Nàng biết làm vậy là đắc tội hoàn toàn với phòng quản lý nhà đất, nhưng chẳng lẽ nàng không làm vậy thì không đắc tội sao? Căn nhà nàng và Tống Ngôn Xuyên đang ở này cũng là do nàng làm căng mới đòi được. Phòng quản lý nhà đất không dám trách cứ mấy kẻ "con ông cháu cha" đã chiếm nhà của ba mẹ nàng, chỉ biết giận cá c.h.é.m thớt lên đầu nàng. Bây giờ nàng thật sự không sợ cù cưa với họ, nợ nhiều thì không lo ngứa!

Nàng là thanh niên chờ việc, cái gì cũng thiếu, chỉ có thời gian là không thiếu. Nếu người của phòng quản lý nhà đất cứng đầu, nàng thậm chí có thể ngồi lì ở văn phòng họ từ 7 giờ sáng đến lúc đi ngủ. Đến thì đến, ai sợ ai, chân trần đâu sợ xỏ giày!

Tống Minh Du nhất quyết không nhượng bộ, sắc mặt người của phòng quản lý cứng đờ. Ngay lúc không khí sắp lâm vào bế tắc, cánh cổng sân bỗng vang lên tiếng gõ "cốc cốc".

Lâm Hương xách theo bao lớn bao nhỏ, rõ ràng là vừa tan làm đi chợ về, bên trong nào rau nào thịt, thậm chí còn có một con cá. Nhìn thoáng qua tình hình giằng co trong sân, cô cười ôn hòa với Tống Minh Du trước, rồi quay sang đội thi công: "Bác Vương, đang bận đấy à?"

"À, ừ, ừ, là cô Lâm Hương đấy hả. Tôi đang cho thi công bên này, có hơi ồn ào phải không?" Sắc mặt Lão Vương vẫn còn hơi cứng, nhưng ông ta biết Lâm Hương, một nữ công nhân phân xưởng hiền lành, nhân duyên lại tốt, nên ông ta từ từ thả lỏng, "Sắp xong rồi, sắp xong ngay đây."

Lâm Hương nói năng nhẹ nhàng: "Không có gì đâu, các bác thi công cũng vất vả. Tôi đi từ đầu ngõ vào nghe tiếng đục đẽo đã thấy mệt rồi, các bác làm việc trực tiếp chắc chắn còn mệt hơn."

Câu nói này gãi đúng chỗ ngứa khiến Lão Vương thấy dễ chịu hơn hẳn, ông ta chống tay lên dụng cụ đo đạc: "Cũng là công việc cả thôi, chuyện trong xưởng là bổn phận của phòng quản lý, có gì đâu mà vất vả với không vất vả."

"Vâng, tôi cũng nghĩ thế, chúng ta đều cùng một xưởng, cũng đều là đồng nghiệp lâu năm cả." Lâm Hương hòa nhã nói, "Ý tôi là, đợt trước nhà ông Lư đằng trước chẳng phải cũng phá tường mở quán sao, lúc ấy nhà ông ấy làm thế nào thì giờ mình cứ làm y như thế, vậy các bác cũng đỡ đau đầu, vẹn cả đôi đường —— đúng không Minh Du?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Minh Du biết Lâm Hương đang đỡ lời giúp mình. Lời nói nghe thì khách quan nhưng thực chất là đang bênh vực nàng, nàng ngoan ngoãn gật đầu: "Em nghe theo chị Lâm ạ."

Lâm Hương đưa mắt ra hiệu cho Lão Vương kiểu "thấy chưa", Lão Vương thở hắt ra một hơi dài: "Được rồi, vậy cứ làm theo khuôn mẫu nhà lão Lư, cơi nới ra ngoài một mét. Hai cậu lại đây, đo đạc với tôi, làm cho xong sớm đi!"

Ông ta gọi hai nhân viên ra bên cạnh hì hục đục đẽo nốt một mét cuối cùng. Tống Minh Du vội vàng mời Lâm Hương vào nhà ngồi: "Chị Lâm, để em rót cho chị cốc nước ấm nhé?"

"Thôi khỏi, hôm nay chị về sớm, lát nữa ông bà nội thằng Cảnh Hành với con Niệm Gia qua thăm cháu, giờ chị phải chạy về nấu cơm đây." Lâm Hương giơ túi đồ trên tay lên cho Tống Minh Du xem, phát hiện trên tóc nàng dính bụi gạch từ lúc nào, bèn đưa tay cẩn thận phủi giúp, rồi nói thêm, "Việc giải quyết xong là tốt rồi, lão Vương cũng là muốn làm cho nhanh để tan làm nên mới nóng nảy thế thôi."

"Em biết mà chị Lâm." Tống Minh Du biết Lâm Hương không muốn nàng gây mâu thuẫn với người trong xưởng, nàng tinh nghịch nháy mắt, "Em cũng chỉ dọa thế thôi."

Cái khí thế vừa rồi của nàng chẳng giống thuận miệng nói chút nào, nhưng Lâm Hương giờ cũng lờ mờ nắm được tính cách của cô bé này. Nếu nói chuyện t.ử tế thì nàng rất chịu nghe, nhưng nếu ra vẻ bề trên hay định bắt nạt nàng nhỏ tuổi, thì hoàn toàn không có cửa.

Hoặc có thể nói, trong lòng Tống Minh Du chưa chắc đã nghĩ gay gắt như thế, nhưng nàng bắt buộc phải thể hiện ra bên ngoài như vậy. Không còn cha mẹ, nếu để lộ sự yếu đuối thì sẽ bị người ta nuốt chửng ngay. Cô gái nhỏ dựng gai nhọn lên khắp người chỉ là để bảo vệ mình và em trai không bị bắt nạt.

Có Lâm Hương xen vào nói đỡ, cộng với thái độ mềm mỏng, phòng quản lý nhà đất cũng chẳng còn tinh thần đâu mà đôi co với Tống Minh Du, dứt khoát làm theo ý nàng, cơi nới mặt tiền ra một mét. Thậm chí khi Tống Minh Du hỏi có thể trổ một cánh cửa thông giữa phòng chái Đông và cửa hàng không, Lão Vương cũng lẳng lặng làm giúp mà không ho he gì.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện