Ông ta lại mở túi Càn Khôn ra, cười tít cả mắt.

Hôm nay vớ bở rồi, đến cả nguyên liệu bạc cũng đỡ tốn.

Vân Niệm tắm rửa xong xuôi nằm lên giường, cửa sổ chưa đóng c.h.ặ.t, gió đêm lùa qua khe hở thổi vào, xua tan cái nóng hầm hập trong phòng.

Nhạn Bình Xuyên nóng hơn Huyền Miểu Kiếm Tông rất nhiều, nàng tắm xong vẫn thấy nóng nực.

Vân Niệm nhắm mắt cố gắng tĩnh tâm.

Tâm tĩnh tự nhiên mát.

Hệ thống cũng không lên tiếng, trong phòng yên tĩnh.

Lúc mơ màng sắp ngủ từ khe cửa sổ lặng lẽ bay vào một mùi hương kỳ lạ, từng chút từng chút len lỏi vào mũi Vân Niệm.

Vân Niệm nhíu mày, trở mình ôm c.h.ặ.t lấy chăn.

Gió mạnh thổi từ ngoài cửa sổ vào làm tắt ngọn nến, sáp nến chao đảo rồi rốt cuộc cũng rơi xuống mặt bàn gỗ đàn hương.

Một bóng người nhỏ bé trèo qua cửa sổ, uốn éo như không xương len qua khe hở chật hẹp, tứ chi vặn vẹo, cái bóng gầy gò bị ánh trăng kéo dài in trên nền nhà xám xanh.

Nó bò về phía giường ngủ, mái tóc đen khô xơ rối bù rủ xuống che khuất khuôn mặt, đến bên mép giường, vươn tay về phía thiếu nữ đang say ngủ.

Trong quán trọ.

Thiếu niên rũ mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống không, không nói một lời.

Người đã bị bắt đi khá lâu, giờ đã gần nửa đêm.

Cửa sổ mở một nửa, gió đêm thổi bay những lọn tóc mai của hắn.

Ánh mắt hắn ngày càng lạnh lẽo, quai hàm căng c.h.ặ.t, áp suất quanh người thấp đến đáng sợ.

Tạ Khanh Lễ lật chăn lên, bên dưới có nhét một mảnh giấy.

... “Ta không sao, đệ mau về Huyền Miểu Kiếm Tông mời sư phụ đến, đừng nán lại nơi này.”

Tạ Khanh Lễ lướt nhanh qua nội dung tờ giấy, đầu ngón tay bùng lên ngọn lửa nhỏ thiêu rụi nó, tro tàn rơi xuống nền gạch, bị gió đêm cuốn đi.

Trăng tròn lên cao, ánh trăng trong trẻo chiếu vào phòng, phủ lên người thiếu niên.

Hắn nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay, sợi dây mà hắn vẫn luôn đeo chưa từng tháo xuống.

Hơi thở của Vân Niệm lúc có lúc không nhưng vẫn còn ở trong Nhạn Bình Xuyên.

Tạ Khanh Lễ nhìn chằm chằm vào đó hồi lâu.

Hắn rất ghét kẻ khác giở trò ngay trước mắt mình, đặc biệt là đụng đến người không nên đụng.

Thiếu niên xoay người, sải bước đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra rồi nhảy xuống, tà áo trắng như tuyết bay phấp phới.

Lúc này, Vân Niệm sắp bị xóc đến mức nôn mửa.

Nàng bị một người vác trên vai, có thể ngửi thấy rõ mùi hôi thối trên người hắn, giống như vừa bò từ dưới cống lên.

Tên này còn chưa cao bằng nàng, nói là vác Vân Niệm đi chi bằng nói là đội nàng lên đầu thì đúng hơn, Vân Niệm chỉ cần đưa tay là chạm đất.

Tên lùn tịt này sức lực không nhỏ nhưng khiến nàng vô cùng khó chịu.

Hắn chạy quá nhanh, trên người như không có xương, giống như một đống bùn nhão đang nâng đỡ nàng. Vân Niệm không dùng được sức, bị treo ngược đầu chúc xuống đất, m.á.u toàn thân dồn hết lên não.

Hơn nữa trên người hắn còn bốc mùi kinh khủng khiếp.

[Cô ráng nhịn đi, chẳng phải cô muốn đến đây sao?]

Vân Niệm lén bịt mũi: “Ta hối hận rồi, hối hận không kịp, ruột gan xanh mét cả rồi đây này.”

Không biết đi bao lâu, Vân Niệm cảm thấy tốc độ của hắn chậm lại.

Nàng hé mắt lén nhìn, phát hiện hắn đưa nàng chui qua khu rừng rậm rạp u tối, đến một vách núi.

Sau đó...

Vác nàng nhảy xuống.

Vân Niệm: “!!!”

Nàng liều mạng nén tiếng hét, nhắm c.h.ặ.t mắt sống c.h.ế.t không nhìn xuống dưới.

Nhưng họ không hề rơi xuống đất, cách mặt đất vài tấc, một khối nước bao bọc lấy nàng, đưa nàng đến một không gian khác.

[Là trận pháp, vách núi kia là giả, dùng để che giấu sự tồn tại của nơi này.]

Vân Niệm sắp nôn rồi: “Ồ cũng cao cấp phết.”

Tên kia đến đích liền cúi người ném Vân Niệm xuống đất.

Vân Niệm nghiến răng.

Nắm đ.ấ.m cứng rồi đấy.

May mắn là hắn ném nàng xuống, bố trí trận pháp xong liền rời đi, không nán lại lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vân Niệm bị hắn ném đau cả lưng, nằm dưới đất không muốn động đậy.

Một ngón tay chọc chọc vào tay nàng.

Nàng bực bội dịch người sang bên cạnh.

Ngón tay kia đuổi theo chọc tiếp.

Vân Niệm cáu: “Ngươi có thấy phiền không hả!”

Nàng mở mắt ra.

Là một thanh niên.

Tóc đen buộc cao bằng ngọc quan, mặt mũi tuấn tú như ngọc, tuy không quá xuất sắc nhưng rất nho nhã, đáy mắt như chứa hồ nước mùa xuân khiến người ta nhìn vào là không nỡ tức giận.

Hệ thống: [Chà chà, y phục trên người hắn là Tuyết Tàm Ti đấy, một bộ bằng chi tiêu cả tháng của Đạp Tuyết Phong, cô gặp đại gia rồi.]

Vân Niệm chẳng thèm để ý đến y phục của hắn.

Người nọ thấy vẻ mặt hung dữ của nàng liền rụt tay về, mở miệng nói: “Xin lỗi, tại hạ không cố ý làm phiền cô nương ngủ, tại hạ chỉ muốn nói là bên cạnh cô nương có con bọ cạp.”

Vân Niệm quay đầu lại với vẻ mặt tê liệt, cách mặt nàng không xa, một con bọ cạp to bằng lòng bàn tay đang giương cái đuôi lên diễu võ giương oai với nàng.

Ngay khi con bọ cạp nhảy lên định c.ắ.n nàng.

Kiếm quang lạnh lẽo lóe lên, soi sáng hang động tối tăm, con bọ cạp lập tức tứ mã phanh thây, bị nàng c.h.é.m thành từng mảnh nhỏ.

Chỉ có mình Vân Niệm biết, nàng nổi hết cả da gà rồi.

Thanh niên bị sự dứt khoát của nàng làm cho kinh ngạc, lắp bắp: “Kiếm... kiếm pháp giỏi quá!”

Vân Niệm mặt không cảm xúc thu Thính Sương vào túi Càn Khôn, tránh để tên kia quay lại tịch thu kiếm của nàng.

Thanh niên hoàn hồn, hai mắt sáng rực nhìn nàng thì thầm hỏi: “Cô nương cũng bị hắn bắt tới à?”

Vân Niệm ngồi dậy xoa xoa cánh tay, cố gắng đè nén đám lông tơ đang dựng đứng: “Ai cơ?”

Nàng quay sang nhìn hắn: “Cái tên lùn tịt kia á?”

Thanh niên ngẩn ra: “Lùn tịt?”

Vân Niệm: “Thì cái tên vừa vác ta ấy.”

“... Là hắn.” Vẻ mặt thanh niên nghiêm trọng: “Nhưng hắn không phải người đâu.”

Vân Niệm: “Thế không phải người thì là gì? Hắn...”

Lời nàng im bặt.

Phải rồi, lúc nãy nàng ở gần hắn như thế mà không hề cảm nhận được hơi thở của hắn.

Người hắn lạnh toát, mềm oặt như đống bùn nhão, giống như không có xương, Vân Niệm cũng không hiểu hắn đi kiểu gì.

Nếu là người, sao có thể như thế được? Vậy hắn...

Không, phải gọi là “nó”.

Nàng nuốt khan một cái, hỏi: “Nó là cái gì?”

Thanh niên đáp: “Con rối.”

“... Cái gì cơ?”

“Nó là con rối do Khối Lỗi Sư luyện chế, toàn thân không xương, chỉ ghép lại từ da người, bên trong nhồi đất sét.”

Vân Niệm cảm thấy không ổn, gượng cười hỏi: “Da người đó là...”

“Lột từ người c.h.ế.t ra đấy.”

Vân Niệm mặt không còn giọt m.á.u.

Thanh niên tưởng dọa nàng sợ, cẩn thận hỏi: “Cô nương sao...”

“Ọe!”

Lời chưa nói hết thì thấy thiếu nữ quay đi bụm miệng nôn khan, mặt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên.

“Cô nương sao thế, không sao chứ?” Thanh niên ở bên cạnh lo lắng hỏi.

Vân Niệm không rảnh trả lời hắn, chỉ thấy ghê tởm.

Hóa ra mùi hôi thối nàng ngửi thấy là mùi x.á.c c.h.ế.t à!

Nàng không nôn ra được gì nhưng dạ dày cứ cuộn lên, vội vàng dùng Thuật Tẩy Trần làm sạch bản thân mấy lần, đến khi không còn ngửi thấy mùi gì nữa mới chịu dừng tay.

Hệ thống nói: [Tôi biết rồi, đây là cốt truyện về Khối Lỗi Sư trong nguyên tác!]

Sách viết Tạ Khanh Lễ theo Phù Đàm Chân Nhân đi trừ ma ở một huyện thành nọ, gặp phải một con yêu quái ngàn năm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện