9

Chiều hôm sau.

Ta vừa ôm hòm thư đi ngang qua hành lang nhị môn, liền chạm mặt đám người Trần Bác Chu từ ngoài trở về, ai nấy mồ hôi đầm đìa, sắc mặt uể oải.

"Tìm mấy ngày liền, đều chẳng phải vị Ký Bạch tiên sinh kia, xem ra lần này đành tay trắng quay về rồi."

"Chỉ dựa vào một địa chỉ mơ hồ từ tòa soạn mà tìm người giữa Tang thành rộng lớn thế này, đúng là quá khó."

"Bây giờ thế sự hỗn loạn, tiên sinh không tiết lộ danh tính thật ra cũng là điều nên làm."

Thẩm Mạn Lệ vừa trông thấy ta, ánh mắt liếc qua chiếc hòm gỗ trong tay, khoé môi cong lên:

"Tiểu Mãn, cô đang chuyển gì đấy? Hay là tiểu thư nhà cô nhân lúc giữa trưa vắng vẻ, vội vàng chuyển của hồi môn ra ngoài trong vòng hai tháng? Haha, nói đùa thôi mà..."

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng mũi kim giấu trong tay áo.

Chê cười ta thì ta mặc kệ, động đến tiểu thư thì không xong với ta.

Ta dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô ta:

“Nghe giọng cô Thẩm như đã tự cho mình là chủ nhà rồi ấy nhỉ, trong khi hôn nhân còn chưa đâu vào đâu, đã vội kiểm kê tài sản rồi sao?”

"Đồ nha hoàn đanh đá, hỗn hào vô phép!" 

Thẩm Mạn Lệ mặt trắng bệch, ánh mắt bừng lên giận dữ, bỗng giơ tay đẩy ta một cái.

Hai tay ta đang ôm hòm thư, chẳng phòng bị, lảo đảo một bước, hòm rơi khỏi tay, "tõm" một tiếng rơi xuống ao sen bên hành lang.

Thẩm Mạn Lệ thoáng khựng lại, thấy nắp hòm mở bung, chỉ là vài trang thư từ, mới thở phào nhẹ nhõm.

Trần Bác Chu cau mày, vẻ mặt bất mãn liếc Thẩm Mạn Lệ, rồi bước đến bên ta, dịu giọng hỏi:

"Cô có sao không?"

Ta còn chưa kịp đáp, thì giọng tiểu thư từ phía sau đã vang lên:

"Anh có lẽ nên hỏi trước xem, cô Thẩm có sao không."

Ta ngoảnh đầu lại.

Tiểu thư từ khúc ngoặt hành lang thong thả bước tới, sắc mặt trầm lặng như giếng cổ giữa thu.

Mọi người nhất thời có phần lúng túng.

Bởi màn kịch vừa rồi, quả thực chẳng ăn khớp gì với cái gọi là "tân đạo đức" mà bọn họ vẫn luôn rao giảng.

Trần Bác Chu bước lên đón, giọng mềm đi mấy phần: 

"Thường Như Ý, việc này cũng có phần lỗi ở tôi, nếu em có thiệt hại gì—”

Tiểu thư chẳng buồn nhìn hắn.

Trực tiếp đi lướt qua, đứng trước mặt Thẩm Mạn Lệ.

Trần Bác Chu c.h.ế.t trân tại chỗ.

Thẩm Mạn Lệ ngẩng đầu, lớn tiếng nói: 

"Cái hòm đó đã do tôi lỡ tay đẩy rơi, bao nhiêu tiền tôi bồi thường là được! Nhà tôi tuy chẳng giàu sang, nhưng chuyện nhỏ ấy tôi còn lo nổi!”

Tiểu thư lạnh giọng:

"Chiếc hòm kia là thánh thượng ban xuống vào năm Quang Tự thứ hai mươi hai, nhân ngày cha ta đỗ Hàn lâm. Đó là hòm tía khảm ngọc do Nội vụ phủ chế tạo, lớp sơn ngoài trộn bột ngọc trai vùng Nam Cương. Mẫu mã năm ấy chỉ chế hai cái, đều có đăng ký trong hồ sơ, tra được rõ ràng. Cô hỏi giá bao nhiêu ư— không lâu trước, Ngô tướng quân ở Sơn Tây đã mua cái còn lại, giá ba nghìn đại dương."

Mọi người đều ngẩn ngơ, không dám tin mà quay đầu nhìn chiếc hòm lấm lem bùn nước trong hồ sen.

Mặt Thẩm Mạn Lệ trắng bệch.

Cô ta quay đầu nhìn Trần Bác Chu, ánh mắt tủi thân vô cùng, như cầu cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Bác Chu trầm mặc một hồi, cuối cùng nói:

"Mạn Lệ là khách do tôi đưa tới, khoản tiền này tôi sẽ thay cô ấy trả, không thể trả hết ngay được. Mạn Lệ, em cũng nên thành tâm nhận lỗi với thiếu phu nhân, mong cô ấy thông cảm cho chúng ta một chút thời gian."

Thẩm Mạn Lệ c.ắ.n môi thật lâu, biết mình không còn đường lui, mặt đỏ bừng lên, cúi đầu nói:

"Thiếu phu nhân, xin lỗi, tôi không cố ý."

Tiểu thư mặt không đổi sắc, giọng lạnh nhạt:

“Cô chỉ xin lỗi mình tôi thôi sao?”

Thẩm Mạn Lệ thoáng sững người, lập tức hiểu ra, nghiến răng quay sang ta, lớn tiếng:

"Tiểu Mãn cô nương, tôi không nên nóng nảy đẩy em, xin lỗi! Mong em bỏ qua cho!”

Tiểu thư quay đầu, ánh mắt nhu hòa nhìn ta: "Tiểu Mãn, em có bằng lòng tha thứ không?”

Ta khoanh tay, nghiêng đầu, khẽ nhếch môi: “Cũng tạm chấp nhận thôi.”

Khoé mắt tiểu thư khẽ cong, mang ý cười nhàn nhạt.

"Nếu vậy, thì tốt."

Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Hồng Trần Vô Định

 

Cuối cùng cũng không gây ra chuyện lớn, vội cúi người nhặt lại thư từ rơi rải rác trên nền.

Bỗng có người kêu lên: "Sao mấy bức thư này đều đề tên người nhận là Ký Bạch tiên sinh?"

Lúc ấy, Trần Bác Chu cũng cúi xuống, nhặt một phong thư, nhìn chằm chằm vào phần đề tên, vẻ mặt kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn tiểu thư:

"Phong thư này đề tên người viết là Mộ Quang, là b.út danh của tôi. Đây là thư tôi gửi cho Ký Bạch tiên sinh. Cớ sao lại nằm trong tay cô?"

Mọi người bắt đầu mơ hồ đoán ra điều gì.

Nhưng lại thấy khó lòng tin nổi.

Ai nấy đều sững sờ.

Tiểu thư cúi nhìn mấy phong thư, sắc mặt không vui.

Ta lập tức bước lên, từ tay từng người thu lại thư: 

"Các vị, đây là thư riêng của thiếu phu nhân, tùy tiện xem có phải là thất lễ quá chăng?"

Ánh mắt Trần Bác Chu khóa c.h.ặ.t trên người tiểu thư, biểu cảm trên mặt chồng chất các tầng phức tạp: kinh ngạc, nghi hoặc, hoang mang…

Hồi lâu sau, hắn mới khàn giọng cất tiếng: "Cô là… Ký Bạch?"

Tiểu thư đứng giữa bao ánh mắt dồn về, thần sắc không gợn sóng:

“Bình thường tôi có viết ít bài vở, Ký Bạch chỉ là một b.út danh trong số đó thôi.”

Gió lùa qua hành lang.

Không một ai mở miệng.

Trong khoảng tĩnh lặng như đông cứng ấy, mỗi gương mặt đều mang vẻ không thể tin nổi.

Thẩm Mạn Lệ há hốc miệng.

Còn Trần Bác Chu chỉ đứng đó, c.h.ế.t lặng tại chỗ.

10

Từ hôm đó trở đi.

Cảnh tượng Trần phủ ngày ngày ồn ào bàn luận chuyện thiên hạ bỗng chốc không còn nữa.

Trần phu nhân thở phào nhẹ nhõm, vỗ n.g.ự.c bảo tiểu thư:

"Cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi. Đám người kia cứ huyên náo mãi, đến ta còn muốn về quê sống cho thanh tịnh."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện