Giang Đường quay phắt lại, đôi lông mày nhíu chặt, gương mặt lộ rõ vẻ không vui. Đập vào mắt cô là một người đàn ông dáng người cao ráo, tuấn tú.

 

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, toàn thân toát lên vẻ thư sinh nho nhã, trông giống như sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, nhất là trên tay còn cầm mấy quyển sách.

 

Khí chất của người này chẳng hiểu sao lại có nét giống với gã đàn ông tồi Lâm Bình Xuyên.

 

Nếu là nguyên chủ nhìn thấy người đàn ông này thì chắc chắn sẽ coi là “bạch nguyệt quang”, đúng chuẩn gu thẩm mỹ của cô ta. Tiếc thay Giang Đường đã gặp quá nhiều kiểu trai đẹp thư sinh thế này rồi.

 

Theo cô thì đàn ông phải có cơ bắp rắn chắc, vai rộng chân dài đầy nam tính, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối mới đúng.

 

Giống như anh chàng quân nhân cô gặp trong nhà vệ sinh trên tàu hôm qua vậy.

 

Giang Đường lắc đầu, sao tự nhiên cô lại nhớ đến người đàn ông đó chứ.

 

Người đàn ông thư sinh trước mặt nhận ra sự khó chịu trong mắt Giang Đường liền áy náy lên tiếng:

 

“Xin lỗi, làm phiền các cô cậu rồi, tôi tên là Tống Viễn Dương, ngồi ghế đối diện.” Tống Viễn Dương mỉm cười lịch sự với Giang Đường.

 

Tống Viễn Dương không cố ý cười mà là do lúc nãy thấy Triều Triều nói chuyện nghiêm túc quá, tuổi còn nhỏ xíu mà lại tỏ ra ông cụ non trông rất đáng yêu.

 

Đương nhiên quan trọng nhất là Giang Đường dạy con rất khéo.

 

Tống Viễn Dương cầm vé tàu trên tay, cố ý giơ ra cho Giang Đường xem qua.

 

Giang Đường không để bụng chuyện vặt vãnh ban nãy. Thấy Tống Viễn Dương ngồi xuống, cô lấy ra một sợi len đỏ, quay sang chơi trò chơi dây với Nguyệt Nguyệt.

 

Tống Viễn Dương ngồi xuống rất trật tự, cất hành lý xong liền lấy sách vở và tài liệu mang theo ra đọc chăm chú.

 

Trong lúc đó, Triều Triều tò mò nhìn những dòng chữ chi chít trong sách của Tống Viễn Dương, cậu bé vươn cổ ngó xem thử. Giang Đường lắc đầu ra hiệu rồi kéo con trai về.

 

Cũng trong thoáng chốc ấy, Giang Đường liếc qua cuốn sách trước mặt Tống Viễn Dương, đó là một cuốn sách nguyên bản tiếng Anh cùng một xấp tài liệu dịch thuật.

 

Thời buổi này mà đọc hiểu tiếng Anh, xem ra đúng là sinh viên đại học rồi.

 

Tống Viễn Dương đọc một lúc thì chau mày, dường như gặp phải chỗ khó hiểu, ngòi bút cứ quanh quẩn mãi một chỗ không viết được gì.

 

Giang Đường nhìn qua vài lần rồi nhắc: “Câu đó dịch sai rồi, phủ định kép tức là mang nghĩa khẳng định.”

 

Một câu nói bâng quơ nhưng đã gỡ rối cho người đang gặp khó khăn.

 

Tống Viễn Dương bất ngờ ngẩng đầu lên, nhìn Giang Đường vừa kinh ngạc vừa khó tin. Anh không ngờ cô gái trông nhem nhuốc và trẻ tuổi thế này lại có thể hiểu được cấu trúc ngữ pháp tiếng Anh phức tạp đến vậy.

 

Giang Đường nói với vẻ hờ hững, gương mặt bình thản tự nhiên, hoàn toàn không có ý khoe khoang.

 

Cô đường đường là sinh viên ưu tú của thời đại mới, vượt qua hàng vạn người để thi đỗ vào trường đại học trọng điểm với thành tích thủ khoa của tỉnh, biết chút tiếng Anh thì có gì lạ đâu?  

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

 

Thế nhưng khi Giang Đường chưa kịp thu lại ánh nhìn thì một giọng nói chua ngoa bỗng vang lên bên cạnh.

 

“Đồ nhà quê lên tỉnh như cô thì biết cái gì? Cô có biết đây là chữ gì không? Đây là tiếng Anh đấy! Cô chắc còn chưa học hết tiểu học, biết tiếng Anh là cái gì không mà nói? Hơn nữa, tài liệu dịch thuật này là do giáo viên Đại học Bắc Kinh dịch, làm sao mà sai được! Tôi thấy cô thấy đàn anh Tống đi một mình nên cố tình nói mấy câu đó để quyến rũ anh ấy chứ gì! Cũng không nhìn lại xem mình đã có hai con rồi, sao mà lẳng lơ thế không biết!”

 

Giang Đường ngẩng đầu lên thì thấy hai cô gái trẻ mặc váy liền thân xinh đẹp, xem chừng cũng là sinh viên đại học.

 

Trông thì cũng ra dáng con người đấy nhưng mở miệng ra là phun châu nhả ngọc kiểu đó.

 

“Hờ.” Giang Đường cười khẩy một tiếng: “Chỉ vì thấy phụ nữ nói chuyện với đàn ông mà đã liên tưởng đến chuyện quyến rũ rồi sao? Trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy, hay là cô đang nói hộ tiếng lòng của chính mình? Cô cố tình đi qua đây là để quyến rũ đàn ông à?”

 

Cô nữ sinh vừa lên tiếng rõ ràng là có ý với Tống Viễn Dương, nhìn anh ta mà mắt như muốn rớt ra ngoài. Bị Giang Đường vạch trần tâm tư, cô ta vừa thẹn vừa giận, sắc mặt khó coi vô cùng.

 

“Lâm Tú Nhi, đừng nóng, việc chính quan trọng hơn.” Cô gái đi cùng Lâm Tú Nhi liếc nhìn Giang Đường rồi cau mày, ánh mắt cũng lộ vẻ khinh thường Giang Đường nhưng cô ta che giấu khéo hơn Lâm Tú Nhi, không hề bộc lộ ra mặt mà còn kiên nhẫn khuyên giải bạn mình.

 

Lâm Tú Nhi lúc này mới nén giận, quay sang Tống Viễn Dương với thái độ hoàn toàn khác hẳn.

 

“Đàn anh Tống, anh qua bên kia với bọn em đi, bọn em đều ở toa bên cạnh, đổi chỗ cho người khác rồi. Cùng là người từ Bắc Kinh đến thì đương nhiên phải ngồi cùng nhau chứ, đỡ bị mấy hạng người không ra gì quấy rầy.”

 

Khá thật, cái mác “hạng người không ra gì” lại bị gán lên đầu Giang Đường rồi.

 

Tống Viễn Dương cau mày từ chối: “Không cần đổi chỗ phiền phức đâu, tôi ngồi đây là được rồi.”

 

Lâm Tú Nhi không chịu buông tha: “Đàn anh Tống, thế sao được. Anh ngồi cùng bọn em thì mọi người cũng dễ giúp đỡ lẫn nhau...”

 

Lâm Tú Nhi và cô bạn đứng ở lối đi cứ lải nhải bám riết lấy Tống Viễn Dương không buông. Rõ ràng Tống Viễn Dương đã từ chối mấy lần nhưng cô ta cứ như điếc, một câu “đàn anh”, hai câu “đàn anh”, nhất quyết đòi kéo Tống Viễn Dương sang ngồi cùng bằng được.

 

Giang Đường chán chẳng buồn nghe màn kịch theo đuổi sến súa này, cô cúi đầu chơi với hai con.

 

Triều Triều rất thông minh, ngay từ lúc Lâm Tú Nhi xuất hiện với giọng điệu hung hăng khinh bỉ, cậu bé đã nhận ra người này đang chế giễu mẹ mình, hệt như Giang Thanh Hoan ở nhà vậy.

 

Kẻ nào bắt nạt mẹ đều là người xấu!

 

Ánh mắt Triều Triều khẽ động, cậu bé bỗng nói với em gái: “Nguyệt Nguyệt, chúng mình hát đi.”

 

“Anh ơi, hát bài gì bây giờ?” Nguyệt Nguyệt ngây thơ hỏi lại, ngồi giữa anh trai và mẹ khiến cô bé đặc biệt vui vẻ.

 

Triều Triều bảo: “Hát bài trong máy hát ấy, anh bắt nhịp cho em nhé.”

 

Nói xong, Triều Triều bắt đầu vỗ tay làm nhịp.

 

Nguyệt Nguyệt lắc lư cái đầu nhỏ sang trái rồi sang phải như đang đung đưa theo điệu nhạc dạo đầu. Hai anh em sinh đôi chẳng cần nói nhiều cũng hiểu ý nhau.

 

Lâm Tú Nhi vẫn đang lằng nhằng với Tống Viễn Dương, bỗng nghe thấy tiếng vỗ tay thì nhíu mày khó chịu, trừng mắt quay lại nhìn ba mẹ con Giang Đường định mắng...

 

Đúng lúc này Nguyệt Nguyệt cất tiếng hát.

 

“Oh~ Jingle bells, jingle bells~ Jingle all the way~”

 

Khuôn mặt nhem nhuốc của Nguyệt Nguyệt vừa cất lên, giọng hát non nớt mềm mại vang lên lại là tiếng Anh!

 

Là tiếng Anh đấy!

 

Nguyên chủ rất thích bài hát này nên thường xuyên mở đĩa than nghe ở nhà. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chưa từng được học tiếng Anh, thậm chí chưa từng học hát nhưng thấy mẹ thích nên hai đứa trẻ đáng thương trốn trong góc nhà đã học lỏm từng chút một cho đến khi thuộc làu cả bài.

 

Dù sao cũng là cặp song sinh thiên tài, dù không biết tiếng Anh cũng có thể phát âm chuẩn xác theo giai điệu.

 

Khi Nguyệt Nguyệt bắt đầu hát, sắc mặt Lâm Tú Nhi bên cạnh khó coi như nuốt phải ruồi. Cô ta vừa mới mỉa mai Giang Đường là đồ nhà quê, không biết gì về tiếng Anh mà đòi ra vẻ ta đây.

 

Thế nhưng ngay sau đó, một đứa trẻ nhem nhuốc bẩn thỉu lại cất giọng hát tiếng Anh chuẩn xác, giọng trẻ thơ ngọt ngào.

 

Đây chẳng phải là vả thẳng vào mặt cô ta hay sao?

 

Nguyệt Nguyệt lắc lư cái đầu hát hết bài rồi mở to mắt nhìn Giang Đường: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt hát có hay không ạ?”

 

Bài hát này vốn dĩ học là để làm cho mẹ vui nên cô bé mong chờ lời khen của mẹ nhất.

 

Giang Đường cười không khép được miệng, xoa má Nguyệt Nguyệt khen ngợi: “Hay lắm! Nguyệt Nguyệt nhà mình hát hay nhất, con gái giỏi quá!”

 

Xem ra không chỉ con trai lợi hại mà con gái rượu của cô cũng “gớm mặt” không kém.

 

Giang Đường vui sướng quá đỗi, hôn chụt một cái lên má Nguyệt Nguyệt, hai mẹ con ôm nhau thắm thiết~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện