"Được." Cuối cùng hắn cũng nhượng bộ, "Tôi sẽ ở lại đến hết kỳ nghỉ, dành thời gian bầu bạn cùng cha mẹ. Hy vọng đến khi ấy… cô sẽ giữ đúng lời hứa."

Hồng Trần Vô Định

Lời vừa nói ra.

Thẩm Mạn Lệ lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Còn những người khác trong phòng, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Trần phu nhân xúc động rơi lệ.

Trần lão gia hài lòng gật đầu với tiểu thư.

Hiển nhiên, bọn họ cùng chung một suy nghĩ: nước cờ "câu giờ" của tiểu thư, đã phát huy tác dụng! "Con à, mau lại đây, để mẹ nhìn con một chút!" Trần phu nhân nghẹn ngào gọi.

Trần Bác Chu mắt hoe đỏ, nhanh ch.óng bước tới.

Mẹ con ôm nhau, cảnh tượng khiến người ta cảm động.

Thẩm Mạn Lệ quay sang nhìn tiểu thư, khẽ hỏi:

"Thiếu phu nhân, nghe nói phụ nữ như các cô, nếu chẳng còn nam nhân, thì trời cũng coi như sập xuống. Tôi thật muốn ở lại xem thử, xem rốt cuộc thiếu phu nhân có dám ly hôn không."

Tiểu thư không đáp, ánh mắt chỉ dừng lại nơi đôi mẹ con đang ôm nhau khóc lóc.

Ta thì không nhịn nổi nữa, khẽ cười lạnh, nói:

"Tiểu thư nhà ta dù không có ai, vẫn là thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận của Trần gia. Ngược lại, chỉ có cô là sợ đàn ông nhà người khác chạy mất nên mới nôn nóng ở lại như vậy thôi!”

Mặt Thẩm Mạn Lệ thoáng chốc sa sầm, giận dữ quát: 

"Mày chỉ là một con nha hoàn, lấy tư cách gì nói chuyện với tao?"

Ta trợn mắt, không chút khách khí đáp lại: "Còn cô là gì mà cứ xen vào việc nhà người khác?"

Thẩm Mạn Lệ nghẹn họng, sắc mặt trắng đỏ đan xen. Nhưng rất nhanh, cô ta lấy lại bình tĩnh, lộ ra nụ cười giễu cợt đầy bi ai:

"Cũng đúng, một chủ t.ử chẳng có chút tư tưởng độc lập, thì mới nuôi ra loại nha hoàn hỗn hào, vô lễ, trèo lên đầu chủ nhân như thế!"

Cô ta vừa cười vừa lắc đầu, định quay người rời đi.

"Cô Thẩm."

Tiểu thư bỗng mở miệng.

Lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên Thẩm Mạn Lệ, khiến đối phương hơi ngẩn người, chậm rãi xoay lại.

Tiểu thư nhìn cô ta, ánh mắt trầm tĩnh như mặt nước hồ thu:

"Nha hoàn chỉ là thân phận, cô ấy nói gì là quyền tự do của cô ấy, chẳng khác gì cô hay tôi. Nếu vì cô ấy là nha hoàn mà liền mắng là hỗn xược, vậy lời cô vừa nói 'mọi người đều bình đẳng', chẳng phải chỉ là lời sáo rỗng sao?"

"Cô Thẩm."

Giọng tiểu thư vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong làn sóng êm ái kia, mang theo một tia lạnh lẽo rắn rỏi.

"Cô nên xin lỗi cô ấy."

Thẩm Mạn Lệ sững người, ngơ ngác trợn to hai mắt.

6

Hôm ấy.

Thẩm Mạn Lệ cuối cùng vẫn không chịu xin lỗi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cô ta ngẩng cao đầu, đối diện ánh mắt của tiểu thư trong chốc lát.

Ánh nhìn lại lướt qua Trần Bác Chu đang mải chuyện trò cùng cha mẹ, chẳng buồn liếc đến cô ta, rồi lại đảo qua bọn hạ nhân đang lén cười xem kịch, môi mím lại, cằm hất lên, giày cao gót gõ "cộp cộp" bước đi khỏi sảnh.

Ta trừng mắt nhìn theo bóng lưng cô ta, khẽ đảo con ngươi tỏ vẻ chán ghét. Ngoảnh lại liền thấy tiểu thư đang lặng lẽ nhìn ta.

"Tiểu Mãn, lời xin lỗi này tạm để cô ta nợ chúng ta, được không?"

Nàng dừng một nhịp, dịu dàng nói tiếp: "Rồi sẽ có một ngày, ta thay em đòi lại cả vốn lẫn lời."

Ta phì cười, bảo: "Tiểu thư, em chẳng để tâm đâu!"

Tiểu thư khẽ gật đầu, lại khôi phục dáng vẻ ôn nhu đoan trang vốn có.

Trần Bác Chu cùng Thẩm Mạn Lệ vẫn ở lại trong Trần phủ.

Chẳng bao lâu sau, lại có mấy người bạn từ tỉnh thành tới chơi, đều là thầy giáo trẻ tuổi từ đại học Kinh Bình, nhân kỳ nghỉ hè về Tang thành tránh nắng, kết bạn du ngoạn.

Đám thanh niên tân phái ấy, ban ngày tụ tập du ngoạn, ban đêm thì hội họp nơi hoa viên, bàn luận sôi nổi từ Nietzsche, quân phiệt, đến cách mạng Nga, ồn ào tưng bừng như đang cố tình thể hiện điều gì.

Thẩm Mạn Lệ thay đổi liên tục những bộ sườn xám cắt may khéo léo, khi lại diện âu phục kiểu mới, cười nói lớn tiếng, bước chân giày cao gót dẫm vang khắp ngõ ngách Trần phủ đã đượm màu năm tháng.

Đôi lúc bọn họ trở về phủ, vừa khéo gặp tiểu thư đang chuẩn bị ra ngoài. Thẩm Mạn Lệ liền không chút che giấu mà đảo mắt từ b.úi tóc cổ điển đến tà váy dài của tiểu thư, miệng lẩm bẩm những từ như ‘old-fashioned’, rồi cùng những người khác cười khúc khích, ánh mắt ngầm hiểu với nhau.

Còn Trần Bác Chu.

Đối với tiểu thư, hắn vẫn duy trì một thái độ khách khí mà xa cách, lạnh nhạt.

Sau cơn d.a.o động ban đầu, hắn dường như càng tin chắc rằng: hai tháng kia chỉ là tiểu thư đang dùng chiêu "dụ rồi bắt" quen thuộc của những tiểu thư truyền thống, cố níu kéo đoạn duyên đã đứt.

Đối mặt với tất cả những điều ấy, tiểu thư luôn giữ đúng khuôn phép tiếp đãi của một thiếu phu nhân danh gia vọng tộc.

Ban đầu, ta còn lo nàng âm thầm khó chịu.

Nhưng dần dần ta nhận ra, nàng thật sự chẳng để tâm.

Nàng vẫn làm mọi việc như thường nhật.

Sáng sớm thỉnh an, kiểm sổ sổ sách, bàn bạc sự vụ, đọc sách gảy đàn, hoặc đến giáo hội giúp việc phát chẩn và chăm sóc trẻ mồ côi.

Ta chưa từng hỏi vì sao nàng phải đợi đến hai tháng sau mới chịu bàn chuyện ly hôn.

Có lẽ nàng thật sự muốn níu giữ điều gì đó.

Cũng có thể, nàng còn có sắp đặt riêng của mình.

Tiểu thư không nói, ta cũng chẳng hỏi.

Dù là thế nào đi nữa.

Ta cũng sẽ không chút do dự mà đứng về phía nàng.

Cho dù nàng bỗng quay sang bảo: "Tiểu Mãn, chúng ta đi chọc thủng bầu trời đi."

Ta cũng sẽ lập tức xắn tay áo, nghiêm chỉnh đáp: "Tiểu thư, người muốn bắt đầu từ đâu?"

7

Tối hôm ấy.

Vừa ra khỏi sân viện của tiểu thư, ta liền trông thấy Trần Bác Chu dẫn theo một nhóm người đi tới.

Hắn lớn tiếng gọi ta:

"Chúng ta vừa lần theo tiếng nhạc đến đây, không ngờ trong nhà lại có người dùng máy phát nhạc. Ai đang nghe vậy?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện