niệm im lặng ôm gối ngồi đó, không biết Tạ Khanh Lễ đã đọc được thư nàng để lại chưa? Nàng day day huyệt thái dương, không nói trước với hắn là vì sợ hắn không yên tâm, nhất quyết đòi đi theo.

Cũng sợ hắn kích động làm bứt dây động rừng.

[Cô đừng lo nữa, hắn trầm ổn như vậy, chắc là đã lên đường về gọi cứu viện rồi.]

Vân Niệm lẩm bẩm: “Mong là vậy.”

“Cô nương đang nói chuyện với ai thế?”

Giọng nói bất thình lình vang lên làm Vân Niệm giật mình.

Thẩm Thạch Kiến nói: “Cô nương đừng sợ, chỉ cần hiểu thấu đáo kịch bản, tình cảm chân thành một chút, đừng chọc giận Khối Lỗi Sư thì cơ bản là sống được bốn năm ngày.”

Vân Niệm: “Vậy sau bốn năm ngày thì sao?”

Thẩm Thạch Kiến khó xử: “Ờm, tại hạ đến đây lâu như vậy, ngoài tại hạ ra hình như chưa ai sống quá năm ngày.”

“Thế sao huynh sống được lâu thế?”

“Hì, cái này cô nương không hiểu rồi, tại hạ ấy mà, không có chí lớn, cô nương cũng thấy tại hạ có chút tiền lẻ.”

Vân Niệm gật đầu, đúng là có tiền thật.

“Bình thường tại hạ chỉ thích uống chút rượu, xem chút kịch, xem nhiều rồi tự nhiên cũng biết diễn chút đỉnh.”

Vân Niệm: “Lợi hại thật.”

Thẩm Thạch Kiến cười khiêm tốn: “Lợi hại gì đâu, ở đây cũng chỉ là giữ cái mạng quèn, sống được ngày nào hay ngày đó.”

“Có điều.” Thẩm Thạch Kiến nhìn quanh, xác định không có động tĩnh gì mới ngoắc tay ra hiệu Vân Niệm ghé lại gần.

Vân Niệm ghé tai lại.

Thẩm Thạch Kiến nói: “Chậm nhất là ba ngày nữa, người của gia tộc tại hạ chắc chắn sẽ tìm thấy tại hạ, tại hạ sẽ bảo họ cứu cô nương ra ngoài.”

Vân Niệm vẻ mặt hồ nghi: “Sao huynh biết chậm nhất là ba ngày?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện