Không dây vào được thì tránh đi cho lành, dù sao sau đợt này cũng chẳng cần giao tiếp nữa. Ai ngờ khi công trình kết thúc, người của phòng quản lý dọn dẹp đồ nghề chuẩn bị về thì Tống Minh Du lại dúi cho mỗi người một túi nhỏ kẹo mỡ heo làm quà cảm ơn.

Mỡ lá thắng lửa nhỏ cho ra loại mỡ heo vừa thơm vừa ngậy, trộn với đường kính trắng ngọt lịm và bột mì dẻo mịn, cắt thành từng khối vuông nhỏ. Loại "kẹo" ngọt ngào, béo ngậy lại thơm mùi bột này ở cái thời thập niên 80 vật chất chưa dư dả, đủ sức xưng bá giới đồ ngọt, là món khoái khẩu trong lòng đám trẻ con.

Người của phòng quản lý đều đã lập gia đình, nếu Tống Minh Du đưa tiền hay thứ gì khác chưa chắc họ đã nhận, nhưng gói kẹo này vừa nhìn là biết để cho trẻ con. Nhà ai mà chẳng sẵn lòng đón nhận thiện ý này, ngay cả người nhân viên lúc đầu càm ràm nàng cũng có chút ngượng ngùng: "Thật sự không cần đâu mà..."

"Cháu còn nhỏ người non dạ, cảm ơn các chú đã bao dung cho cháu." Tống Minh Du cười tít mắt, "Nếu thích thì sau này quán nhỏ khai trương, cũng hoan nghênh các chú đến nếm thử tay nghề của cháu ạ."

Vừa đ.ấ.m vừa xoa, Tống Minh Du nói chuyện khéo léo, lại ân cần mời mọc. Mấy người Lão Vương cũng chẳng biết thế nào mà cứ lâng lâng đồng ý, mãi đến khi về nhà mới hậu tri hậu giác nhận ra sự cao tay của cô nhóc này.

Mấy người họ chỉ biết cười khổ, cô gái này đúng là không dễ chọc, may mà họ không cần đến cái ngõ đó làm việc nữa.

Trong sân nhỏ, Tống Minh Du lại cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Lần này thì, Khách sạn lớn Sa Huyện của nàng —— à không, phải gọi là "Tiệm cơm nhỏ Minh Du", cuối cùng cũng đã bước đi được bước đầu tiên! Mở quán phiền toái nhất là chuyện chọn mặt bằng và sửa sang, hai việc này hiện tại đều không còn là vấn đề. Phòng quản lý nhà đất đã xây gạch, trát vữa xi măng và quét một lớp vôi trắng, nhìn qua cũng tạm ổn, Tống Minh Du tạm thời không động vào nữa. Việc còn lại cần cân nhắc là nguyên liệu và thiết bị.

Nguyên liệu thì giải quyết rất dễ dàng, Xưởng Dệt có khu chợ thực phẩm riêng, ít nhất hiện tại việc cung ứng cho tiệm cơm nhỏ của nàng là không thành vấn đề.

Ánh Trăng Dẫn Lối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiết bị ngược lại mới là chuyện đau đầu. Những món đồ lớn như bàn ghế thì các gia đình thường thuê thợ mộc đóng riêng một bộ vào dịp kết hôn rồi dùng cả đời, nửa đường muốn mua thêm gì cũng là bỏ tiền thuê thợ về đóng thêm.

May mà chú Trương Tân Dân, tổ trưởng từng giúp chị em nhà Tống chuyển nhà, biết được chuyện này nên chủ động tìm Tống Minh Du ngỏ ý giúp đỡ.

Chú ấy có người bạn học làm ở xưởng gỗ, trong xưởng thường xuyên thanh lý bàn ghế không đạt chuẩn, giá cả rất "hạt dẻ", rẻ hơn một nửa so với giá bán ở cửa hàng quốc doanh. Gặp mặt xong, đối phương còn xởi lởi hơn tưởng tượng: "Cô bé còn trẻ mà làm kinh tế cá thể không dễ dàng gì, tôi nể mặt lão Trương giảm giá thêm cho cô, hai bộ, 30 đồng, bao luôn công vận chuyển đến quán!"

Hai bộ bàn ghế đó Tống Minh Du đã tận mắt xem qua, một bộ bị tróc chút sơn ở góc, bộ kia thì lưng ghế hơi lệch một phân, hoàn toàn có thể coi là mới đến 95%, chút lỗi nhỏ đó có thể bỏ qua không tính. Giá bán cho nàng chỉ bằng 30% giá gốc, lời to rồi!

Tống Minh Du tự nhiên là mừng rỡ khôn xiết. Bạn học của tổ trưởng Trương gọi người dùng xe ba gác chở bàn ghế đến, nàng còn do dự xem có nên biếu chút quà cảm ơn không, thì bị Trương Tân Dân xua tay từ chối: "Nó tìm người chở đống đồ này giúp cháu đúng là nể mặt chú, nhưng mấy lời nó nói trước đó cháu nghe cho vui thôi, đừng tưởng thật."

Hóa ra đây là "luật ngầm" của xưởng gỗ. Những sản phẩm "không đạt chuẩn" trên dây chuyền sản xuất này đều do công nhân tự mua về, sau đó bán ra ngoài. Vì đã bị dán nhãn hàng lỗi nên họ lấy từ trong xưởng ra với giá vốn cực thấp, cho dù bán cho nàng 30 đồng thì họ cũng lãi chán.

"Không chỉ bạn học cũ của chú, mà cả người chở hàng, người xẻ gỗ, ai cũng phải có phần, nếu không ai thèm làm cái vụ này."

Lúc này Tống Minh Du mới nhận ra hiểu biết của mình về thời đại này vẫn chưa đủ. Trương Tân Dân nói toạc ra với nàng cũng là vì nể tình cha nàng, muốn giúp đỡ hậu bối hết mức có thể. Nàng nhân tiện hỏi thăm xem mấy đồ lặt vặt còn lại nên mua ở đâu.

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện