Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói này, trên mặt mấy gã thanh niên choai choai hiện lên vẻ hoảng loạn thấy rõ, bọn chúng lập tức lùi lại mấy bước. Ngay sau đó, hai người đàn ông bước tới.

Một người để đầu đinh, khóe mắt có một vết sẹo dài, nhìn qua đã thấy rất khó dây vào. Anh ta vừa xuất hiện, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Tống Minh Du một cái, đôi mắt gườm gườm khóa c.h.ặ.t vào mấy gã phố máng kia.

Cả bọn cúi gằm mặt: "Anh Nghiêm..."

Tống Minh Du và người đàn ông bên cạnh chạm mắt nhau.

Đối phương thân hình cao lớn, ít nhất cũng phải mét tám lăm trở lên, mặc một bộ đồ bảo hộ lao động màu kaki, quần áo tuy hơi cũ nhưng được giặt ủi phẳng phiu sạch sẽ, trông rất đáng tin cậy. Anh ta nhìn về phía mấy tên phố máng: "Cho các cậu ra chợ kiếm việc làm, các cậu lại đi quấy rầy việc buôn bán của tôi hả?"

"Ông... ông chủ Thịnh!" Mấy gã phố máng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, "Bọn em chỉ đùa thôi, thật sự đấy, chỉ đùa chút thôi mà..."

"Câm miệng cho tôi!" Nghiêm Hồng Phi tức điên người, quay sang xin lỗi Tống Minh Du rối rít, "Xin lỗi cô đồng chí, mấy đứa này đều là con em trong xưởng cả, không phải đám côn đồ đầu đường xó chợ đâu, dọa cô sợ thật sự ngại quá!"

Nếu là mười năm trước, cái danh "tội lưu manh" đủ để người ta mất mạng. Cho dù thập niên 80 đã cởi mở hơn nhiều, nhưng đối với tội danh này người ta vẫn còn tái mặt khi nhắc đến. Nếu chứng thực mấy kẻ này quấy rối Tống Minh Du, nhẹ thì bị giam một thời gian, mà công việc trong xưởng cũng đừng hòng đến lượt! Nghiêm Hồng Phi giận sôi m.á.u, liên tục xin lỗi Tống Minh Du.

Tống Minh Du lại lắc đầu.

Nàng biết tại sao đối phương phải nhấn mạnh là "con em trong xưởng". Khu vực này toàn là nhà máy, Xưởng Dệt cũng ở trong đó, nói là người trong xưởng thì thường sự việc sẽ không bị làm quá lên.

Nhưng đám du thủ du thực bên ngoài thì khác, bọn đó có thể coi là dân lang thang vất vưởng, thậm chí không có chỗ ở cố định. Nếu công an bắt được sẽ bị trục xuất về nguyên quán, nếu đám du thủ du thực mà giở trò lưu manh thì khả năng cao là tội chồng thêm tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ban đầu nàng có chút hoảng, nhưng mấy gã thanh niên choai choai kiểu này kiếp trước nàng thấy trên video đầy rẫy, kiểu tụ tập đầu làng nẹt pô xe máy cũng chẳng lạ gì. Chỉ có điều đám người này để tóc dài kỳ dị, cũng không biết mấy ngày chưa gội, thật sự là hơi bốc mùi.

Công bằng mà nói, chưa đến mức phải ngồi tù.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nhưng điều nàng muốn không phải là một câu xin lỗi hộ từ người khác.

Thấy nàng không nói gì, Nghiêm Hồng Phi có chút luống cuống nhìn sang người đàn ông bên cạnh, người kia nhíu mày: "Cậu có làm sai đâu Hồng Phi, cậu xin lỗi thì có tác dụng gì?"

Mấy gã phố máng lúc này mới phản ứng lại, vội vàng cúi đầu khom lưng xin lỗi Tống Minh Du. Người đàn ông kia nhẹ nhàng bồi thêm một đao: "Sau này đừng có vác mặt đến chợ nữa, ảnh hưởng việc làm ăn của tôi. Hồng Phi, cậu về báo lại với gia đình bọn nó xem sự tình thế nào."

Đám thanh niên choai choai tưởng đã thoát nạn nghe xong như sét đ.á.n.h ngang tai.

Ông trời ơi, nếu biết trước hôm nay ông chủ Thịnh đến, có đ.á.n.h c.h.ế.t bọn chúng cũng không dám giở trò ở cái chợ đồ cũ này!

Thời buổi này gia đình quản lý con cái rất nghiêm, bọn chúng vốn là nhân lúc người lớn đi vắng mới trốn việc chuồn ra ngoài chơi, chứ buồn chán thế ai mà chịu nổi!

Nhưng nếu để bố mẹ biết bọn chúng ở bên ngoài buông lời cợt nhả với con gái nhà lành, lại còn làm mất công việc, thì có mà bị đ.á.n.h gãy chân!

Tống Minh Du lạnh lùng nhìn sắc mặt như đưa đám của mấy tên kia, nhưng bọn chúng vẫn phải méo mặt vâng dạ đồng ý. Trong lòng nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, có người trấn áp, coi như nàng đã an toàn.

Mấy gã thanh niên choai choai ỉu xìu như cà tím trúng sương muối, bị Nghiêm Hồng Phi quát đuổi đi, chuẩn bị tinh thần về nhà đón nhận một trận lôi đình. Không về là không được, Nghiêm Hồng Phi cũng sống ở khu tập thể xưởng Cơ Khí, cửa nhà bọn chúng quay hướng nào anh ta đều nhớ rõ mồn một!

"Cô đồng chí xem đấy, chợ đồ cũ chúng tôi làm ăn rất an toàn. Gặp trường hợp thế này, chỉ cần ới một tiếng là đội tuần tra của chúng tôi sẽ có mặt ngay. Cô xem cô muốn mua thứ gì?" Người đàn ông nhìn về phía Tống Minh Du, thần sắc thân thiện đưa tay ra, "Quên chưa tự giới thiệu, tôi tên là Thịnh Lăng Đông, ông chủ khu này."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện