Trong mắt Lâm Hương tràn ngập ý cười: "Nào, chúng ta cùng nếm thử tay nghề của Minh Du nhé."
Mẹ đã ra lệnh, Trần Cảnh Hành dạ một tiếng, vội vàng rút bốn đôi đũa từ ống đũa ra, đưa cho bố mẹ trước, rồi đến em gái, cuối cùng mình tự cầm một đôi, không thể chờ đợi thêm mà gắp ngay miếng cơm.
Chỉ trong chốc lát, nước sốt cà chua trứng xào chảy ra đã thấm đẫm vào lớp cơm bên dưới.
Trần Cảnh Hành lùa một đũa vào miệng. Vị chua ngọt của cà chua trung hòa hoàn hảo độ ngấy của dầu mỡ, quyện lấy miếng trứng gà, làm tăng thêm vài phần mềm mại mượt mà cho vị tươi ngon của trứng, khiến người ta ăn xong ngón trỏ phải cử động liên hồi.
Lại thêm một miếng nữa, cảm giác đầy đặn lan tỏa trong khoang miệng. Những hạt cơm hấp mềm tơi ngon miệng, hạt nào ra hạt nấy, lại có chút dai dai dẻo dẻo, bao bọc lấy nước sốt cà chua. Một miếng trôi xuống không những không làm thỏa mãn dạ dày đang réo rắt, mà ngược lại càng làm người ta thêm đói, chỉ muốn ăn nữa, ăn mãi không ngừng.
Cơm được Tống Minh Du đồ bằng l.ồ.ng hấp. Loại dụng cụ hấp cơm đặc trưng làm bằng tre của vùng Nam Thành này giúp cơm chín tới mang theo chút hương thơm thanh khiết tự nhiên của tre, nhưng vẫn giữ lại được hương vị nồng đượm của gạo.
Trái ngược với vẻ đắm chìm của anh trai, Trần Niệm Gia có chút chần chừ.
Cô bé từ nhỏ đã không thích ăn trứng gà, cứ cảm giác nó có mùi tanh tanh khó tả, nhưng nhìn bố mẹ và anh trai đều ăn rất chăm chú, cô bé vẫn rón rén gắp một chút xíu.
Thực sự chỉ là một chút xíu, phần lớn vẫn là cà chua và cơm, miếng trứng gà xào vàng ươm chỉ dính theo một tí vụn. Trần Niệm Gia thậm chí còn nín thở, tưởng tượng như mình đang uống t.h.u.ố.c để đ.á.n.h lừa bản thân, nhưng giây tiếp theo, vị mặn ngọt chua thơm đan xen trong miệng khiến cô bé trợn tròn mắt như chú sóc con.
Nhai thêm vài cái, cô bé nghi ngờ trước kia mình ăn phải trứng gà giả rồi ——
Nó chẳng tanh tí nào, cực kỳ thơm, cực kỳ ngon! Móng vuốt chú sóc con không kìm được lại gắp thêm một đũa nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Cảnh Hành ăn một lúc rồi dừng lại. Dù con sâu ham ăn trong bụng đang quấy phá liên hồi, hận không thể ăn hết cả bát to, nhưng cậu bé liếc nhìn em gái đang ăn ngon lành bên cạnh: "Con ăn hòm hòm rồi ạ."
Trần Kế Khai có chút vui mừng: "Cảnh Hành giống bố, ra dáng anh trai lắm."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Anh nhớ lại chuyện xưa, cảm khái vô vàn: "Hồi nhỏ nhà ông bà nội nghèo đến mức không có gạo mà ăn, có được miếng cơm đều nhường cho em trai. Trong bụng kêu réo ầm ĩ cũng chỉ biết múc từng gáo nước lạnh uống cầm hơi, ngủ mơ cũng chỉ mơ được ăn bát cơm tẻ. Thoáng cái đã bao năm trôi qua, giờ đã có thể dẫn vợ con đi ăn tiệm. Nếu chú các con mà ——"
"Cảnh Hành, con đang tuổi ăn tuổi lớn, đừng nghe bố con nói linh tinh, con cứ ăn phần con đi." Lâm Hương cắt ngang lời Trần Kế Khai, đẩy bát cơm về phía hai đứa con, "Lát nữa không đủ mẹ lại gọi thêm cho."
...
Một bát cơm cà chua trứng khiến nhà họ Lâm khen không dứt miệng. Từ Tư Thành ngồi bàn sau chỉ biết mắt tròn mắt dẹt nhìn sang, cậu bé xoa xoa bụng, đói quá đi mất, tại sao mẹ không gọi cho cậu một suất cà chua trứng giống thế, như vậy cậu đỡ phải ngồi nhìn cô Lâm ăn cơm thèm thuồng thế này!
"Mẹ ơi, bao giờ cơm của mình mới có ạ?"
"Con vội cái gì, người ta quỵt mất miếng ăn của con chắc."
Tưởng Hiểu Hà đang bận húp canh. Trên bảng đen ghi là canh trứng rong biển, cô vốn chẳng để tâm, rong biển đâu có rẻ, chắc một thùng canh to tướng chỉ lèo tèo vài cọng là cùng. Nhưng không ngờ múc một muỗng lên, bên trong cái, nước lại khá nhiều, hoa trứng cũng không bị ăn bớt ăn xén. Một bát canh trôi xuống bụng, cảm giác cả người khoan khoái hẳn ra.
Đây mới là mùa xuân, nếu là mùa đông rét mướt mà được húp một bát thế này thì hạnh phúc biết bao!
Hơn nữa tính ra, suất cơm một đồng này thế mà lại chẳng đắt chút nào? Tưởng Hiểu Hà nghe nói tiệm cơm quốc doanh một bát canh tam tiên cũng phải một đồng, tuy bát đó có thịt, nhưng bát này cũng có trứng gà, lại còn có đồ khô như rong biển. Dù sao nếu đổi lại là cô mở tiệm cơm, cô sẽ tiếc đứt ruột không đời nào cho khách thêm canh miễn phí. Nếu bắt buộc phải cho thêm, cùng lắm cô chỉ vét tí cặn nồi cho ít trứng, rong biển cho vài mẩu, còn lại thì đừng có mơ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









