Tưởng Hiểu Hà lấy lại khí thế, uống hết bát này đến bát khác. Chỉ khổ cho Từ Tư Thành, cậu bé không hứng thú với canh, cậu muốn ăn cơm, ăn thịt!

Nhìn bác Lâm họ ăn vui vẻ, cậu cảm giác bụng mình càng lép kẹp.

May mắn là món cơm suất này làm cũng nhanh. Gà Cung Bảo vừa xào xong, Tống Minh Du lại xào một hơi nồi lớn cà tím thịt bằm. Lần này hai bàn thức ăn đều đã lên đủ. Từ Tư Thành chẳng màng gì nữa, cắm cúi ăn như hổ đói. Mùi thơm ngửi đã thấy thơm, nhưng so với lúc ăn vào mồm thì chưa là gì, ăn vào mới gọi là thật sự thơm!

Từ Tư Thành ăn cực kỳ thỏa mãn, nhưng đám người ngoài cửa lại đang bị bỏ đói. Chủ nhật công nhân viên chức nghỉ nhiều, ngoài công nhân xưởng dệt còn có người từ các đơn vị khác đến thăm thân thăm bạn, vừa đến đầu ngõ đã ngửi thấy mùi hương cuồn cuộn bay ra từ bên trong.

Đặc biệt là món cà tím thịt bằm phải chao cà tím qua dầu, cà tím sau khi phi thơm quả thực là một "vũ khí sát thương" tự nhiên, hận không thể rắc hương thịt đi khắp nơi. Ai đi ngang qua cửa cũng phải dừng bước ngó xem tình hình thế nào.

Ngó vào mới biết, hóa ra đầu ngõ mới mở một tiệm cơm nhỏ!

Có người nhìn giá một đồng thì lắc đầu bỏ đi, cũng có người thấy hứng thú, không thiếu vài hào lẻ lại đang rảnh rỗi. Tống Ngôn Xuyên chạy ra chạy vào kê ghế gấp, nhưng vẫn có khá nhiều người không có chỗ ngồi —— người xếp hàng đông hơn cậu bé tưởng tượng.

Có người không nhịn được thúc giục: "Bên trong làm cái gì thế, ăn có bữa cơm thôi mà không ăn nhanh lên được à?"

Người đó ồn ào là thế, nhưng bên trong chẳng ai đáp lại.

Không phải họ không muốn, mà là thực sự không rảnh, bởi vì món cơm này thực sự là quá! Ngon!!

Dù là vợ chồng Lâm Hương hay vợ chồng Tưởng Hiểu Hà đều là gia đình công nhân viên chức, điều này có nghĩa là cả hai người trong nhà đều phải nấu cơm. Chưa kể đây là Nam Thành, dù là đàn ông hay đàn bà mà không biết nấu cơm thì khó tìm được đối tượng lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bốn người lớn ở hai bàn có thể vỗ n.g.ự.c nói rằng, ba món này không món nào họ không biết làm, đặc biệt là cà chua trứng, món "quốc dân" trong các bữa cơm gia đình. Những ngày không có thịt lợn ăn, nhà nào chẳng dựa vào trứng gà để bổ sung dinh dưỡng? Nhưng món Tống Minh Du làm lại khác hẳn họ.

Dù là lửa hay gia vị, nguyên liệu vẫn là những thứ đó, nhưng hương vị Tống Minh Du làm ra, không nói quá khoa trương, ít nhất cũng ngang ngửa trình độ đầu bếp trong các nhà hàng quốc doanh.

Quan trọng nhất là, cái món cơm suất món kho này, người chưa ăn thì thầm nghĩ nó là cái thứ gì, nhưng người ăn rồi mới cảm nhận được nó hoàn hảo đến mức nào ——

Nước sốt bao bọc lấy cơm, đậm nhạt vừa miệng, vị mặn thơm rất phù hợp với khẩu vị người Nam Thành. Lượng thức ăn lại vừa vặn hơn so với việc gọi món lẻ khi đi ăn tiệm, một người ăn một suất như vậy, có mặn có chay, ăn xong lại húp một bát canh trứng rong biển nóng hổi xuống bụng.

Quá thỏa mãn!

Đây lại là ngay cạnh xưởng dệt, trong xưởng phân xưởng nào chẳng làm việc ba ca. Tan ca xong về nhà còn phải nấu cơm, cho dù người kia có nấu sẵn, về đến nhà cũng chỉ có thể dùng lò hâm nóng lại, ăn cơm thừa canh cặn. Cơm mà trộn với thức ăn để lâu, thậm chí nát như cháo hồ, ăn lâu dài dạ dày hỏng hết.

Nếu tan ca mà được ăn một bữa nóng hổi ngon lành thế này rồi về nhà ngủ —— cho dù tiếc tiền không dám ăn thường xuyên, chỉ thỉnh thoảng đổi bữa, cũng sướng rơn người!

Món cơm suất của Tống Minh Du nghe thì có vẻ mới lạ không bình dân, nhưng thực tế lại phù hợp với nhu cầu của công nhân không sai đi đâu được. Mức giá Tống Minh Du đưa ra lại vừa khéo kẹp giữa cơm bếp tập thể và tiệm cơm quốc doanh. Ăn hàng ngày, bữa nào cũng ăn thì không thể, nhưng nếu muốn đổi vị, so với tiệm cơm quốc doanh, tiệm cơm nhỏ của Tống Minh Du thực tế và kinh tế hơn nhiều.

Ánh Trăng Dẫn Lối

Người lớn thì suy tính đủ đường, còn trẻ con thì không có nhiều nỗi lòng phức tạp thế, chỉ một chữ thôi: Ăn!

Từ Tư Thành cắm đầu ăn như gió cuốn mây tan, Tưởng Hiểu Hà mới lơ đễnh một tí, thức ăn của con trai đã sạch bách, cơm bên dưới cũng thấy đáy!

So sánh với cô chị Từ Nghiên văn tĩnh bên cạnh, thức ăn còn thừa một nửa, cô bé ăn từng miếng nhỏ nhẹ nhàng, cũng không chép miệng liên hồi như Từ Tư Thành. Thằng bé con ăn xong rồi chưa nói, còn mắt long lanh đẩy bát đến trước mặt mẹ ruột: "Mẹ, cho con thêm cơm đi, con vẫn muốn ăn!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện