"Chị con ——" Tưởng Hiểu Hà vốn định bảo Từ Nghiên san thức ăn cho em, nhưng trong quán ngoài quán bao nhiêu con mắt nhìn vào, cả nhà Lâm Hương nghe thấy tiếng Từ Tư Thành cũng quay đầu lại, cô đành phải đổi giọng, "Bố mẹ với chị con đều phải ăn cơm, có phải không có mồm đâu, mọi người đều đang đói meo cả, mình con ăn cơm sao được."
Từ Tư Thành mếu máo. Tưởng Hiểu Hà không nỡ nhìn con trai như thế, nhưng cô liếc nhìn thực đơn trên tường, gọi thêm cơm phải mất 8 xu tiền... Tưởng Hiểu Hà đến lúc tính tiền là đầu nhảy số rất nhanh, 2 hào một cân gạo, chỗ cơm thêm này chắc được 4 lạng? Chẳng lời lãi tí nào!
Cô không nghĩ đến việc gạo ở Hợp tác xã Tiêu thụ tuy chỉ 2 hào một cân nhưng phải kèm một cân phiếu gạo, còn các tiệm gạo tư nhân thì không cần phiếu nhưng giá lại đắt gấp đôi, hơn 4 hào mới được một cân gạo. Tiệm cơm của Tống Minh Du chỉ nhận tiền mặt không cần phiếu, chi phí phiếu gạo đã được tính vào giá, 8 xu tiền cơm thêm kia chẳng kiếm được bao nhiêu, hoàn toàn là để lấy tiếng thơm.
Tưởng Hiểu Hà trong lòng lẩm bẩm thì lẩm bẩm, nhưng chính cô cũng biết, đi ăn hàng bên ngoài không thể so với ở nhà, không thể chuyện gì cũng tính giá gốc được. Chẳng qua vì lúc nãy bị người phụ nữ bên ngoài nói móc nên cô lỡ mua bốn suất cơm, giờ hơi sĩ diện không xuống nước được.
Gọi thêm cơm thì cô xót tiền, bốn bát cơm đã đứt ruột bốn đồng rồi, cô đau lòng muốn c.h.ế.t, giờ lại thêm 8 xu nữa, chắc đêm nay cô khó chịu đến mất ngủ.
Nhưng không gọi thêm thì con trai lại nước mắt ngắn nước mắt dài... Trong lòng cô cũng khó chịu!
"Gọi thêm cho con đi, một bát cơm thôi mà." Người vốn chẳng mấy khi có tính khí như Từ Vĩ Khang hiếm hoi lắm mới tỏ thái độ, vẫn là câu nói "đến cũng đến rồi". Từ Vĩ Khang cảm thấy có keo kiệt cũng không cần thiết vào lúc này, một đồng cũng tiêu rồi, còn tiếc gì 8 xu lẻ nữa? Anh làm chủ gọi thêm cơm cho con trai. Từ Tư Thành ôm lấy cánh tay bố ruột, rưng rưng cảm động: "Vẫn là bố tốt với con nhất."
Tưởng Hiểu Hà tức anh ách, thằng nhãi ranh này đúng là đồ có sữa là nhận mẹ, bố nó mới nói một câu đã mua chuộc được nó rồi.
Nhưng người phụ nữ bên ngoài cứ ngó nghiêng dòm dó, liên tục thúc giục cô nhanh lên, tính khí Tưởng Hiểu Hà cũng nổi lên. Chồng cô nói cũng chẳng sai, 8 xu thì 8 xu, trong nhà cũng đâu nghèo đến mức không xoay nổi 8 xu lẻ. Cô nén đau lòng gọi Tống Ngôn Xuyên lại: "Thêm một suất cơm."
Tống Ngôn Xuyên đã sớm chú ý đến tình hình bàn này, nhân lúc Tưởng Hiểu Hà còn chưa đổi ý liền nhanh ch.óng điền vào phiếu, lúc đợi chị gái xới thêm cơm cho Từ Tư Thành còn nháy mắt mấy cái. Biểu cảm của cô Tưởng đều được cậu thu hết vào mắt, mấy nhân vật trong truyện tranh liên hoàn cậu hay đọc cũng chẳng có biểu cảm phong phú bằng cô Tưởng đâu!
Hai bàn khách vẫn đang ăn, Tống Minh Du vừa rửa xong nồi, đang kiểm kê lại nguyên liệu nấu ăn, nhận được ánh mắt của em trai thì suýt bật cười, cô trừng mắt nhìn em trai một cái, ý bảo đừng có đứng đó xem náo nhiệt của khách nữa, rồi nhanh ch.óng cúi đầu nén c.h.ặ.t cơm cho Từ Tư Thành.
Người tới đều là khách, bất kể là vì nguyên nhân gì, cuối cùng nhà Tưởng Hiểu Hà cũng đã tiêu tiền tại tiệm cơm của cô. Cô không thể để khách hàng không hài lòng ngay trong ngày đầu khai trương được. Tuy mới chuyển đến đây, tiếp xúc với gia đình này chưa nhiều, nhưng khách sáo một chút thì không bao giờ sai.
Quả nhiên, Tưởng Hiểu Hà nhìn thấy bát cơm đầy ắp, lúc này cõi lòng mới thuận được một chút, ánh mắt nhìn Tống Minh Du cũng ôn hòa hơn nhiều —— cô gái này cũng coi như hiểu chuyện, 8 xu này tiêu cũng không tính là uổng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ Tư Thành cũng cảm thấy mỹ mãn, ôm bát cơm lùa lấy lùa để, tiếng ăn uống vang lên sùm sụp, miệng dính đầy nước sốt: "Bố mẹ tốt với con nhất!"
Đến khi bát cơm này ăn hết sạch sành sanh, Tưởng Hiểu Hà nói gì cũng nhất quyết lôi con trai đi về. Từ Tư Thành vét sạch bát cơm suất món kho không còn một hạt, thành bát bóng loáng đến mức soi gương được, nếu không đi ngay thì không phải cô chỉ tốn thêm 8 xu tiền cơm thêm, mà khéo thằng con lại đòi tốn thêm một đồng để mua suất nữa mất!
Hơn nữa cả nhà Lâm Hương đã đi được một lúc lâu, khi Trần Cảnh Hành và Trần Niệm Gia đi còn lễ phép chào hỏi gia đình cô. Từ Nghiên cũng đã ăn xong phần của mình, trên bàn sạch sẽ, không vương vãi hạt cơm nào, miệng và ngón tay cũng không dính nước sốt, con bé ngồi đó văn tĩnh chào hỏi người nhà họ Lâm.
Chỉ có mỗi Từ Tư Thành là cái đầu nhỏ cũng chẳng thèm ngẩng lên, cứ như cái thùng cơm không đáy cứ ăn và ăn, trên bàn chỗ này chỗ kia đều là cơm vụn rơi ra từ miệng nó, chính nó còn chẳng hề chê bẩn mà nhặt lên ăn tiếp.
Lâm Hương cười bảo trẻ con ăn được là có phúc, nhưng Tưởng Hiểu Hà dù cố che giấu trên mặt, trong lòng vẫn có vài phần xấu hổ.
Cứ làm như ở nhà cô bỏ đói Từ Tư Thành không bằng, đúng là đồ c.h.ế.t đói đầu thai.
Từ Tư Thành hồn nhiên không biết bị mẹ ruột ghét bỏ, trước khi đi còn lưu luyến quay đầu lại: "Mẹ, tối mình lại đến ăn nữa nhé?"
"Tối về húp cháo!" Tưởng Hiểu Hà bực bội nói, "Một bữa một đồng bạc, lương mẹ mày một tháng 40 đồng, mày ăn được mấy bữa? Định ăn cho sạt nghiệp à!"
Từ Tư Thành "vâng" một tiếng, cúi đầu đá hòn đá dưới đất. Tưởng Hiểu Hà không nhịn được, lại lải nhải với chồng: "Tống Minh Du bảo là học nấu ăn từ bố mẹ, cũng chẳng nghe nói nó đi học ở đâu, sao cùng là gạo là thức ăn mà nó làm ra mùi vị lại khác thế nhỉ, cứ như... cứ như là khác biệt hoàn toàn ấy?"
Trong lòng mỗi người đều có một cán cân, và đối với bữa cơm này, đ.á.n.h giá công bằng và chân thật nhất trên cán cân đó chỉ có hai chữ: Ngon tuyệt!
Không chỉ hương vị ngon, quan trọng nhất là giá cả cực kỳ hợp lý.
Ngay cả người keo kiệt như Tưởng Hiểu Hà cũng không thể không thừa nhận, đây là bữa cơm đáng tiền nhất cô từng ăn. So với một bát mì chay 5 hào, thì một đồng cho suất cơm món kho nghe qua con số thì không rẻ, nhưng nó có thịt có rau. Một món mặn ở tiệm cơm quốc doanh ít nhất cũng phải bán hai đồng, thậm chí còn hơn, một món chay đơn lẻ cũng phải tầm một đồng.
Nói cách khác, đi tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa bình dân, một mặn một chay cũng phải mất ba đồng. Tống Minh Du bán cơm suất món kho lại chỉ cần một đồng, cộng lại bằng một phần ba giá, cơm cũng không cần mua riêng. Gọi một suất, nước sốt rưới đẫm cơm ăn vào bụng là đủ no cho tám tiếng lao động chân tay cường độ cao, ăn xong lại còn được uống một bát... không, mấy bát canh. Như hôm nay trong tiệm phục vụ canh trứng rong biển, vị thanh đạm, uống vào vừa miệng lại trôi cơm.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









