Những thứ như nồi niêu xoong chảo, kệ bếp, lò than, mở quán thì không thể thiếu. Nhà họ Tống tuy có bát đĩa nhưng chỉ có một bộ, vừa đủ cho hai chị em dùng, nếu mang ra quán dùng thì nàng và em trai lấy gì mà ăn, bếp lò lại càng không thể bê từ bếp nhà ra được.

Chuyện này lại chạm đúng vào điểm mù của Trương Tân Dân. Ông ấy ngày thường không ở xưởng thì ở nhà, giúp được vụ bàn ghế hoàn toàn là do bạn học ông ấy làm ở đó. Lâm Hương ở cạnh nhà nghe nói chuyện này cũng muốn giúp, cô thì không biết, nhưng chồng cô là Trần Kế Khai lại rất rành rọt. Khi Tống Minh Du sang nhà họ Lâm, chú ấy đã cho nàng một địa chỉ.

"Ngay cái ngõ đi qua xưởng Cơ Khí ấy, bên trong có một cái chợ đồ cũ. Trước kia xưởng chú có mấy cậu thanh niên chờ mãi không đến lượt vào xưởng thế chân, bèn chạy ra chợ đó buôn đi bán lại, kết quả bị Đội bảo vệ bắt được, tư cách thế chân bị đẩy xuống ch.ót bảng... Haizz, nhưng cháu cần thì cứ qua đó ngó xem, mọi người đều lén lút bán đồ ở đấy cả."

Trần Kế Khai là người của phòng tuyên truyền xưởng Cơ Khí, so với vợ mình, chú ấy càng không ủng hộ việc Tống Minh Du làm kinh doanh tự do. Không nói gì khác, chỉ riêng việc xưởng Cơ Khí tháng nào cũng nhấn mạnh ý thức tập thể trên bảng tin, đề cao tập thể lên trên hết, không cổ súy việc coi lợi ích cá nhân là tất cả.

Chuyện con em công nhân trong xưởng bị Đội bảo vệ bắt còn được đăng lên báo xưởng, người chấp b.út chính là chú ấy, sao có thể không biết chuyện này có bao nhiêu hệ lụy? Chính sách trên ban xuống là một chuyện, nhưng lòng người không phải một sớm một chiều là thay đổi được. Nam Thành lại là một thành phố nhỏ xa rời sự ồn ào náo nhiệt, gió xuân cải cách mấy năm trước đến giờ vẫn chưa thổi tới đây. Ai cũng chờ "người ăn cua" đầu tiên xuất hiện, nhưng chẳng ai muốn làm người đó cả —— hộ cá thể không vinh quang, không địa vị, không bảo đảm, ai mà muốn làm.

Chú ấy cảm thấy cái quán này muốn mở được thì khó lắm, nhưng cũng chỉ nhắc nhở vài câu. Tống Minh Du trước kia nói với Lâm Hương thế nào thì giờ cũng nói lại với chú ấy y như vậy. Trần Kế Khai cũng không tiện nói nhiều, chỉ đành càm ràm với vợ: "Nếu con bé có vấp ngã, chúng ta giúp được gì thì giúp, dẫu sao cũng cùng một con ngõ."

"Chuyện này còn cần mình phải nói sao, đương nhiên rồi."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Không nhắc đến vợ chồng Lâm Hương lén lút lo lắng thế nào, Tống Minh Du cầm địa chỉ liền đi thẳng tới chợ đồ cũ. Đúng như lời Trần Kế Khai nói, ở đây cái gì cũng có, thậm chí còn có người mang quần áo cũ ra bán. Bát đĩa cũng có, nhưng toàn là bán lẻ tẻ từng cái, không thành bộ, hoặc là sứt mẻ mất một nửa. Loại bát đĩa rẻ, bền lại đơn giản đồng bộ mà Tống Minh Du muốn tìm đỏ mắt cũng không thấy đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bếp lò thì càng khỏi nói. Thời này ở Nam Thành chưa có bóng dáng bếp gas, nhà nào cũng đun than tổ ong để nấu nướng. Vào Cung Tiêu Xã trong xưởng mua một cái bếp lò thì đắt c.ắ.t c.ổ, nhà ai cũng dùng hỏng thì tu sửa lại, chẳng ai mang ra bán cả.

Nàng lượn vài vòng trong chợ, chẳng ưng món nào, ai ngờ chính nàng lại lọt vào mắt xanh của kẻ khác. Mấy gã thanh niên choai choai mặc áo sơ mi bông, mặt mũi gian manh láo liên lượn lờ tới gần.

"Em gái ngoan ơi, đi loanh quanh tìm cái gì thế, gọi một tiếng 'anh' đi, các anh tìm giúp cho nào."

Tống Minh Du cảnh giác lùi lại một bước, mấy gã kia mặt mũi vẫn cợt nhả: "Muốn làm bạn với các anh không, ngày nào các anh cũng mời em uống nước ngọt nhé."

"Đúng rồi đấy, nước ngọt ướp lạnh hẳn hoi, các anh đây hào phóng lắm!"

Nhìn cách ăn mặc là biết ngay cái đám mà thời này hay gọi là "dân phố máng", không nghề ngỗng chờ việc ở nhà, hay còn gọi là du thủ du thực. Tống Minh Du không ngờ đi chuyến chợ đồ cũ mà xui xẻo đụng phải bọn này. Nàng nhanh ch.óng phán đoán tình thế, một thân một mình, đối phương lại đông người, đ.á.n.h nhau chắc chắn là không khôn ngoan, chỉ có thể tìm cách chuồn lẹ.

Thế nhưng mấy tên phố máng lại được đà lấn tới, thấy nàng im lặng còn tưởng nàng sợ, trơ trẽn sán lại càng lúc càng gần.

Ngay lúc Tống Minh Du siết c.h.ặ.t nắm tay, không thể nhịn được nữa định táng cho đám lưu manh này một cú vào mặt, thì tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng quát tháo của đàn ông vang lên: "Làm cái trò gì đấy!"

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện