Mấy thầy giáo trẻ liền phụ họa:
"Bác Chu à, máy phát nhạc nhà cậu chất lượng hơn hẳn cái của trường đấy!"
"Nghe hình như là Nocturne của Chopin, người nghe thể nào cũng là kẻ có gu thẩm mỹ, mau đưa bọn tớ đến làm quen một phen!"
Trần Bác Chu quay sang cười hỏi ta: "Cô có thể đưa bọn tôi đến gặp người đó không?"
Ta lắc đầu: "Không thể."
Hắn như không ngờ ta lại từ chối, thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Thẩm Mạn Lệ liền cười nhạt: "Bác Chu, anh nhận lầm người rồi, cô bé này chẳng phải nha hoàn tầm thường đâu, lợi hại lắm đó!"
Trần Bác Chu bật cười, hỏi ta với vẻ như nửa đùa nửa thật:
"Cô nói thử xem, vì cớ gì lại không được?"
Hồng Trần Vô Định
Ta liếc mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp:
"Vì không phải máy phát nhạc. Là thiếu phu nhân đang gảy đàn."
Tất cả đều sững sờ.
"Ý cô là thiếu phu nhân đ.á.n.h đàn dương cầm?"
Thẩm Mạn Lệ bật cười khanh khách: "Không bàn đến việc thiếu phu nhân nhà các người có biết gảy đàn hay không, chỉ riêng một cây đàn dương cầm thôi, cô đã từng thấy qua chưa? Có biết một chiếc giá bao nhiêu tiền không? Đúng là một tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, mở miệng nói càn!”
Trần Bác Chu khẽ cười bất đắc dĩ, giọng điệu ôn hòa như đang bao dung kẻ ngây ngô:
"Chắc cô ấy nhầm đàn phong cầm với đàn dương cầm thôi. Nhà chúng ta cũng đâu đủ tiền mua dương cầm.”
Mọi người đều cười vang.
Thế là ta cũng cười.
Đợi bọn họ cười xong, ta mới chậm rãi nói:
"Trần gia không mua nổi, nhưng Thường gia thì mua nổi. Cây đàn dương cầm kia, là của thiếu phu nhân mang theo của hồi môn. Ngày thường người vẫn đ.á.n.h một khúc cho vui, trong phủ từ trên xuống dưới đều biết cả."
Không khí thoáng lặng đi.
Trong mắt Trần Bác Chu hiện rõ vẻ kinh ngạc, lập tức nghiêng tai lắng nghe tiếng nhạc văng vẳng.
Có người khẽ nói: "Nghe kỹ lại, quả thật là người đ.á.n.h đàn thật, tiếng máy phát nhạc không thể ra được âm sắc thế này."
"Không ngờ đó nha, Bác Chu. Vị thiếu phu nhân nhà cậu có vẻ còn phong nhã hơn bọn tôi tưởng nhiều đó!"
Ta đưa mắt liếc Thẩm Mạn Lệ một cái, đầy ý giễu cợt.
Cô ta mím môi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Trời đêm càng thêm tĩnh lặng.
Khúc nhạc nhẹ nhàng phiêu đãng giữa bóng đêm yên ả, không ai mở miệng nữa.
"Được rồi, tôi mệt rồi, về nghỉ đây."
Thẩm Mạn Lệ phá tan sự tĩnh mịch, giọng có phần gắt gỏng.
"Không phải đã nói sáng mai phải đến nông thôn tìm Ký Bạch tiên sinh sao? Còn đứng đây làm gì?"
"Phải đó, chính sự quan trọng hơn."
Có người vội vã hưởng ứng.
"Nghe nói Ký Bạch tiên sinh học vấn uyên thâm, thông kim bác cổ, tôi đoán chắc cũng ngoài năm mươi tuổi rồi nhỉ?”
"Chưa chắc, văn chương của ông ấy đanh thép sắc bén, phê bình thời thế sâu cay, biết đâu lại là thanh niên cùng chí hướng với chúng ta…"
Bọn họ vừa tán gẫu vừa dần rời đi, người nào cũng mang vẻ háo hức.
Trần Bác Chu đi sau cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc ngang qua, không báo trước mà bất chợt ngoái đầu, liếc nhìn về nơi phát ra tiếng đàn.
Ta chống nạnh đứng trong gió đêm.
Chỉ thấy trong lòng một trận sung sướng khó tả, như gió xuân tràn ngập n.g.ự.c.
Chiếc dương cầm kia, là quà sinh nhật mười tuổi của tiểu thư, do một vị giáo sĩ truyền đạo tên Anderson, bạn thân của lão gia, đã tặng cho tiểu thư.
Anderson từng là cố vấn kinh tế của triều đình, thông thạo Hán học và tài chính, bởi mến tài và kính nhân cách của lão gia mà kết giao thâm tình.
Tiểu thư từng nói, lão gia tuy nghiêm khắc, nhưng không phải kẻ cổ hủ.
Sau bao suy ngẫm đớn đau, ông đã thấu rõ — với những gì mình ghét của tân học, cần "học để hiểu, hiểu để thắng nó".
Ông dùng khuôn phép cũ để gìn giữ cuộc sống cho con gái, nhưng chưa từng cắt đứt cánh cửa để nàng cảm thụ một âm điệu khác, khám phá một thế giới khác.
Những bóng người rời đi, mang theo dáng vẻ đầy sinh khí của thời đại mới.
Mà nữ t.ử đang ngồi trước cây đàn kia.
Đã lặng lẽ đi xa hơn so với những gì bọn họ tưởng tượng.
8
Ta kể cho tiểu thư nghe chuyện tối hôm ấy.
Tiểu thư đang ngồi bên song cửa viết gì đó.
Nghe xong, tay nàng không dừng lại, chỉ dịu dàng bảo:
"Tiểu Mãn, lúc nào rảnh em nhớ mang chiếc hòm đựng thư của ta về lại nhà cũ bên Thường phủ nhé."
"Vâng." Ta lập tức đáp lời, "Ngày mai em định ghé phố cũ tìm anh Thành, tiện thể mang theo luôn."
Nghe vậy, tay tiểu thư khựng lại.
Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía ta: "Gần đây em thường đến tìm Lý Thành?"
"Dạ phải. Hiệu sách của anh ấy nhiều việc, lại không đủ người, em rảnh thì ghé giúp một tay." Ta cười nói.
Lý Thành là đại ca kết nghĩa khi ta còn lưu lạc đầu đường xó chợ, người ngay thẳng, trọng nghĩa khí.
Sau này anh ấy rời khỏi Tang thành, ta thì đi theo tiểu thư, mãi đến năm ngoái mới trùng phùng.
Tiểu thư nhìn ta vài giây, ánh mắt trầm tĩnh:
"Tiểu Mãn, thời cuộc đang loạn lạc, em có biết Lý Thành đang làm gì không?"
“Có.” Ta mỉm cười nhìn lại nàng, không né tránh, “Đại khái cũng đoán được phần nào.”
Trước mặt tiểu thư, ta chẳng có gì phải giấu.
Nàng im lặng giây lát.
Rồi nhẹ giọng nói:
"Danh nghĩa em là nha hoàn của ta, nhưng ta vẫn luôn lo lắng… chỉ sơ ý một chút sẽ không che chở được cho em nữa. Tiểu Mãn, bất kể ra sao, ta chỉ mong em đặt sự an toàn của bản thân lên trước."
Mắt ta bỗng cay xè.
Từ sau khi lão gia qua đời, ta và tiểu thư nương tựa lẫn nhau, đã sớm coi nhau là người thân ruột thịt. Nàng lo cho ta, ta hiểu rất rõ.
Ta bước tới, ngồi xổm bên chân nàng, ngẩng mặt lên cười:
"Tiểu thư đừng lo, anh Thành đối đãi với em rất tốt, em hiện tại rất vui vẻ. Em giúp anh ấy, cũng chẳng phải chỉ vì riêng anh ấy."
Ánh mắt trong veo đen trắng rõ ràng của tiểu thư, lặng lẽ dừng lại nơi gương mặt ta.
"Tiểu Mãn, em nói em cảm thấy vui vẻ?"
"Vâng."
"Vậy thì tốt rồi."
"Bác Chu à, máy phát nhạc nhà cậu chất lượng hơn hẳn cái của trường đấy!"
"Nghe hình như là Nocturne của Chopin, người nghe thể nào cũng là kẻ có gu thẩm mỹ, mau đưa bọn tớ đến làm quen một phen!"
Trần Bác Chu quay sang cười hỏi ta: "Cô có thể đưa bọn tôi đến gặp người đó không?"
Ta lắc đầu: "Không thể."
Hắn như không ngờ ta lại từ chối, thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Thẩm Mạn Lệ liền cười nhạt: "Bác Chu, anh nhận lầm người rồi, cô bé này chẳng phải nha hoàn tầm thường đâu, lợi hại lắm đó!"
Trần Bác Chu bật cười, hỏi ta với vẻ như nửa đùa nửa thật:
"Cô nói thử xem, vì cớ gì lại không được?"
Hồng Trần Vô Định
Ta liếc mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp:
"Vì không phải máy phát nhạc. Là thiếu phu nhân đang gảy đàn."
Tất cả đều sững sờ.
"Ý cô là thiếu phu nhân đ.á.n.h đàn dương cầm?"
Thẩm Mạn Lệ bật cười khanh khách: "Không bàn đến việc thiếu phu nhân nhà các người có biết gảy đàn hay không, chỉ riêng một cây đàn dương cầm thôi, cô đã từng thấy qua chưa? Có biết một chiếc giá bao nhiêu tiền không? Đúng là một tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, mở miệng nói càn!”
Trần Bác Chu khẽ cười bất đắc dĩ, giọng điệu ôn hòa như đang bao dung kẻ ngây ngô:
"Chắc cô ấy nhầm đàn phong cầm với đàn dương cầm thôi. Nhà chúng ta cũng đâu đủ tiền mua dương cầm.”
Mọi người đều cười vang.
Thế là ta cũng cười.
Đợi bọn họ cười xong, ta mới chậm rãi nói:
"Trần gia không mua nổi, nhưng Thường gia thì mua nổi. Cây đàn dương cầm kia, là của thiếu phu nhân mang theo của hồi môn. Ngày thường người vẫn đ.á.n.h một khúc cho vui, trong phủ từ trên xuống dưới đều biết cả."
Không khí thoáng lặng đi.
Trong mắt Trần Bác Chu hiện rõ vẻ kinh ngạc, lập tức nghiêng tai lắng nghe tiếng nhạc văng vẳng.
Có người khẽ nói: "Nghe kỹ lại, quả thật là người đ.á.n.h đàn thật, tiếng máy phát nhạc không thể ra được âm sắc thế này."
"Không ngờ đó nha, Bác Chu. Vị thiếu phu nhân nhà cậu có vẻ còn phong nhã hơn bọn tôi tưởng nhiều đó!"
Ta đưa mắt liếc Thẩm Mạn Lệ một cái, đầy ý giễu cợt.
Cô ta mím môi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Trời đêm càng thêm tĩnh lặng.
Khúc nhạc nhẹ nhàng phiêu đãng giữa bóng đêm yên ả, không ai mở miệng nữa.
"Được rồi, tôi mệt rồi, về nghỉ đây."
Thẩm Mạn Lệ phá tan sự tĩnh mịch, giọng có phần gắt gỏng.
"Không phải đã nói sáng mai phải đến nông thôn tìm Ký Bạch tiên sinh sao? Còn đứng đây làm gì?"
"Phải đó, chính sự quan trọng hơn."
Có người vội vã hưởng ứng.
"Nghe nói Ký Bạch tiên sinh học vấn uyên thâm, thông kim bác cổ, tôi đoán chắc cũng ngoài năm mươi tuổi rồi nhỉ?”
"Chưa chắc, văn chương của ông ấy đanh thép sắc bén, phê bình thời thế sâu cay, biết đâu lại là thanh niên cùng chí hướng với chúng ta…"
Bọn họ vừa tán gẫu vừa dần rời đi, người nào cũng mang vẻ háo hức.
Trần Bác Chu đi sau cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc ngang qua, không báo trước mà bất chợt ngoái đầu, liếc nhìn về nơi phát ra tiếng đàn.
Ta chống nạnh đứng trong gió đêm.
Chỉ thấy trong lòng một trận sung sướng khó tả, như gió xuân tràn ngập n.g.ự.c.
Chiếc dương cầm kia, là quà sinh nhật mười tuổi của tiểu thư, do một vị giáo sĩ truyền đạo tên Anderson, bạn thân của lão gia, đã tặng cho tiểu thư.
Anderson từng là cố vấn kinh tế của triều đình, thông thạo Hán học và tài chính, bởi mến tài và kính nhân cách của lão gia mà kết giao thâm tình.
Tiểu thư từng nói, lão gia tuy nghiêm khắc, nhưng không phải kẻ cổ hủ.
Sau bao suy ngẫm đớn đau, ông đã thấu rõ — với những gì mình ghét của tân học, cần "học để hiểu, hiểu để thắng nó".
Ông dùng khuôn phép cũ để gìn giữ cuộc sống cho con gái, nhưng chưa từng cắt đứt cánh cửa để nàng cảm thụ một âm điệu khác, khám phá một thế giới khác.
Những bóng người rời đi, mang theo dáng vẻ đầy sinh khí của thời đại mới.
Mà nữ t.ử đang ngồi trước cây đàn kia.
Đã lặng lẽ đi xa hơn so với những gì bọn họ tưởng tượng.
8
Ta kể cho tiểu thư nghe chuyện tối hôm ấy.
Tiểu thư đang ngồi bên song cửa viết gì đó.
Nghe xong, tay nàng không dừng lại, chỉ dịu dàng bảo:
"Tiểu Mãn, lúc nào rảnh em nhớ mang chiếc hòm đựng thư của ta về lại nhà cũ bên Thường phủ nhé."
"Vâng." Ta lập tức đáp lời, "Ngày mai em định ghé phố cũ tìm anh Thành, tiện thể mang theo luôn."
Nghe vậy, tay tiểu thư khựng lại.
Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía ta: "Gần đây em thường đến tìm Lý Thành?"
"Dạ phải. Hiệu sách của anh ấy nhiều việc, lại không đủ người, em rảnh thì ghé giúp một tay." Ta cười nói.
Lý Thành là đại ca kết nghĩa khi ta còn lưu lạc đầu đường xó chợ, người ngay thẳng, trọng nghĩa khí.
Sau này anh ấy rời khỏi Tang thành, ta thì đi theo tiểu thư, mãi đến năm ngoái mới trùng phùng.
Tiểu thư nhìn ta vài giây, ánh mắt trầm tĩnh:
"Tiểu Mãn, thời cuộc đang loạn lạc, em có biết Lý Thành đang làm gì không?"
“Có.” Ta mỉm cười nhìn lại nàng, không né tránh, “Đại khái cũng đoán được phần nào.”
Trước mặt tiểu thư, ta chẳng có gì phải giấu.
Nàng im lặng giây lát.
Rồi nhẹ giọng nói:
"Danh nghĩa em là nha hoàn của ta, nhưng ta vẫn luôn lo lắng… chỉ sơ ý một chút sẽ không che chở được cho em nữa. Tiểu Mãn, bất kể ra sao, ta chỉ mong em đặt sự an toàn của bản thân lên trước."
Mắt ta bỗng cay xè.
Từ sau khi lão gia qua đời, ta và tiểu thư nương tựa lẫn nhau, đã sớm coi nhau là người thân ruột thịt. Nàng lo cho ta, ta hiểu rất rõ.
Ta bước tới, ngồi xổm bên chân nàng, ngẩng mặt lên cười:
"Tiểu thư đừng lo, anh Thành đối đãi với em rất tốt, em hiện tại rất vui vẻ. Em giúp anh ấy, cũng chẳng phải chỉ vì riêng anh ấy."
Ánh mắt trong veo đen trắng rõ ràng của tiểu thư, lặng lẽ dừng lại nơi gương mặt ta.
"Tiểu Mãn, em nói em cảm thấy vui vẻ?"
"Vâng."
"Vậy thì tốt rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









