Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 11: Con trai cô! Đúng là lợi hại!
Vận may của Giang Đường khá tốt, chuyến tàu đến địa điểm cô cần vẫn còn sót lại hai vé.
“Đồng chí, tôi lấy cả hai vé này.”
Cô nhân viên bán vé nhìn khuôn mặt đen nhẻm do cố tình hóa trang của Giang Đường sau đó lại nhìn hai đứa trẻ “rách rưới” đang túm chặt lấy áo cô bên cạnh, không kìm được mà nhíu mày thương cảm.
Cô ấy nhắc nhở: “Một vé tàu giá hơn hai mươi đồng lận, hai đứa nhỏ nhà chị còn bé, không cần mua vé đâu, chị mua một vé là đủ rồi.”
Cô nhân viên có ý tốt, thấy ba mẹ con Giang Đường trông có vẻ cơm không đủ ăn nên nghĩ chẳng cần thiết phải tốn tiền oan mua thêm một vé.
Khổ nỗi Giang Đường đâu có thiếu tiền, nếu không phải hết vé giường nằm thì cô chắc chắn sẽ mua vé nằm cho thoải mái. Dù sao chặng đường tiếp theo cũng kéo dài hai ngày một đêm, cô muốn bản thân và các con được thoải mái một chút.
“Cảm ơn đồng chí đã nhắc nhở nhưng tôi vẫn lấy hai vé ngồi, tiền đây ạ.”
Giang Đường lấy tiền đưa cho nhân viên bán vé.
Cô nhân viên lắc đầu ngán ngẩm, không nói thêm gì nữa mà đưa vé ngay cho Giang Đường.
Trên tàu hỏa đông đúc đúng như Giang Đường dự đoán, người đi kẻ lại tấp nập, giá hành lý chất đầy những bao tải lớn nhỏ, trong toa xe nồng nặc đủ thứ mùi hỗn tạp khó ngửi.
Chỗ ngồi của họ may mắn ở gần cửa sổ, Giang Đường cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngồi bên trong còn mình ngồi phía ngoài.
Không gian tuy có hơi chật hẹp nhưng so với những hành khách không có ghế phải đứng ở lối đi thì họ đã sung sướng hơn nhiều rồi.
Đây là lần đầu tiên Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi xa nhà. Từ lúc bước lên tàu, hai đứa trẻ đã bị dòng người ồn ào dọa cho sợ hãi. Triều Triều mở to mắt nhìn dáo dác còn Nguyệt Nguyệt sợ sệt túm chặt lấy áo Giang Đường không buông vì sợ lạc mất mẹ.
Đợi đến khi yên vị trên ghế, Triều Triều mới len lén thở phào một hơi dài. Thấy đám đông người như vậy, thực ra cậu bé cũng sợ lắm.
Nguyệt Nguyệt ngồi giữa anh trai và Giang Đường, được che chở an toàn nên cô bé dần lấy lại vẻ hoạt bát.
Cô bé kéo Triều Triều nhoài người ra cửa sổ, hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau tò mò nhìn ra bên ngoài.
Nguyệt Nguyệt hào hứng reo lên: “Anh ơi, hóa ra tàu hỏa trông như thế này, chúng mình được đi tàu hỏa rồi nè~”
Triều Triều tuy không nói gì nhưng đôi mắt sáng lấp lánh cho thấy cậu bé cũng đang rất vui.
Khi hai đứa trẻ đang mải mê ngó nghiêng thì từ phía đầu tàu vang lên một hồi còi dài “Tuuuu...”.
Giang Đường vươn tay ôm lấy hai đứa trẻ đang nhoài người bên cửa sổ kéo về: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, cẩn thận nào, tàu sắp chạy rồi.”
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cùng ngẩng đầu lên nhìn Giang Đường với vẻ ngơ ngác, không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, toa xe khẽ rung lắc “cạch cạch”, người ngồi trên ghế cũng lắc lư theo, sau đó là tiếng bánh xe lăn ầm ầm, con tàu từ từ tiến về phía trước.
Đợi khi cơn rung lắc ban đầu qua đi, Giang Đường buông tay ra để Triều Triều và Nguyệt Nguyệt tiếp tục chơi đùa.
Hai đứa trẻ mặt mũi ngẩn ngơ như chưa hoàn hồn sau cú rung lắc ban đầu nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa...
Bay! Bay lên rồi!
Nhanh quá, nhanh quá!
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vùn vụt trôi qua. Khi cửa sổ lùi dần về phía sau, họ dần rời xa thành phố và nhìn thấy những cánh đồng lúa bát ngát, những hàng cây xanh rì. Đây là những cảnh tượng mà Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chưa từng thấy bao giờ.
Nguyệt Nguyệt dí ngón tay lên cửa kính reo: “Anh ơi, nhìn kìa... cái cây to quá... Anh ơi, nhìn kìa, sông lớn quá...”
Giang Đường lấy từ trong ba lô mang theo một ít bánh quy và kẹo sữa Đại Bạch Thố. Cô không dám lấy ra lộ liễu mà lén nhét vào miệng hai đứa trẻ.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhanh chóng cảm nhận được vị ngọt nơi đầu lưỡi, không chỉ ngọt mà còn thơm lừng mùi sữa.
Trẻ con theo bản năng sinh lý vẫn còn nhớ mùi sữa mẹ nên đặc biệt thích vị kẹo sữa Đại Bạch Thố, cái lưỡi nhỏ cứ l**m láp từng chút một, chẳng nỡ ăn miếng to.
Nhắc đến số kẹo sữa Đại Bạch Thố này cũng có một chuyện nực cười.
Giang Đường tìm thấy hộp kẹo sắt to đùng này trong phòng của nguyên chủ.
Chắc là nguyên chủ mua về để ăn mảnh một mình chứ chẳng nỡ cho con cái ăn.
Giang Đường đưa tay khẽ khép cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lại sau đó cúi đầu làm động tác “suỵt”.
“Suỵt... Chúng ta ăn lén thôi, đừng cho người khác biết nhé.”
Giang Đường cũng bỏ một viên kẹo vào miệng mình nên khi nói chuyện phảng phất mùi sữa thơm ngọt.
Nguyệt Nguyệt nghe mẹ nói vậy liền lấy tay che miệng, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.
Triều Triều nhìn Giang Đường thêm vài lần nữa vì... cậu bé thích người mẹ hiện tại quá đi mất.
Tàu hỏa chạy ầm ầm suốt bốn năm tiếng đồng hồ, hành khách trong toa phần lớn đã ăn trưa xong, người thì ngả nghiêng, kẻ thì gà gật buồn ngủ. Đúng lúc này, chuyện gì đến cũng phải đến.
Một người phụ nữ trung niên tầm bốn năm mươi tuổi, dáng người hơi phục phịch ngồi phịch xuống đối diện Giang Đường.
Cách ăn mặc và tướng mạo của bà ta giống hệt kẻ buôn người Giang Đường gặp hôm qua, đặc biệt là ánh mắt láo liên dò xét trên người ba mẹ con cô, sự toan tính trong đáy mắt gần như viết rõ hai chữ “buôn người” lên mặt.
Giang Đường thầm than trong lòng, hai ngày liên tiếp gặp phải bọn buôn người, cô rốt cuộc dính phải cái vận đen gì thế này, tình tiết kiểu này mà viết vào tiểu thuyết chắc chắn sẽ bị chê là nhàm chán cũ rích cho mà xem.
Đang mải suy nghĩ thì người phụ nữ béo phục phịch kia đã cười híp mắt mở lời:
“Cô em, một mình mang theo hai đứa nhỏ đi đường vất vả lắm nhỉ? Có cần giúp gì cứ bảo thím một tiếng. Thím thấy cô em tuổi còn trẻ mà đã kết hôn sớm thế này à? Thật là có phúc, nếp tẻ đủ cả, chuyến này đi tìm chồng hả?”
Giang Đường nghe xong chỉ muốn lờ đi, nói thêm nửa lời cũng phí nước bọt.
Nhưng mụ béo cứ dán mắt vào Giang Đường và hai đứa trẻ, trong lòng thèm nhỏ dãi.
Loại phụ nữ như Giang Đường nhìn qua là biết gái quê lần đầu lên tỉnh nên mới nhem nhuốc và mặc quần áo cũ kỹ thế kia, trông cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, lứa tuổi dễ lừa nhất.
Mục tiêu ban đầu của mụ chỉ là Giang Đường nhưng hai đứa nhỏ bên cạnh lại quá bắt mắt lại còn là long phượng thai. Đến lúc đó bán cả mẹ lẫn con, chắc chắn sẽ được một món hời.
Mụ béo hí hửng nghĩ thầm rồi móc trong túi ra hai viên kẹo đưa cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt.
“Hai đứa nhỏ đáng yêu quá, thím cho kẹo này.”
Giang Đường nhìn cảnh này mà cười khẩy trong lòng, con cô ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố loại xịn nhất, đời nào thèm mấy viên kẹo dỏm của mụ ta.
Cô đang định mở miệng từ chối thì Triều Triều đã dõng dạc lên tiếng:
“Thím ơi, thím bắt chuyện làm quen trước sau đó lại cho kẹo chúng cháu ăn, tiếp theo có phải thím định giới thiệu việc làm cho mẹ cháu không ạ?”
Mụ béo giật thót mình vì đúng là mụ đang định bảo có chỗ làm việc nhà nước, được ăn lương thực thành phố cung cấp...
Triều Triều ngồi thẳng lưng ngay ngắn, xòe ngón tay ra đếm: “Một hai ba... Thím ơi, mẹ cháu bảo rồi, người nào hội tụ đủ ba yếu tố này thì không phải buôn người cũng là kẻ xấu. Vậy thím là kẻ xấu hay là kẻ buôn người ạ?”
Mụ béo không thể ngờ rằng ngón nghề “hành tẩu giang hồ” của mình lại bị một đứa nhóc năm tuổi vạch trần. Mặt mụ lúc xanh lúc trắng, vội vàng thu lại hai viên kẹo rẻ tiền nhét vào túi rồi trừng mắt nhìn ba mẹ con Giang Đường đầy hung dữ.
“Hừ! Đúng là làm ơn mắc oán! Buôn người cái nỗi gì, giữa ban ngày ban mặt đào đâu ra buôn người! Mẹ con chúng mày cứ ở đấy mà chịu khổ đi!” Mụ béo chửi đổng một tràng rồi ngoáy mông bỏ đi, xem chừng là đi tìm con mồi tiếp theo.
Đợi mụ béo đi khuất, Giang Đường xoa đầu Triều Triều, nụ cười tràn đầy vẻ tán thưởng.
Không hổ là con trai cô! Đúng là lợi hại!
Nguyệt Nguyệt thấy hay hay cũng bắt chước động tác của Giang Đường, vươn tay xoa đầu anh trai.
Giữa lúc ba mẹ con đang vui vẻ thì từ ghế bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười khẽ của một người đàn ông.
“Đồng chí, tôi lấy cả hai vé này.”
Cô nhân viên bán vé nhìn khuôn mặt đen nhẻm do cố tình hóa trang của Giang Đường sau đó lại nhìn hai đứa trẻ “rách rưới” đang túm chặt lấy áo cô bên cạnh, không kìm được mà nhíu mày thương cảm.
Cô ấy nhắc nhở: “Một vé tàu giá hơn hai mươi đồng lận, hai đứa nhỏ nhà chị còn bé, không cần mua vé đâu, chị mua một vé là đủ rồi.”
Cô nhân viên có ý tốt, thấy ba mẹ con Giang Đường trông có vẻ cơm không đủ ăn nên nghĩ chẳng cần thiết phải tốn tiền oan mua thêm một vé.
Khổ nỗi Giang Đường đâu có thiếu tiền, nếu không phải hết vé giường nằm thì cô chắc chắn sẽ mua vé nằm cho thoải mái. Dù sao chặng đường tiếp theo cũng kéo dài hai ngày một đêm, cô muốn bản thân và các con được thoải mái một chút.
“Cảm ơn đồng chí đã nhắc nhở nhưng tôi vẫn lấy hai vé ngồi, tiền đây ạ.”
Giang Đường lấy tiền đưa cho nhân viên bán vé.
Cô nhân viên lắc đầu ngán ngẩm, không nói thêm gì nữa mà đưa vé ngay cho Giang Đường.
Trên tàu hỏa đông đúc đúng như Giang Đường dự đoán, người đi kẻ lại tấp nập, giá hành lý chất đầy những bao tải lớn nhỏ, trong toa xe nồng nặc đủ thứ mùi hỗn tạp khó ngửi.
Chỗ ngồi của họ may mắn ở gần cửa sổ, Giang Đường cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngồi bên trong còn mình ngồi phía ngoài.
Không gian tuy có hơi chật hẹp nhưng so với những hành khách không có ghế phải đứng ở lối đi thì họ đã sung sướng hơn nhiều rồi.
Đây là lần đầu tiên Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi xa nhà. Từ lúc bước lên tàu, hai đứa trẻ đã bị dòng người ồn ào dọa cho sợ hãi. Triều Triều mở to mắt nhìn dáo dác còn Nguyệt Nguyệt sợ sệt túm chặt lấy áo Giang Đường không buông vì sợ lạc mất mẹ.
Đợi đến khi yên vị trên ghế, Triều Triều mới len lén thở phào một hơi dài. Thấy đám đông người như vậy, thực ra cậu bé cũng sợ lắm.
Nguyệt Nguyệt ngồi giữa anh trai và Giang Đường, được che chở an toàn nên cô bé dần lấy lại vẻ hoạt bát.
Cô bé kéo Triều Triều nhoài người ra cửa sổ, hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau tò mò nhìn ra bên ngoài.
Nguyệt Nguyệt hào hứng reo lên: “Anh ơi, hóa ra tàu hỏa trông như thế này, chúng mình được đi tàu hỏa rồi nè~”
Triều Triều tuy không nói gì nhưng đôi mắt sáng lấp lánh cho thấy cậu bé cũng đang rất vui.
Khi hai đứa trẻ đang mải mê ngó nghiêng thì từ phía đầu tàu vang lên một hồi còi dài “Tuuuu...”.
Giang Đường vươn tay ôm lấy hai đứa trẻ đang nhoài người bên cửa sổ kéo về: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, cẩn thận nào, tàu sắp chạy rồi.”
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cùng ngẩng đầu lên nhìn Giang Đường với vẻ ngơ ngác, không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, toa xe khẽ rung lắc “cạch cạch”, người ngồi trên ghế cũng lắc lư theo, sau đó là tiếng bánh xe lăn ầm ầm, con tàu từ từ tiến về phía trước.
Đợi khi cơn rung lắc ban đầu qua đi, Giang Đường buông tay ra để Triều Triều và Nguyệt Nguyệt tiếp tục chơi đùa.
Hai đứa trẻ mặt mũi ngẩn ngơ như chưa hoàn hồn sau cú rung lắc ban đầu nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa...
Bay! Bay lên rồi!
Nhanh quá, nhanh quá!
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vùn vụt trôi qua. Khi cửa sổ lùi dần về phía sau, họ dần rời xa thành phố và nhìn thấy những cánh đồng lúa bát ngát, những hàng cây xanh rì. Đây là những cảnh tượng mà Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chưa từng thấy bao giờ.
Nguyệt Nguyệt dí ngón tay lên cửa kính reo: “Anh ơi, nhìn kìa... cái cây to quá... Anh ơi, nhìn kìa, sông lớn quá...”
Giang Đường lấy từ trong ba lô mang theo một ít bánh quy và kẹo sữa Đại Bạch Thố. Cô không dám lấy ra lộ liễu mà lén nhét vào miệng hai đứa trẻ.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhanh chóng cảm nhận được vị ngọt nơi đầu lưỡi, không chỉ ngọt mà còn thơm lừng mùi sữa.
Trẻ con theo bản năng sinh lý vẫn còn nhớ mùi sữa mẹ nên đặc biệt thích vị kẹo sữa Đại Bạch Thố, cái lưỡi nhỏ cứ l**m láp từng chút một, chẳng nỡ ăn miếng to.
Nhắc đến số kẹo sữa Đại Bạch Thố này cũng có một chuyện nực cười.
Giang Đường tìm thấy hộp kẹo sắt to đùng này trong phòng của nguyên chủ.
Chắc là nguyên chủ mua về để ăn mảnh một mình chứ chẳng nỡ cho con cái ăn.
Giang Đường đưa tay khẽ khép cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lại sau đó cúi đầu làm động tác “suỵt”.
“Suỵt... Chúng ta ăn lén thôi, đừng cho người khác biết nhé.”
Giang Đường cũng bỏ một viên kẹo vào miệng mình nên khi nói chuyện phảng phất mùi sữa thơm ngọt.
Nguyệt Nguyệt nghe mẹ nói vậy liền lấy tay che miệng, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.
Triều Triều nhìn Giang Đường thêm vài lần nữa vì... cậu bé thích người mẹ hiện tại quá đi mất.
Tàu hỏa chạy ầm ầm suốt bốn năm tiếng đồng hồ, hành khách trong toa phần lớn đã ăn trưa xong, người thì ngả nghiêng, kẻ thì gà gật buồn ngủ. Đúng lúc này, chuyện gì đến cũng phải đến.
Một người phụ nữ trung niên tầm bốn năm mươi tuổi, dáng người hơi phục phịch ngồi phịch xuống đối diện Giang Đường.
Cách ăn mặc và tướng mạo của bà ta giống hệt kẻ buôn người Giang Đường gặp hôm qua, đặc biệt là ánh mắt láo liên dò xét trên người ba mẹ con cô, sự toan tính trong đáy mắt gần như viết rõ hai chữ “buôn người” lên mặt.
Giang Đường thầm than trong lòng, hai ngày liên tiếp gặp phải bọn buôn người, cô rốt cuộc dính phải cái vận đen gì thế này, tình tiết kiểu này mà viết vào tiểu thuyết chắc chắn sẽ bị chê là nhàm chán cũ rích cho mà xem.
Đang mải suy nghĩ thì người phụ nữ béo phục phịch kia đã cười híp mắt mở lời:
“Cô em, một mình mang theo hai đứa nhỏ đi đường vất vả lắm nhỉ? Có cần giúp gì cứ bảo thím một tiếng. Thím thấy cô em tuổi còn trẻ mà đã kết hôn sớm thế này à? Thật là có phúc, nếp tẻ đủ cả, chuyến này đi tìm chồng hả?”
Giang Đường nghe xong chỉ muốn lờ đi, nói thêm nửa lời cũng phí nước bọt.
Nhưng mụ béo cứ dán mắt vào Giang Đường và hai đứa trẻ, trong lòng thèm nhỏ dãi.
Loại phụ nữ như Giang Đường nhìn qua là biết gái quê lần đầu lên tỉnh nên mới nhem nhuốc và mặc quần áo cũ kỹ thế kia, trông cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, lứa tuổi dễ lừa nhất.
Mục tiêu ban đầu của mụ chỉ là Giang Đường nhưng hai đứa nhỏ bên cạnh lại quá bắt mắt lại còn là long phượng thai. Đến lúc đó bán cả mẹ lẫn con, chắc chắn sẽ được một món hời.
Mụ béo hí hửng nghĩ thầm rồi móc trong túi ra hai viên kẹo đưa cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt.
“Hai đứa nhỏ đáng yêu quá, thím cho kẹo này.”
Giang Đường nhìn cảnh này mà cười khẩy trong lòng, con cô ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố loại xịn nhất, đời nào thèm mấy viên kẹo dỏm của mụ ta.
Cô đang định mở miệng từ chối thì Triều Triều đã dõng dạc lên tiếng:
“Thím ơi, thím bắt chuyện làm quen trước sau đó lại cho kẹo chúng cháu ăn, tiếp theo có phải thím định giới thiệu việc làm cho mẹ cháu không ạ?”
Mụ béo giật thót mình vì đúng là mụ đang định bảo có chỗ làm việc nhà nước, được ăn lương thực thành phố cung cấp...
Triều Triều ngồi thẳng lưng ngay ngắn, xòe ngón tay ra đếm: “Một hai ba... Thím ơi, mẹ cháu bảo rồi, người nào hội tụ đủ ba yếu tố này thì không phải buôn người cũng là kẻ xấu. Vậy thím là kẻ xấu hay là kẻ buôn người ạ?”
Mụ béo không thể ngờ rằng ngón nghề “hành tẩu giang hồ” của mình lại bị một đứa nhóc năm tuổi vạch trần. Mặt mụ lúc xanh lúc trắng, vội vàng thu lại hai viên kẹo rẻ tiền nhét vào túi rồi trừng mắt nhìn ba mẹ con Giang Đường đầy hung dữ.
“Hừ! Đúng là làm ơn mắc oán! Buôn người cái nỗi gì, giữa ban ngày ban mặt đào đâu ra buôn người! Mẹ con chúng mày cứ ở đấy mà chịu khổ đi!” Mụ béo chửi đổng một tràng rồi ngoáy mông bỏ đi, xem chừng là đi tìm con mồi tiếp theo.
Đợi mụ béo đi khuất, Giang Đường xoa đầu Triều Triều, nụ cười tràn đầy vẻ tán thưởng.
Không hổ là con trai cô! Đúng là lợi hại!
Nguyệt Nguyệt thấy hay hay cũng bắt chước động tác của Giang Đường, vươn tay xoa đầu anh trai.
Giữa lúc ba mẹ con đang vui vẻ thì từ ghế bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười khẽ của một người đàn ông.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









