Các thầy giáo trẻ tuổi từ đó về sau mỗi khi gặp tiểu thư đều nghiêm cẩn hành lễ, miệng gọi "tiên sinh".
Thẩm Mạn Lệ chẳng còn cười nói rộn ràng, giày cao gót cũng chẳng vang lên cộc cộc nữa.
Khi ấy ta mới hiểu, thì ra giày cao gót cũng có thể không phát ra tiếng động.
Người thay đổi nhiều nhất là Trần Bác Chu.
Hắn đột nhiên bắt đầu xuất hiện trên bàn ăn mỗi buổi sáng.
Tiểu thư xưa nay mỗi sáng đều tới thỉnh an Trần lão gia và Trần phu nhân, rồi cùng dùng bữa điểm tâm, đó là quy củ chưa từng gián đoạn từ khi nàng gả vào cửa.
Giờ đây, Trần Bác Chu cũng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.
Hắn cụp mắt, nhẹ nhàng gọi nàng: "Như Ý."
Tiểu thư chỉ nhàn nhạt đáp: "Ừm."
Trong bữa ăn, hắn bắt đầu kể chuyện mấy năm nay mình sống tại tỉnh thành: kể chuyện chen chúc trên gác xép đọc sách, kể những lần tham gia hội nhóm thanh niên sôi nổi như thế nào, kể cả lần bị bắt vào ngục vì dám đối kháng với bọn cảnh sát áo đen…
Trần phu nhân nghe mà đỏ hoe mắt.
Trần lão gia thì nửa giận nửa xót: "Ở nhà không chịu sống yên ổn, tất cả đều là tự con chuốc lấy!"
Trần Bác Chu gật đầu: "Là con tự chuốc lấy, cha, mẹ, nay con đã biết mình sai rồi."
Cứ thế qua được vài ngày.
Tối hôm ấy, hắn bất ngờ xuất hiện trước cổng viện của tiểu thư.
Ta đưa cho hắn một tách trà, nhưng không rời đi.
Hắn nhìn ta, mím môi nói:"Tiểu Mãn cô nương, tôi muốn nói chuyện riêng với Như Ý một lát."
Ta nghiêng đầu, thong thả đáp:
"Trần thiếu gia, ngài cùng tiểu thư nhà ta chưa thành vợ chồng chính thức, danh phận chưa định, nam nữ đơn độc ở chung một phòng e là bất tiện, tôi vẫn nên ở lại."
Trần Bác Chu nghẹn lời.
Tiểu thư khẽ đưa tay che môi, bật cười khẽ.
Trần Bác Chu thoáng sững người.
Tiểu thư cười lên thật đẹp, mày mắt cong cong, như trăng non sáng giữa đêm, khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Nhưng nàng hiếm khi cười như vậy.
Ta nhớ, chỉ khi ở cùng ta, nàng mới nở được nụ cười chân thật như thế.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Trần Bác Chu nhìn thấy tiểu thư cười.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ, gương mặt ngập tràn cảm xúc — kinh diễm, bối rối, xen lẫn một chút tiếc nuối và hối hận.
Trầm mặc hồi lâu, hắn mới khẽ cất tiếng, khàn khàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Như Ý, thật ra anh vẫn luôn biết, anh nợ em một lời xin lỗi nghiêm túc.
"Ba năm trước, anh trẻ người non dạ, đầu óc chỉ toàn là mộng tưởng tự do, cách mạng, cải cách, nào ngờ lại đẩy em vào cảnh khó xử… khiến em tổn thương, cũng khiến cha mẹ đau lòng."
"Thẩm Mạn Lệ không phải bạn gái của anh. Đám người bọn họ đều ngưỡng mộ Ký Bạch, nhân dịp nghỉ hè tới Tang Thành tìm tung tích. Chính cô ấy chủ động đề xuất đóng giả l.à.m t.ì.n.h nhân của anh, để anh thuận lợi ly hôn. Khi ấy anh tưởng rằng nhanh ch.óng dứt khoát càng sớm càng tốt, mới là giải thoát tốt nhất cho cả hai, nên đã đồng ý.
"Như Ý, anh không phải cố ý thốt ra lời lẽ lạnh nhạt. Chỉ vì trong lòng anh cứ tưởng em cũng như cha mẹ, bị lễ giáo trói buộc. Anh sợ chỉ cần lộ ra một chút dịu dàng, một chút lưu luyến, chắc chắn em sẽ không đồng ý ly hôn. Anh ngu ngốc chọn cách làm đau người khác nhất, ép mọi người buông tay.”
"Giờ anh mới hiểu, mình sai rồi… sai đến mức không thể cứu vãn."
"Những ngày này, từng chút từng chút, anh dần nhận ra con người thật của em. Tài học của em, sự điềm tĩnh của em, tư tưởng và văn chương dưới b.út em khiến anh tự thấy mình nhỏ bé... Trước đây anh vẫn nghĩ mình khao khát tìm một tri kỷ thật sự, vì thế không ngừng chạy đi kiếm tìm. Vậy mà tới hôm nay anh mới ngộ ra, người ấy vốn luôn ở ngay bên cạnh... Anh lại để lỡ mất ba năm trời.”
"Như Ý." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào tiểu thư.
"Anh biết anh nợ em quá nhiều. Giờ phút này mới nói những lời này, quả thật là vừa nực cười vừa đáng trách. Nhưng kể từ hôm em nói ‘hai tháng sau mới bàn chuyện ly hôn’, anh liền có hy vọng, có dũng khí."
"Như Ý, anh càng lúc càng chắc chắn… giữa anh và em, bất kể tư tưởng hay tính cách, đều cực kỳ tương đồng. Có lẽ ngay từ đầu, trời cao đã định sẵn chúng ta. Nếu em oán trách, hận anh, anh đều chấp nhận. Anh để lỡ em ba năm, em có thể hoàn toàn đáp lại bằng ba năm ấy. Như Ý, anh chỉ mong chúng ta ít nhất có thể bắt đầu lại thật lòng với nhau.”
Trần Bác Chu nói một mạch, ánh mắt sâu thẳm dừng trên gương mặt tiểu thư, đáy mắt mang theo khẩn cầu tha thiết, xen lẫn một tia sáng lấp lánh không cách nào che giấu.
11
Ta đứng bên cạnh, trong lòng muôn phần phức tạp.
Thật khó nói rõ là cảm giác gì.
Có phần oán hận, có phần may mắn, lại có một niềm hân hoan như mây mù dần tan.
Trần Bác Chu lúc này, quả thực là dũng cảm, cũng là chân thành.
Tiểu thư nhà ta…
Hồng Trần Vô Định
Cuối cùng, không chỉ có một mình ta nhìn thấy sự dịu dàng, trí tuệ, và nét đẹp độc nhất vô nhị nơi nàng.
Cuối cùng cũng có người thật sự thấy được nàng, mà người đó lại chính là vị phu quân nàng đã lặng lẽ chờ đợi ba năm.
Ta tuy chưa từng đi học, nhưng tiểu thư dạy ta, cuộc đời cũng dạy ta. Ta hiểu rõ, đời người chẳng mấy khi thuận buồm xuôi gió, phải vượt qua bao gian truân mới có ngày nhìn thấy ánh bình minh.
Tiểu thư nhà ta, đã đi qua một quãng đêm dài mịt mùng.
Nhưng nay, cuối cùng cũng đón được rạng đông.
Khóe mắt ta nóng lên, bèn khẽ xoay người, định lui ra ngoài, để phút giây này chỉ còn lại hai người họ.
Bỗng tiểu thư cất tiếng, thanh âm nhẹ tựa gió:
"Trần Bác Chu, cái kỳ hạn hai tháng mà tôi từng nói, không phải vì anh."
Ta khựng lại.
Lặng người ngoái đầu.
Trần Bác Chu cũng ngẩn ngơ nhìn nàng.
Tiểu thư cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Thẩm Mạn Lệ chẳng còn cười nói rộn ràng, giày cao gót cũng chẳng vang lên cộc cộc nữa.
Khi ấy ta mới hiểu, thì ra giày cao gót cũng có thể không phát ra tiếng động.
Người thay đổi nhiều nhất là Trần Bác Chu.
Hắn đột nhiên bắt đầu xuất hiện trên bàn ăn mỗi buổi sáng.
Tiểu thư xưa nay mỗi sáng đều tới thỉnh an Trần lão gia và Trần phu nhân, rồi cùng dùng bữa điểm tâm, đó là quy củ chưa từng gián đoạn từ khi nàng gả vào cửa.
Giờ đây, Trần Bác Chu cũng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.
Hắn cụp mắt, nhẹ nhàng gọi nàng: "Như Ý."
Tiểu thư chỉ nhàn nhạt đáp: "Ừm."
Trong bữa ăn, hắn bắt đầu kể chuyện mấy năm nay mình sống tại tỉnh thành: kể chuyện chen chúc trên gác xép đọc sách, kể những lần tham gia hội nhóm thanh niên sôi nổi như thế nào, kể cả lần bị bắt vào ngục vì dám đối kháng với bọn cảnh sát áo đen…
Trần phu nhân nghe mà đỏ hoe mắt.
Trần lão gia thì nửa giận nửa xót: "Ở nhà không chịu sống yên ổn, tất cả đều là tự con chuốc lấy!"
Trần Bác Chu gật đầu: "Là con tự chuốc lấy, cha, mẹ, nay con đã biết mình sai rồi."
Cứ thế qua được vài ngày.
Tối hôm ấy, hắn bất ngờ xuất hiện trước cổng viện của tiểu thư.
Ta đưa cho hắn một tách trà, nhưng không rời đi.
Hắn nhìn ta, mím môi nói:"Tiểu Mãn cô nương, tôi muốn nói chuyện riêng với Như Ý một lát."
Ta nghiêng đầu, thong thả đáp:
"Trần thiếu gia, ngài cùng tiểu thư nhà ta chưa thành vợ chồng chính thức, danh phận chưa định, nam nữ đơn độc ở chung một phòng e là bất tiện, tôi vẫn nên ở lại."
Trần Bác Chu nghẹn lời.
Tiểu thư khẽ đưa tay che môi, bật cười khẽ.
Trần Bác Chu thoáng sững người.
Tiểu thư cười lên thật đẹp, mày mắt cong cong, như trăng non sáng giữa đêm, khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Nhưng nàng hiếm khi cười như vậy.
Ta nhớ, chỉ khi ở cùng ta, nàng mới nở được nụ cười chân thật như thế.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Trần Bác Chu nhìn thấy tiểu thư cười.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ, gương mặt ngập tràn cảm xúc — kinh diễm, bối rối, xen lẫn một chút tiếc nuối và hối hận.
Trầm mặc hồi lâu, hắn mới khẽ cất tiếng, khàn khàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Như Ý, thật ra anh vẫn luôn biết, anh nợ em một lời xin lỗi nghiêm túc.
"Ba năm trước, anh trẻ người non dạ, đầu óc chỉ toàn là mộng tưởng tự do, cách mạng, cải cách, nào ngờ lại đẩy em vào cảnh khó xử… khiến em tổn thương, cũng khiến cha mẹ đau lòng."
"Thẩm Mạn Lệ không phải bạn gái của anh. Đám người bọn họ đều ngưỡng mộ Ký Bạch, nhân dịp nghỉ hè tới Tang Thành tìm tung tích. Chính cô ấy chủ động đề xuất đóng giả l.à.m t.ì.n.h nhân của anh, để anh thuận lợi ly hôn. Khi ấy anh tưởng rằng nhanh ch.óng dứt khoát càng sớm càng tốt, mới là giải thoát tốt nhất cho cả hai, nên đã đồng ý.
"Như Ý, anh không phải cố ý thốt ra lời lẽ lạnh nhạt. Chỉ vì trong lòng anh cứ tưởng em cũng như cha mẹ, bị lễ giáo trói buộc. Anh sợ chỉ cần lộ ra một chút dịu dàng, một chút lưu luyến, chắc chắn em sẽ không đồng ý ly hôn. Anh ngu ngốc chọn cách làm đau người khác nhất, ép mọi người buông tay.”
"Giờ anh mới hiểu, mình sai rồi… sai đến mức không thể cứu vãn."
"Những ngày này, từng chút từng chút, anh dần nhận ra con người thật của em. Tài học của em, sự điềm tĩnh của em, tư tưởng và văn chương dưới b.út em khiến anh tự thấy mình nhỏ bé... Trước đây anh vẫn nghĩ mình khao khát tìm một tri kỷ thật sự, vì thế không ngừng chạy đi kiếm tìm. Vậy mà tới hôm nay anh mới ngộ ra, người ấy vốn luôn ở ngay bên cạnh... Anh lại để lỡ mất ba năm trời.”
"Như Ý." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào tiểu thư.
"Anh biết anh nợ em quá nhiều. Giờ phút này mới nói những lời này, quả thật là vừa nực cười vừa đáng trách. Nhưng kể từ hôm em nói ‘hai tháng sau mới bàn chuyện ly hôn’, anh liền có hy vọng, có dũng khí."
"Như Ý, anh càng lúc càng chắc chắn… giữa anh và em, bất kể tư tưởng hay tính cách, đều cực kỳ tương đồng. Có lẽ ngay từ đầu, trời cao đã định sẵn chúng ta. Nếu em oán trách, hận anh, anh đều chấp nhận. Anh để lỡ em ba năm, em có thể hoàn toàn đáp lại bằng ba năm ấy. Như Ý, anh chỉ mong chúng ta ít nhất có thể bắt đầu lại thật lòng với nhau.”
Trần Bác Chu nói một mạch, ánh mắt sâu thẳm dừng trên gương mặt tiểu thư, đáy mắt mang theo khẩn cầu tha thiết, xen lẫn một tia sáng lấp lánh không cách nào che giấu.
11
Ta đứng bên cạnh, trong lòng muôn phần phức tạp.
Thật khó nói rõ là cảm giác gì.
Có phần oán hận, có phần may mắn, lại có một niềm hân hoan như mây mù dần tan.
Trần Bác Chu lúc này, quả thực là dũng cảm, cũng là chân thành.
Tiểu thư nhà ta…
Hồng Trần Vô Định
Cuối cùng, không chỉ có một mình ta nhìn thấy sự dịu dàng, trí tuệ, và nét đẹp độc nhất vô nhị nơi nàng.
Cuối cùng cũng có người thật sự thấy được nàng, mà người đó lại chính là vị phu quân nàng đã lặng lẽ chờ đợi ba năm.
Ta tuy chưa từng đi học, nhưng tiểu thư dạy ta, cuộc đời cũng dạy ta. Ta hiểu rõ, đời người chẳng mấy khi thuận buồm xuôi gió, phải vượt qua bao gian truân mới có ngày nhìn thấy ánh bình minh.
Tiểu thư nhà ta, đã đi qua một quãng đêm dài mịt mùng.
Nhưng nay, cuối cùng cũng đón được rạng đông.
Khóe mắt ta nóng lên, bèn khẽ xoay người, định lui ra ngoài, để phút giây này chỉ còn lại hai người họ.
Bỗng tiểu thư cất tiếng, thanh âm nhẹ tựa gió:
"Trần Bác Chu, cái kỳ hạn hai tháng mà tôi từng nói, không phải vì anh."
Ta khựng lại.
Lặng người ngoái đầu.
Trần Bác Chu cũng ngẩn ngơ nhìn nàng.
Tiểu thư cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









