“Đàn anh Tống...”

 

Lâm Tú Nhi vẫn cố chấp bám riết lấy Tống Viễn Dương.

 

Tống Viễn Dương không thể nhịn được nữa, sa sầm mặt mày nói: “Đồng chí Lâm, chúng ta không học cùng trường, theo lý mà nói cô không nên gọi tôi là đàn anh. Bây giờ đang ở trên tàu hỏa, xin mời cô quay về chỗ ngồi của mình, đừng làm phiền người khác nghỉ ngơi.”

 

Bên cạnh cũng vang lên tiếng phàn nàn của những hành khách khác: “Đúng đấy, con gái con lứa mà mặt dày mày dạn, cứ bám lấy đàn ông không buông, chen lấn xô đẩy đụng cả vào người tôi rồi đây này.”

 

“Còn không mau về toa của mình đi, lát nữa nhân viên tàu đi soát vé lại chạy tới chạy lui phiền chết đi được.”

 

Dưới những lời phàn nàn của mọi người và ánh mắt không cam tâm của Lâm Tú Nhi, cuối cùng cô ta cũng bị cô gái đi cùng kéo đi.

 

Lúc rời đi, cả hai đều ném cho Giang Đường cái nhìn đầy ẩn ý. Đặc biệt là cô gái kia còn cố tình nhìn chằm chằm vào Triều Triều và Nguyệt Nguyệt thêm vài lần, chẳng biết đang toan tính điều gì.

 

Đợi người đi khuất, Tống Viễn Dương ái ngại nhìn Giang Đường rồi lên tiếng xin lỗi:

 

“Cô gì ơi, thật ngại quá, tôi thay mặt họ xin lỗi cô.”

 

Giang Đường đáp lại dứt khoát: “Anh là anh, cô ta là cô ta, nếu anh đã không muốn dính dáng gì đến cô ta thì tôi cũng chẳng vơ đũa cả nắm đâu.”

 

Nghe câu trả lời của Giang Đường, Tống Viễn Dương hơi sững người. Anh không ngờ một cô gái trẻ tuổi như vậy lại có thể thốt ra những lời lẽ phóng khoáng, hiểu chuyện đến thế.

 

Hơn nữa...

 

Khi Giang Đường nói chuyện, đôi mắt cô sáng long lanh rạng rỡ, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt nhem nhuốc vì bôi nhọ nồi.

 

Dù khoác lên người bộ quần áo rách rưới nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất tỏa sáng từ cô.

 

Nhất là việc cô lại còn biết tiếng Anh nữa chứ.

 

Tống Viễn Dương còn muốn nói thêm gì đó với Giang Đường: “Cô...”

 

Nhưng Giang Đường đã quay mặt đi, đúng lúc Nguyệt Nguyệt rúc vào lòng cô, lấy tay che miệng ngáp một cái rõ to.

 

Giang Đường vỗ vỗ lưng con gái: “Nguyệt Nguyệt buồn ngủ rồi à? Nào để mẹ ôm con ngủ một giấc nhé.”

 

Nguyệt Nguyệt giơ tay về phía Giang Đường, nằm gọn lỏn trong lòng mẹ, nghe tiếng tàu chạy ầm ầm rồi mơ màng nhắm mắt lại.

 

Triều Triều ngồi bên cạnh nhìn cảnh này với ánh mắt đầy ghen tị.

 

“Triều Triều lại đây.”

 

Giang Đường vẫy tay gọi cậu bé, bảo con gối đầu lên đùi mình. Ba mẹ con cứ thế dựa sát vào nhau, chìm vào giấc ngủ trên chiếc ghế tàu hỏa chật chội.

 

Cùng lúc đó, trên cùng một chuyến tàu.

 

Lương Khai Lai dè dặt quan sát sắc mặt của Phó Tư Niên ngồi bên cạnh. Kể từ sau trận ầm ĩ ở nhà tổ họ Giang sáng nay, hai người đã vội vã bắt chuyến tàu sớm nhất để trở về.

 

Thế nhưng cơn sóng gió ở nhà họ Giang vẫn chưa dứt hẳn mà cứ âm ỉ giữa hai người.

 

Chị dâu vậy mà lại bỏ trốn theo trai đã thế còn mang theo cả hai đứa con...

 

Tin tức này quá sức chấn động khiến Lương Khai Lai chẳng dám đến gần Phó Tư Niên. Khí lạnh tỏa ra từ người anh vừa lạnh lẽo vừa trầm mặc khiến cậu ngồi bên cạnh mà cứ thấy rét run cầm cập.

 

“Đoàn trưởng Phó, tôi thấy cả nhà Giang Đức Hải chẳng phải người tốt lành gì đâu, lời họ nói chưa chắc đã tin được!

 

Lần này chúng ta phải gấp rút về báo cáo nhiệm vụ nên không thể nán lại được, đợi xong việc anh xin thủ trưởng Hạ nghỉ phép vài ngày, tôi sẽ đi cùng anh về tìm chị dâu!

 

Hơn nữa chị dâu đã kết hôn với anh năm năm lại còn sinh cho anh hai đứa con, làm sao có chuyện ly hôn thật được chứ...”

 

Lời Lương Khai Lai còn chưa nói hết thì bỗng nghe thấy tiếng “rắc” phát ra từ tay Phó Tư Niên.

 

Đó là một chiếc cốc tráng men!

 

Vậy mà lại bị Phó Tư Niên bóp méo biến dạng ngay trên tay khiến Lương Khai Lai sợ đến ngẩn người.

 

Phó Tư Niên cũng không tin Giang Đường thực sự bỏ trốn, càng không tin cô sẽ mang con theo. Nếu muốn ly hôn thì cô đã vứt con lại cho anh rồi phủi mông đi thẳng mới đúng.

 

Nhưng giờ đây Giang Đường biến mất, con cái cũng mất tăm.

 

Rốt cuộc vợ con anh đang ở đâu?  

Lương Khai Lai lo lắng kêu lên: “Đoàn trưởng Phó, cẩn thận vết thương súng bắn ở tay, nếu rách ra thì trên tàu không có bác sĩ đâu.”

 

Tàu hỏa cứ thế chạy rầm rập, dừng rồi lại đi suốt cả đêm.

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lần đầu tiên đi xa, dù được Giang Đường chăm sóc kỹ lưỡng nhưng sau một ngày một đêm ngồi tàu, hai đứa trẻ bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi. Chúng không còn hăng hái như hôm qua nữa cũng chẳng còn hứng thú ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

 

Đặc biệt là Nguyệt Nguyệt, đêm qua lúc ngủ bị nhiễm lạnh nên cô bé cứ rên hừ hừ, mặt mũi tái nhợt, yếu ớt nằm gọn trong lòng Giang Đường.

 

Giang Đường chăm sóc Nguyệt Nguyệt cả đêm, thậm chí còn lấy nước suối linh tuyền trong không gian Linh Bảo cho con uống nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn là bao. Cô bé ôm bụng cuộn tròn người lại trông đến là tội nghiệp.

 

“Mẹ ơi, bụng con khó chịu quá.”

 

“Nguyệt Nguyệt đừng sợ, bụng con thấy lạnh lắm à? Để mẹ sưởi ấm rồi xoa bụng cho con nhé.”

 

Giang Đường lo lắng ôm lấy Nguyệt Nguyệt, trước mặt cô đặt một cốc nước nóng.

 

Cô áp lòng bàn tay vào thành cốc cho đến khi nóng ran lên rồi nhanh chóng luồn tay vào trong áo con gái, áp lòng bàn tay ấm áp lên chiếc bụng nhỏ rồi nhẹ nhàng xoa.

 

Từng vòng từng vòng một, thật chậm rãi.

 

Giang Đường khẽ dỗ dành: “Nguyệt Nguyệt, con thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyệt Nguyệt trắng bệch, cô bé co rúm lại thành một cục nhỏ, bàn tay bé xíu nắm chặt lấy cúc áo Giang Đường rồi lí nhí nói:

 

“Mẹ ơi... đừng bỏ rơi Nguyệt Nguyệt nhé... Nguyệt Nguyệt sẽ khỏi ngay thôi... Nguyệt Nguyệt không làm phiền mẹ đâu...”

 

Những lời nói rụt rè đầy sợ hãi của con gái khiến Giang Đường đau lòng khôn xiết.

 

Cô cúi đầu, trán chạm trán với Nguyệt Nguyệt, âu yếm nói: “Ngốc ạ, mẹ yêu Nguyệt Nguyệt nhất trên đời, làm sao mà bỏ rơi con được chứ? Con và anh trai đều là bảo bối của mẹ~ là người thân quan trọng nhất của mẹ.”

 

Giang Đường cứ kiên nhẫn dùng bàn tay ấm nóng xoa bụng cho Nguyệt Nguyệt hết lần này đến lần khác, dần dần thân nhiệt của cô bé cũng ấm lên, hai mẹ con cứ thế ôm nhau thắm thiết.

 

Cơ thể này của nguyên chủ vốn được chiều chuộng từ bé nên cũng yếu ớt chẳng kém gì Nguyệt Nguyệt, sự mệt mỏi của chuyến đi dài ập đến khiến cô ôm con gái rồi mơ màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Ngược lại Triều Triều ngồi bên cạnh thì ra dáng một người đàn ông nhỏ, canh chừng cho mẹ và em gái ngủ.

 

Đúng lúc Giang Đường gục đầu ngủ say thì một bóng người cao lớn mặc quân phục lướt qua chỗ họ.

 

Triều Triều ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông mặc quân phục.

 

Họ cao thật đấy...

 

Phó Tư Niên bị Lương Khai Lai kéo sang toa xe này, dọc đường đi Lương Khai Lai cứ lải nhải mãi bên tai anh.

 

“Tôi nghe cảnh sát trên tàu bảo là chuyến này có cả nữ sinh viên Đại học Bắc Kinh và chuyên gia nghiên cứu khoa học mới đến, tất cả đều về đơn vị quân khu chúng ta đấy. Mau đi theo tôi sang đó làm quen chút đi...”

 

Lương Khai Lai đi lính ngót nghét tám năm rồi, khác với Phó Tư Niên đã kết hôn từ năm năm trước, cậu ta vẫn là lính phòng không. Dạo này cây già muốn nở hoa, cậu ta đang tính tìm một cô gái để kết hôn.

 

Lại nghĩ đến chuyện vợ Phó Tư Niên bỏ trốn nên tiện thể kéo anh đi cùng cho khuây khỏa.

 

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng để ý gì đến xung quanh cho đến khi vạt áo quân phục của Phó Tư Niên bị ai đó túm chặt lấy.

 

Phó Tư Niên dừng bước, cúi xuống nhìn thì sững sờ.

 

“Sao không đi nữa?”

 

Lương Khai Lai thắc mắc, cậu ta cũng dừng lại ở chỗ nối giữa hai toa xe, nhìn Phó Tư Niên rồi nhìn theo ánh mắt anh xuống đứa bé trai đang túm lấy áo anh.

 

Đồng tử cậu ta giãn ra hết cỡ vì kinh ngạc.

 

Bởi vì đứa bé này... giống Phó Tư Niên như đúc từ một khuôn ra vậy.

 

Nếu không phải vừa nghe tin vợ con Phó Tư Niên bỏ trốn thì cậu ta chắc chắn sẽ khẳng định đây là con trai anh.

 

Đứa bé đó chính là Triều Triều.

 

Triều Triều vốn nghe lời Giang Đường ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ nhưng cậu bé lại nhìn thấy mụ béo buôn người hôm qua đang tìm kiếm con mồi mới. Mụ ta đang thao thao bất tuyệt với một cô gái trẻ ở toa khác, tay còn nhét bánh bao, đưa bình nước cho cô gái đó!

 

Cô gái kia rõ ràng đã mắc bẫy rồi.

 

Triều Triều chỉ là một đứa trẻ, không biết phải cứu người thế nào nhưng cậu bé nhớ lời Giang Đường lẩm bẩm hôm qua: “Giá mà có mấy chú bộ đội ở đây thì tốt biết mấy, các chú ấy chắc chắn sẽ tóm gọn bọn buôn người trong nháy mắt!”

 

Lúc nói câu đó, Giang Đường tự nhiên nghĩ đến “người đàn ông lạ mặt trên tàu hỏa”.

 

Triều Triều âm thầm ghi nhớ lời mẹ nói. Khi thấy Phó Tư Niên và Lương Khai Lai mặc quân phục đi ngang qua, cậu bé suy nghĩ một chút rồi tụt xuống khỏi ghế, lặng lẽ bám theo.

 

Phó Tư Niên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều, đôi mắt đen thẫm khẽ dao động.

 

Con của anh và Giang Đường cũng đã năm tuổi rồi, tính ra cũng trạc tuổi đứa bé này.

 

“Chú ơi...”

 

Tiếng gọi của Triều Triều cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Tư Niên.

 

Phó Tư Niên: (Giận tím mặt) Con trai tôi lại dám gọi tôi là chú!

 

Triều Triều: Bố con gặp mặt mà không nhận ra nhau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện