Hắn không hiểu đại nghĩa gia quốc, không hiểu quyền mưu tính kế, thậm chí không hiểu phải yêu một người thế nào.

Hắn chỉ là vụng về, loạng choạng, dâng cả trái tim rách nát, chắp vá của mình tới trước mặt ta.

Ta nhắm mắt, khóe mắt ướt đẫm.

Ông trời ơi, ta đầu hàng.

Đầu hàng trước một tấm chân tâm ngàn lỗ trăm vá, nhưng vẫn nóng bỏng và thuần thành.

Phụ hoàng nói đúng. Hắn là thanh đao sắc bén nhất của Đại Lương—đao không nên gãy ở nơi này.

Nếu đáp ứng hòa thân có thể dập tắt chiến sự—

Ta đi.



17

Quyết định xong, lòng ta trái lại tĩnh xuống.

Ta bắt đầu tranh thủ từng khắc dạy Hoắc Thuyên cách tự sống một mình.

Lại đi thỉnh giáo các ma ma trong phủ, tỉ mỉ may cho hắn mấy bộ áo bông mùa đông.

Biên quan khổ hàn, hắn lại là tính tình chẳng biết nóng lạnh, mũi kim phải khít hơn, bông phải dày hơn.

Hoắc Thuyên không hiểu vì sao giữa ngày xuân ta lại may áo đông, chỉ ngoan ngoãn ngồi bên giúp ta cuộn chỉ.

Ngón tay hắn thô vụng, thường quấn sợi tơ thành một b.úi rối như tơ vò, rồi lúng túng nhìn ta.

Ta liền cười mắng hắn ngốc, từng chút một gỡ rối giúp.

Tựa như chúng ta sẽ cứ thế gỡ nút thắt cả đời.

Biến cố đến đột ngột.

Hôm ấy Hoắc Thuyên vào triều, đến chính ngọ mới về, toàn thân nồng mùi rượu.

Ngày thường hắn về phủ luôn tìm ta trước nhất, hôm nay lại khác thường, cắm đầu lao thẳng vào thư phòng, khóa c.h.ặ.t cửa sổ cửa phòng.

Ta gõ cửa, bên trong chỉ vọng ra tiếng “thịch” nặng nề của vật rơi, cùng tiếng loảng xoảng chát chúa của đồ sứ lưu ly vỡ nát đầy đất.

“Xảy ra chuyện gì?” ta hỏi tiểu tư đang run cầm cập canh ở cửa.

Tiểu tư quỳ rạp xuống, giọng nghẹn như sắp khóc:

“Hồi công chúa, hôm nay trên triều, các đại thần chủ hòa liên danh dâng sớ, nói… nói Nhung Địch thế lớn, để giữ biên cảnh yên ổn, khẩn cầu bệ hạ chuẩn cho nghị hòa thân.”

Tim ta thót một cái:

“Hoắc Thuyên đâu?”

“Tướng quân… tướng quân phát điên rồi.” Tiểu tư lau mồ hôi lạnh, “Hắn thề bằng Chu Tước doanh, nói ai dám động công chúa một cái, hắn sẽ g.i.ế.c kẻ đó. Bệ hạ nổi giận, nếu không phải cựu bộ của lão tướng quân liều c.h.ế.t ngăn lại, e rằng…”

Ta hít sâu một hơi, phất tay cho hạ nhân lui hết.

Đứng trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t, ta chỉnh lại tóc mai, đổi sang một nụ cười nhẹ nhàng, rồi đẩy cửa bước vào.

Trong phòng không thắp đèn, tối mờ như một l.ồ.ng giam.

Khắp nơi bừa bộn, bàn ghế đổ ngổn ngang.

Hoắc Thuyên co rúc trong bóng tối góc tường, trong tay siết c.h.ặ.t một con d.a.o găm, gân xanh nổi trên mu bàn tay.

Nghe động tĩnh, hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Đôi mắt đỏ rực, đầy sát ý bạo ngược—nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ là ta, tất cả lại hóa thành tủi thân và hoảng sợ.

“Thanh Gia.”

Giọng hắn khàn như nuốt than:

“Bọn họ muốn cướp nàng đi.”

“Ta g.i.ế.c hết bọn họ, được không?”

Tim ta đau thắt.

Ta bước tới, ngồi xổm trước mặt hắn, dịu dàng bẻ từng ngón tay cứng đờ của hắn ra, lấy con d.a.o đi.

“Ngốc. Đó là triều đường, không phải chiến trường, sao có thể tùy tiện g.i.ế.c người.”

“Nhưng bọn họ muốn đem nàng đi đổi lấy hòa bình!” hắn gấp đến run rẩy toàn thân, “Ta không đổi! Ta tự mình đ.á.n.h được, ta không sợ c.h.ế.t, cớ gì phải đem nàng đi đổi?”

“Không ai đem ta đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta nâng mặt hắn, ánh mắt mềm mà kiên định:

“Bệ hạ còn chưa hạ chỉ mà. Ta sẽ không đi đâu.”

Hoắc Thuyên ngơ ngác nhìn ta:

“Thật sao?”

“Thật.” Ta nói dối mà mặt không đổi sắc, “Chỉ cần ngươi nghe lời, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

Ác khí trong mắt hắn rốt cuộc chầm chậm tan đi.

Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta, như một con ch.ó lớn được vỗ về:

“Vậy ta nghe lời. Ta rất nghe lời.”

“Nếu đã nghe lời, vậy giúp ta làm một việc.”

Ta dắt tay hắn đứng dậy, đưa tới chiếc án thư duy nhất chưa bị đá lật, trải ra một tờ hồng chỉ rắc vàng.

Mài mực, nhấc b.út.

Cổ tay ta hơi run, ta dùng tay trái đè tay phải, ép mình vững lại.

“Hoắc Thuyên, ta nghe nói dân gian có một tục lệ.”

Ta vừa viết, vừa khe khẽ dỗ dành hắn:

“Vợ chồng muốn được dài lâu, phải tự tay ký một tờ hôn thư, đem tới miếu Nguyệt Lão đốt đi. Như vậy, đến thần tiên cũng không chia rẽ được.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Mắt hắn sáng lên:

“Thật ư?”

“Dĩ nhiên.”

Nét chữ rơi xuống, mực đen mềm như có hồn.

Nhưng đó không phải hôn thư cầu phúc, mà là một tờ phóng thê thư hòa ly.

Ta cố ý dùng lối triện thư, Hoắc Thuyên không nhận ra mấy.

Hắn nhìn những chữ phức tạp trên giấy, bối rối hỏi:

“Trên này viết gì vậy?”

Ta đặt b.út xuống, nhìn vào mắt hắn, mỉm cười:

“Ta đọc cho ngươi nghe.”

Đầu ngón tay dừng lại nơi câu: “Hai lòng khác biệt, khó mà đồng tâm.”

Ta dịu giọng nói:

“Câu này viết là—hai họ kết duyên, một đường lập ước.”

[Duyên tình đã cạn, ân nghĩa đều dứt.]

Ta cong cong mày mắt:

“Câu này là—lương duyên vĩnh kết, xứng đôi đồng xưng.”

[Nguyện mong nương t.ử sau khi đôi ngả chia lìa, lại chải mái tóc ve, làm lại cuộc đời]

Giọng ta càng nhẹ, như đang hứa hẹn:

“Xem ngày đào nở rực rỡ, hợp cửa hợp nhà.”

Cuối cùng, ngón tay dừng trên dòng “Một lần biệt ly, đôi bên rộng lòng, mỗi người tự tìm niềm vui riêng.” ngay trước chỗ ký tên.

Ta cố nén vị chua nơi hốc mắt, cười với hắn:

“Câu cuối này quan trọng nhất. Ý là con cháu hưng thịnh, gia tộc vượng phát.”

Hoắc Thuyên nghe rất chăm chú, trong đáy mắt toàn là ánh sáng trông đợi.

“Hay.” Hắn nhe răng cười, “Thần tiên nghe xong nhất định sẽ phù hộ chúng ta.”

Hắn không chờ nổi, cầm lấy b.út, vụng về viết tên mình ở dưới.

Hoắc Thuyên.

Hai chữ xiêu vẹo méo mó, mực loang thành một vệt to, ngốc nghếch đến xót xa.

Tim ta như bị d.a.o cắt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện