Người đàn ông khác? Bỏ trốn?

Lương Khai Lai đi sát theo sau Phó Tư Niên, không ngờ vừa bước chân vào cửa đã nghe được tin tức động trời như sét đánh ngang tai này.

Cậu theo bản năng ngước nhìn l*n đ*nh đầu Phó Tư Niên, chỉ thấy trên đó xanh lè xanh lét một màu.

Nếu không phải không khí lúc này quá mức căng thẳng và sắc mặt Phó Tư Niên đang u ám đến đáng sợ thì Lương Khai Lai đã hét toáng lên ngay tại chỗ rồi!

Lâm Bình Xuyên...

Phó Tư Niên lại một lần nữa nghe thấy cái tên xa lạ này.

Chẳng lẽ chuyện Giang Đường suốt năm năm qua liên tục viết thư đòi ly hôn là vì cô đã có người trong mộng và người đó chính là Lâm Bình Xuyên?

Những thông tin này dường như ăn khớp với nhau.

Nhưng tại sao Lâm Bình Xuyên lại dính líu đến vụ án Giang Đường bị bọn buôn người bắt cóc?

Trong chuyện này có quá nhiều điểm nghi vấn khó hiểu.

Phó Tư Niên không hoàn toàn tin tưởng, càng không mắc mưu ly gián của Đinh Ngọc Cầm lúc này, bà ta chẳng qua chỉ muốn lấp l**m tội lỗi của mình mà thôi.

“Chuyện Giang Đường bỏ trốn là thật hay giả còn chưa biết nhưng chuyện các người có liên quan đến vụ án buôn người là thật, bây giờ mời đi theo các đồng chí công an một chuyến.”

Phó Tư Niên lạnh lùng buông lời. Cùng lúc đó, mấy người đàn ông mặc cảnh phục bước ra từ sau lưng anh, trên tay cầm lệnh bắt giữ, dõng dạc nói:

“Tội phạm Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm, yêu cầu hai người lập tức theo chúng tôi về đồn hỗ trợ điều tra. Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!”

“Buôn người cái gì chứ... không liên quan đến chúng tôi... các đồng chí công an, các anh nhầm rồi...”

“Con ranh Giang Đường tự nó bỏ trốn đấy chứ... liên quan gì đến chúng tôi... dựa vào đâu mà bắt người... dựa vào đâu hả...”

Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm chết đến nơi vẫn già mồm, cố sống cố chết hắt nước bẩn lên người Giang Đường, ngoan cố chống cự, nhất quyết không chịu thừa nhận những chuyện đê hèn mình đã làm.

Cùng lúc đó, xuất hiện trong căn nhà này không chỉ có Phó Tư Niên và các đồng chí công an mà còn có thêm mấy người mặc đồng phục đội kiểm kê, trên tay đeo băng đỏ.

Họ cũng rút ra một tập hồ sơ.

“Giang Đức Hải, Đinh Ngọc Cầm, Giang Thanh Hoan, các người bị tình nghi liên quan đến một vụ vượt biên trái phép, bây giờ yêu cầu theo chúng tôi về điều tra.”

Vừa buôn người, vừa vượt biên lại còn dính líu đến cả đội kiểm kê...

Tiêu rồi... bọn họ tiêu đời thật rồi...

Mặt mũi Giang Thanh Hoan cắt không còn giọt máu, ánh mắt hoảng loạn nhìn dáo dác xung quanh nhưng chỉ thấy bốn bức tường trống hoác.

“Mẹ, bố, cứu con... cứu con với... con không muốn bị bắt đâu...”

“Sao lại thế này? Kế hoạch của chúng ta rõ ràng chu toàn lắm mà, sao lại thành ra nông nỗi này?”

“Giang Đường đâu! Con ranh chết tiệt đó rốt cuộc đi đâu rồi?!”

Mọi biến cố bắt đầu từ ngày hôm qua khi Giang Đường đột ngột trở về và thay đổi tính nết, bầu trời của Giang Thanh Hoan giờ đây sụp đổ hoàn toàn.

Phó Tư Niên trơ mắt nhìn gia đình ba người kia bị giải đi, đôi mày rậm nhíu chặt chưa từng giãn ra.

Trong lòng anh vẫn canh cánh một nỗi nghi hoặc... vợ anh thực sự đã bỏ trốn rồi sao?

“Hắt xì!”

Một ngày sau, Giang Đường quay lại ga tàu hỏa phía Nam thành phố nhưng tâm trạng đã hoàn toàn khác so với hôm qua.

Nhìn dòng người qua lại tấp nập trong ga tàu, ngửi mùi hỗn tạp trong không khí, Giang Đường bỗng thấy ngứa mũi và hắt xì một cái rõ to.

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lập tức ngước đôi mắt đen láy lên nhìn Giang Đường đầy lo lắng.

Triều Triều chủ động hỏi han: “Mẹ ơi, mẹ bị cảm rồi ạ?”

Giang Đường lắc đầu: “Không phải cảm đâu là có người đang mắng thầm mẹ nên mẹ mới hắt xì đấy.”

Hai đứa trẻ còn nhỏ nên chưa hiểu tại sao hắt xì lại liên quan đến việc bị mắng, trên đầu hai đứa nhỏ như hiện lên mấy dấu hỏi chấm to đùng.

Trong lòng Giang Đường thì hiểu rõ mồn một, tính toán thời gian thì chắc giờ này gia đình Giang Thanh Hoan đã ngủ dậy và phát hiện ra cảnh “nhà trống vách trơn”, đồng thời phát hiện mẹ con cô đã biến mất nên chắc chắn đang chửi bới ầm ĩ.

Chỉ là cô không ngờ rằng trong số những người đó lại có cả sự hiện diện của Phó Tư Niên.

Giang Đường xoa xoa mũi, vứt chuyện gia đình Giang Thanh Hoan ra sau đầu rồi cúi xuống nhìn cặp song sinh long phượng.

Hôm nay ba mẹ con ra khỏi nhà từ sớm, trên đường đi Giang Đường đã mua bữa sáng cho hai đứa trẻ. Đó là món cơm nắm và trứng trà mang đậm hương vị miền Nam.

Lần đầu tiên được ăn cơm nắm thơm ngon đến thế lại còn có cả trứng gà nên hai cái miệng nhỏ cứ nhấm nháp từng chút một, chẳng nỡ ăn nhanh khiến Giang Đường nhìn mà sốt cả ruột.

“Ăn to miệng vào các con, đừng tiếc, sau này ngày nào chúng ta cũng có trứng gà ăn.”

Giang Đường bóc trứng trà ra, nhét mỗi nửa quả vào miệng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt. Nhìn hai má phúng phính phồng lên, đôi mắt tròn xoe trông hai đứa trẻ đáng yêu hệt như hai chú chuột hamster nhỏ.

Đúng là những đứa trẻ xinh đẹp~

Nhất là sau khi được tắm rửa sạch sẽ, khuôn mặt xinh xắn của cặp song sinh lộ ra trắng trẻo mịn màng như hai cục bột nếp. Nếu mập thêm chút nữa thì đảm bảo có thể lên tranh tết làm em bé ôm cá chép được rồi.

Những đứa trẻ xinh xắn thế này, ngộ nhỡ bị người ta bắt mất thì biết làm sao?

Ga tàu người đông như kiến, đủ hạng người vàng thau lẫn lộn nên rất dễ lạc mất con.

Giang Đường nhìn hai đứa con đáng yêu, càng nghĩ càng thấy không yên tâm.

Cô khẽ chạm ngón tay vào chiếc vòng ngọc, khi mở tay ra thì trong lòng bàn tay đã đen sì những... nhọ nồi.

Cô vậy mà lại lấy thứ này từ trong không gian Linh Bảo ra.

Sau đó Giang Đường vươn tay, dùng lòng bàn tay đen nhẻm xoa lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt. Hai đứa trẻ lập tức trở nên nhem nhuốc lại quay về bộ dạng hai hòn than nhỏ của ngày hôm qua.

Nguyệt Nguyệt chớp chớp mắt nhìn anh trai, trong miệng vẫn còn ngậm nửa quả trứng chưa nuốt trôi, cô bé cười khanh khách.

“Ha ha... anh ơi... bẩn quá... mặt anh bẩn quá... anh là hòn than nhỏ...”

Triều Triều nhìn em gái trước mặt như đang soi gương, phồng má nói: “Nguyệt Nguyệt cũng là hòn than nhỏ.”

“Mẹ cũng là hòn than nhỏ nốt.” Giang Đường bất ngờ chen vào cuộc đối thoại của hai con, cô ghé sát mặt lại gần, quả nhiên mặt cô cũng nhem nhuốc chẳng kém.

Cặp song sinh cùng nhìn Giang Đường, trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ kinh ngạc rồi lại không nhịn được mà vui sướng nghĩ thầm: Mẹ cũng giống chúng mình kìa!

Giang Đường đã ngụy trang cho cả ba mẹ con thành bộ dạng tầm thường nhất.

Cô còn tiến hành giáo dục an toàn cho Triều Triều: “Triều Triều còn nhớ lời mẹ dặn không?”

Triều Triều gật cái đầu nhỏ một cách nghiêm túc: “Trên tàu hỏa, thứ nhất: người lạ cho đồ không được ăn; thứ hai: người lạ làm quen không được tin; thứ ba: trên trời không rớt bánh bao, việc tốt không tự tìm đến cửa, hễ ai bảo giới thiệu việc làm thì đều là người xấu hết ạ.”

Một câu dài như thế mà Triều Triều nói đâu ra đấy, dõng dạc rõ ràng, giọng nói non nớt nghe mà thấy cưng hết sức.

Giang Đường giơ ngón tay cái lên khen: “Triều Triều giỏi quá, nhớ hết lời mẹ dặn rồi.”

Nguyệt Nguyệt vỗ tay bôm bốp: “Anh giỏi quá! Anh là nhất.”

Triều Triều lén đỏ mặt nhưng lớp nhọ nồi nhem nhuốc đã che đi vẻ ngượng ngùng ấy.

Giang Đường đứng dậy, tay trái dắt Triều Triều, tay phải dắt Nguyệt Nguyệt: “Đi thôi! Chúng ta lên tàu đi tìm bố nào!”

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhìn nhau đầy ăn ý rồi cùng chớp mắt.

Ban đầu chúng cứ tưởng Giang Đường nói đùa, không ngờ là đi tìm bố thật!

Đêm qua lúc dọn sạch nhà tổ, Giang Đường tìm thấy những bức thư Phó Tư Niên gửi về trong suốt năm năm qua nằm sâu trong hộc tủ trang điểm của nguyên chủ.

Hóa ra từ năm năm trước, Phó Tư Niên đã gửi thư giới thiệu và địa chỉ đơn vị về, hỏi nguyên chủ có muốn đi theo quân không.

Lá thư giới thiệu ấy nguyên chủ thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn, cứ để nguyên trong phong bì.

Giờ đây nó lại phát huy tác dụng trong tay Giang Đường, cô còn biết được phiên hiệu đơn vị của Phó Tư Niên.

Ở một đơn vị thuộc quân khu Tây Nam...

Hóa ra là ở vùng Tây Nam hẻo lánh, cách xa chốn phồn hoa đô thị, bảo sao nguyên chủ quen thói tiểu thư lại chê ỏng chê eo đến thế, có khi còn phải sống trong rừng núi khai hoang trồng trọt cũng nên.

Nhưng với Giang Đường thì hoàn toàn khác, Tây Nam có điều kiện khí hậu ưu đãi trời ban, đông ấm hạ mát, lạnh nhất cũng không có tuyết rơi, quả là một nơi lý tưởng.

Còn về chuyện ăn mặc chi tiêu, cô đã có không gian Linh Bảo trong tay thì lo gì thiếu thốn.

Ba mẹ con cứ thế hòa vào dòng người bước lên tàu hỏa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện