“Hồi đó ta và Nhị sư huynh đi Lạc Nam quận trừ ma, chúng ta gặp một cô nương gặp nạn, dung mạo xinh đẹp vô cùng. Suốt dọc đường Nhị sư huynh chăm sóc cô nương ấy chu đáo lắm còn tuyên bố muốn cưới cô ấy làm vợ, kết quả đệ đoán xem thế nào?”

Tạ Khanh Lễ rất biết phối hợp: “Sư đệ không biết, xảy ra chuyện gì vậy?”

Vân Niệm càng kể càng hăng:

“Tên đại ma đầu chúng ta cần tìm chính là cô nương đó, thực ra hắn là một gã đàn ông vạm vỡ cao chín thước. Hắn còn lột sạch quần áo của Nhị sư huynh treo lên vách núi, bảo huynh ấy đầu óc toàn bã đậu, treo lên cho tỉnh ra ha ha ha.”

Tạ Khanh Lễ nhếch môi cười, rót thêm trà cho Vân Niệm: “Vậy sau đó Nhị sư huynh thế nào?”

Vân Niệm nhấp ngụm trà:

“Nhị sư huynh bị treo lạnh cóng cả đêm đến mức ngốc luôn, tỉnh dậy đ.ấ.m tên ma đầu đó dính c.h.ặ.t vào thân cây gỡ mãi không ra. Nhưng trong lòng vẫn thấy mất mặt nên bỏ đi trừ ma, nửa năm trời không dám vác mặt về.”

Tạ Khanh Lễ bình luận: “Nhị sư huynh quả là khí phách.”

“Chứ còn gì nữa, Nhị sư huynh to gấp đôi đệ đấy, đợi đệ gặp huynh ấy sẽ biết, huynh ấy tốt tính lắm, chắc chắn sẽ rất thương đệ.”

Hai người cứ thế kẻ tung người hứng, chủ yếu là Vân Niệm nói, Tạ Khanh Lễ nghe.

Nàng nói rất nhiều nhưng không hề khiến người ta cảm thấy phiền phức, giọng nói trong trẻo vang bên tai xua đi sự ồn ào náo nhiệt của quán trọ, hắn chỉ nghe thấy mỗi giọng nói của nàng.

Hai người ngồi bên cửa sổ, cánh cửa sổ mở một nửa, gió đêm mát lạnh thổi vào, làm bay những lọn tóc mai của hai người.

Vân Niệm kể mãi cũng mỏi miệng khô môi, cuối cùng cũng biết nghỉ ngơi, chống tay lên bệ cửa sổ, ngẩng khuôn mặt trắng nõn nhìn ra ngoài.

Trăng tròn treo cao trên bầu trời hư không, người đi đường bên ngoài vẫn tấp nập, dù đã muộn thế này nhưng người vẫn không vãn bớt.

“Sư đệ, đệ đã đến thành Phá Nhạc bao giờ chưa?”

“Chưa từng.”

Vân Niệm tì cằm lên cánh tay, không nhìn Tạ Khanh Lễ mà chỉ ngắm vầng trăng tròn trên bầu trời đêm.

Nàng như đang tự nói với chính mình:

“Trăng đêm nay tròn quá, thành Phá Nhạc có một ngọn núi rất cao, đứng trên đỉnh núi cảm giác như đưa tay là chạm được vào trăng, ngắm trăng ở đó chắc chắn rất đẹp, sau này ta sẽ đưa đệ đi xem.”

Tạ Khanh Lễ đặt đũa xuống.

Hắn ăn uống không nhiều, ăn một chút là no nhưng hôm nay có nàng ngồi cùng nên ăn được khá nhiều.

Hình như đây là lần đầu tiên họ ngồi ăn cơm cùng nhau.

Chỉ có hai người họ.

Tạ Khanh Lễ nhìn theo ánh mắt nàng, trăng tròn vằng vặc, sao lạnh lấp lánh, ngày mai chắc hẳn là một ngày nắng đẹp.

Nàng nằm bò trên bệ cửa sổ, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng, một nửa là ánh nến ấm áp trong quán, một nửa là ánh trăng bàng bạc như lụa.

Trăng ở trên trời.

Nàng ở bên cạnh ngắm trăng.

Còn hắn ngắm nàng.

Lòng Tạ Khanh Lễ rất bình yên.

Không biết tại sao, khi ở bên nàng, dường như hắn không cần phải suy nghĩ nhiều điều.

Nàng không nói, hắn cũng không nói, dựa lưng vào ghế cùng nàng ngắm trăng, ngắm dòng người qua lại bên ngoài cửa sổ.

Hai người cứ ngồi như thế một lúc lâu, lâu đến mức khách khứa xung quanh đã thay hết lượt này đến lượt khác.

Người đang ngắm trăng bỗng quay đầu lại, má tựa lên cánh tay đang khoanh lại, trên cằm hằn lên vài vệt đỏ.

“Sư đệ, ta hơi buồn ngủ rồi.”

Giọng nàng rất mềm, rất nhỏ.

Tạ Khanh Lễ mỉm cười, bữa cơm này ăn ngót nghét hơn một canh giờ, trời đã tối đen như mực, hôm nay nàng lại ngự kiếm lâu như vậy, chắc chắn là mệt rồi.

Hắn vẫy tay gọi tiểu nhị đến dọn bàn: “Sư tỷ đi ngủ đi, đệ ngồi đây một lát.”

Vân Niệm đứng dậy, xoa xoa bụng chẳng màng hình tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng nheo mắt, xoa bóp cái cổ hơi mỏi, toàn thân toát lên vẻ lười biếng: “Đệ cũng nghỉ sớm đi, mai ta đưa đệ đi chỗ khác chơi.”

Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Được.”

Hắn nhìn theo bóng dáng thiếu nữ vừa xoa bụng vừa đi lên lầu, đến khi bóng Vân Niệm khuất sau khúc quanh cầu thang tầng hai, thiếu niên mới thu hồi ánh mắt.

Tạ Khanh Lễ quay người bước ra khỏi quán trọ, thong thả dạo bước trên phố.

Giờ giới nghiêm ở Nhạn Bình Xuyên khá muộn nên lúc này bên ngoài vẫn còn khá nhiều sạp hàng.

Thiếu niên dáng người cao ráo đi giữa phố xá đông đúc vô cùng nổi bật, người qua lại không ít người ngoái nhìn, Tạ Khanh Lễ thấy hơi phiền, dứt khoát sầm mặt xuống.

Hắn có dung mạo tuấn tú nhưng khi không cười trông quá mức âm u, ánh mắt liếc qua ai là người đó cảm thấy lạnh toát từ chân lên đầu.

Mọi người xung quanh vội vã lảng tránh ánh mắt hắn.

Tạ Khanh Lễ lạnh lùng thu hồi tầm mắt.

Hắn đi dạo một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy nơi mình muốn đến.

Chưởng quầy đang ngồi sau quầy ngủ gật, đầu gật gà gật gù.

Mặt bàn bị gõ vang, ông ta bực bội ngẩng đầu lên: “Ai đấy?”

Đập vào mắt là một thiếu niên cao lớn, hắn rũ mắt nhìn ông ta, rõ ràng mặt không biểu cảm nhưng chưởng quầy lại có cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm, sống lưng lạnh toát.

Ông ta vội vàng đứng dậy: “Công t.ử muốn mua trang sức hay đặt làm ạ?”

Tạ Khanh Lễ lấy từ trong túi Càn Khôn ra một bản vẽ đưa tới: “Làm được không?”

Chưởng quầy nhận lấy.

Trên bản vẽ là một đôi hoa nhung, kiểu dáng vô cùng cầu kỳ tinh xảo, những sợi tua rua rủ xuống cũng không hề thừa thãi mà càng tăng thêm vẻ tiên khí.

Tạ Khanh Lễ nói: “Cánh hoa trên hoa nhung không được thiếu một cánh nào, cánh hoa phải mỏng như cánh ve, gió thổi qua phải rung rinh được, năm ngày nữa phải xong.”

Chưởng quầy mặt mày nhăn nhó:

“Công t.ử à, chưa nói đến việc món trang sức này của ngài cực kỳ phức tạp, năm ngày chưa chắc đã làm xong, chỉ riêng yêu cầu 'cánh hoa mỏng như cánh ve' này thôi thì ngay cả Kim Tàm Ngân cũng không làm được đến mức đó mà loại bạc này ta cũng không kiếm đâu ra.”

Lời ông ta vừa dứt, thiếu niên đưa tới một chiếc hộp gỗ: “Cái này được không?”

Chưởng quầy vừa mở ra đã bị ánh bạc ch.ói lòa làm lóa mắt, nhìn thấy thứ bên trong hộp, ông ta há hốc mồm kinh ngạc không thôi.

“Cái này, cái này là... Thiên Tơ Ngân!”

Thiên Tơ Ngân, đây là nguyên liệu cực phẩm để rèn khí cụ, vạn viên linh thạch thượng phẩm cũng khó cầu một mảnh, ngay cả trong quốc khố hoàng cung cũng chỉ có ba mảnh.

Thiếu niên này vậy mà tùy tiện lấy ra hai mảnh, chỉ để làm một món trang sức? Chắc không phải là tên ngốc nhiều tiền chứ!

Nhưng người tuy ngốc, có tiền là ông nội.

Chưởng quầy ấp úng: “Làm thì làm được nhưng năm ngày thì thực sự...”

Một chiếc túi Càn Khôn bị ném vào lòng ông ta, chưởng quầy vội vàng mở ra.

Đầy ắp một giỏ linh thạch thượng phẩm, đủ bằng lợi nhuận mười năm của cửa tiệm này.

“Bây giờ được chưa?”

“Được! Đương nhiên được, chắc chắn được ạ!”

Ông ta cất túi Càn Khôn đi, cười nịnh nọt: “Đừng nói ngày thứ năm, ba ngày nữa sẽ giao hàng cho công t.ử!”

Tạ Khanh Lễ nheo mắt: “Nếu không giao được hàng, ta sẽ lấy đầu ngươi đấy.”

Chưởng quầy: “... Công t.ử khéo đùa ha ha ha.”

Ông ta nhìn theo bóng lưng thiếu niên áo trắng rời đi, hàn ý trong phòng tan biến, chưởng quầy vỗ n.g.ự.c trấn an.

Đáng sợ quá, trông tuấn tú như ngọc mà tâm địa sao đen tối thế.

Nhưng ra tay hào phóng thật.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện