Ta nhấc b.út, viết bên cạnh hắn ba chữ Thẩm Thanh Gia.

Nét cuối cùng vừa hạ, một giọt nước mắt rốt cuộc mất khống chế, nặng nề rơi xuống giấy, loang ra đúng vào câu “nhất biệt lưỡng khoan”.

“Thanh Gia?”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Hoắc Thuyên hoảng hốt, luống cuống muốn lau nước mắt cho ta:

“Sao nàng khóc? Có phải chữ ta xấu quá, thần tiên nhìn không hiểu không?”

“Không phải.”

Ta vội gạt nước mắt, ngẩng lên cười rạng rỡ với hắn:

“Là vui đó.”

Ta gấp tờ “văn thư cầu phúc” ấy lại, cẩn thận cất vào tay áo.

Từ nay về sau, bất kể ta sống c.h.ế.t vinh nhục, bất kể hoàng gia đổi thay thế nào, đều không còn liên quan tới Hoắc gia hắn nữa.

Ta cuối cùng cũng trả lại hắn tự do.

“Hoắc Thuyên.”

“Hử?”

“Nếu có một ngày ta không còn nữa, ngươi phải nhớ ăn đúng bữa, trời lạnh thì thêm áo, bị thương phải kêu đau.”

“Nàng đi đâu?” hắn lập tức cảnh giác.

“Không đi đâu. Ta chỉ thử xem ngươi có nhớ không thôi.”

“Nhớ rồi.” Hắn thở phào, nghiêm túc nói, “Nhưng ta sẽ không cô độc. Nguyệt Lão ắt sẽ phù hộ cho chúng ta.”

Ta nhìn dáng vẻ ngây thơ chắc chắn của hắn, trong lòng khẽ nói:

Xin lỗi, Hoắc Thuyên.

Lần này, thần tiên cũng cứu không được chúng ta nữa.



18

Đêm ấy ta ngủ rất sớm.

Chậm nhất là ngày kia, phụ hoàng ắt sẽ sai người đến đón ta hồi cung.

Giấc ngủ này sâu đến lạ.

Trong mộng không có đao binh ngựa sắt, cũng chẳng có chia ly.

Chỉ có Hoắc Thuyên ngồi xổm bên chậu than trong thư phòng, tay cầm một củ khoai nướng, vụng về lột vỏ, đưa tới bên miệng ta, ngây ngô cười gọi ta là “Thanh Gia”.

Khi tỉnh dậy, mặt trời đã xế về tây.

Ta chống người ngồi dậy, tứ chi bách hải đều lan tỏa một cảm giác mềm nhũn kỳ lạ.

Tim chợt thắt lại.

“Thu Vân!” Ta vén chăn toan xuống giường, “Bây giờ là giờ nào rồi? Tướng quân đâu?”

Thu Vân bưng chậu nước bước vào, mắt sưng như hai quả óc ch.ó.

Chiếc chậu đồng trên tay nàng “choang” một tiếng rơi xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe.

“Công chúa… người cuối cùng cũng tỉnh rồi…”

Nàng lao tới quỳ bên giường, khóc đến đứt quãng hơi thở:

“Ba ngày rồi… người đã ngủ liền ba ngày rồi!”

“Ba ngày?”

Trong đầu ta ầm một tiếng, hai tay siết c.h.ặ.t vai nàng:

“Tướng quân đâu! Hắn ở đâu?!”

Thu Vân khóc nức nở:

“Tướng quân… tướng quân ngay trong đêm người vừa ngủ đã nhổ trại xuất chinh rồi. Hôm đó tan triều, hắn vào cung mật kiến bệ hạ, dặn không được nói cho người biết…”

Ta cứng đờ ngồi trên giường, đầu ngón tay lạnh buốt.

Thì ra là vậy.

Thảo nào hôm ấy hắn về muộn.

Khoảng thời gian đó—là đi gặp phụ hoàng.

Hắn ra trận, liều mạng, lấy thân xác m.á.u thịt chặn miệng Nhung Địch, đổi lấy việc ta không phải hòa thân.

Ta từng cười hắn ngốc, cười hắn không hiểu nhân tình, cười hắn đến nói dối cũng không biết, liếc mắt là nhìn thấu.

Vậy mà đúng lúc ta dùng một tờ hôn thư giả lừa hắn “bách niên hảo hợp”, hắn lặng lẽ học được lời nói dối đầu tiên trong đời.

Hắn lừa ta uống t.h.u.ố.c.

Hắn lừa ta rằng sẽ “nghe lời”.

Hắn để ta ở lại mùa xuân ấm áp, còn mình thì đơn độc đi tới vùng đất khổ hàn tất t.ử.

“Hắn… có để lại thứ gì không?” Ta nghe thấy giọng mình, bình tĩnh đến đáng sợ.

“Có.”

Thu Vân lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy tuyên gấp bốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Không phải thư tín, chỉ là giấy vụn hắn thường dùng luyện chữ.

Trên đó vỏn vẹn mấy dòng, mực đậm nhạt không đều, hiển nhiên người viết cầm b.út cực kỳ không vững, như đang gắng gượng kìm nén điều gì.

Thanh Gia.

Ta đã sai người hạ t.h.u.ố.c vào trà. Xin lỗi.

Nàng nói làm người phải biết đau.

Rời xa nàng, rất đau.

Lần này, không lừa nàng.

Ngón tay ta khẽ lướt qua những nét mực đã khô.

Ta khàn giọng hỏi:

“Chu Tước doanh còn lại bao nhiêu binh mã?”

Thu Vân ngẩng lên nhìn ta, trong mắt chỉ còn tuyệt vọng.

“Công chúa… tướng quân không mang Chu Tước doanh. Hắn chỉ dẫn theo ba vạn tân binh Tây Đại Doanh.”

Trước mắt ta tối sầm, suýt ngã nhào về phía đầu giường.

Tân binh Tây Đại Doanh—đa phần là con em nông hộ chưa từng ra chiến trường, trang bị sơ sài, thậm chí đội hình còn đi không đều.

Dẫn một đội quân như vậy đi nghênh chiến mười vạn thiết kỵ Nhung Địch? Đây đâu phải xuất chinh.

Rõ ràng là đi chịu c.h.ế.t.

Ta chợt hiểu ra trong khoảnh khắc đó đã xảy ra chuyện gì.

Đó là một cuộc giao dịch.

Phụ hoàng kiêng dè Hoắc Thuyên, muốn binh quyền Chu Tước doanh;

Hoắc Thuyên biết ta không muốn hòa thân, chỉ mong ta được sống.

Thế nên hắn giao lại lá bùa hộ mệnh duy nhất—đội Huyền Giáp bách chiến bách thắng—cho phụ hoàng, cho ta.

Còn chính hắn, biết rõ mười phần c.h.ế.t chín, vẫn không do dự mà đi lấp vào tuyến phòng thủ tất t.ử ấy.

Ta lau mạnh nước mắt.

Giờ không phải lúc khóc.

“Thu Vân.”

Ta xuống giường, cẩn thận gấp tờ giấy kia, giấu vào trong áo, áp sát vị trí trái tim.

“Chuẩn bị xe.”

“Ta muốn tiến cung.”

19

Trong Ngự Thư Phòng.

Ta quỳ trên nền gạch vàng cứng lạnh, lưng thẳng tắp, chắp tay dập đầu thật mạnh.

“Phụ hoàng, nhi thần xin chỉ. Điều động thủ tướng bốn châu Phong, Tề, Lương, Ung, hợp binh cùng Chu Tước doanh, lập tức Bắc thượng cứu viện!”

“Hồ đồ!”

Phụ hoàng giận dữ ném tấu chương trước mặt ta:

“Con cho rằng đ.á.n.h trận là trò đùa sao? Quân thủ bốn châu là lá chắn cuối cùng bảo vệ kinh sư. Một khi điều đi, ai bảo vệ trẫm? Ai bảo vệ Đại Lương?!”

“Vậy Hoắc Thuyên thì sao? Ba vạn tân binh—đó là đi chịu c.h.ế.t!”

“Đó là lựa chọn của hắn!”

Phụ hoàng đứng bật dậy, đi tới đi lui đầy bực bội:

“Lần này Nhung Địch liên hợp Khương, Yết, Hồ ba tộc, xưng mười vạn đại quân, quyết tâm san bằng Trung Nguyên. Quốc khố Đại Lương trống rỗng, lương thảo không đủ, lấy gì mà đ.á.n.h?”

Ngài dừng bước, ánh mắt âm trầm:

“Bọn chúng hận là Hoắc Thuyên. Chỉ cần hắn c.h.ế.t, cơn ác khí này trút xong, trẫm lại sai người nghị hòa—cắt đất cũng được, bồi thường cũng xong—tổ tông cơ nghiệp vẫn giữ được.”

“Hồ đồ!” Ta vừa tức vừa gấp, bật thốt.

“Nhung Địch nhìn thì mạnh, kỳ thực đã là cung mạnh tên cạn. Năm ngoái thảo nguyên đại hạn, lại gặp mùa đông khắc nghiệt, gia súc c.h.ế.t vô số. Bọn chúng là vì sống không nổi mới liên hợp ba tộc nam hạ cướp bóc. Nếu lương thảo sung túc, hà tất vội vàng khai chiến?”

Ta quỳ bước tới trước án.

“Chỉ cần Hoắc Thuyên cầm chân được mười ngày, đợi lương địch cạn kiệt, bốn châu binh mã vừa tới là có thể hợp vây, một trận diệt sạch. Đây là cơ hội ngàn năm có một, phụ hoàng lại vì cầu sống tạm bợ mà tự c.h.ặ.t t.a.y chân?”

“Hôm nay bỏ một Hoắc Thuyên, ngày mai có phải bỏ bốn châu? Ngày kia có phải bỏ cả kinh thành?!”

Phụ hoàng bị ta dồn đến nghẹn lời, thẹn quá hóa giận:

“Câm miệng! Ai dạy con nói những điều này?!”

“Không ai dạy. Là để giữ mạng cho người và cho con.”

Ta lạnh lùng nhìn ngài:

“Chu Tước doanh đang ở kinh thành, bọn họ chỉ nghe Hoắc Thuyên. Phụ hoàng giữ binh không phát, chẳng lẽ nghĩ Hoắc Thuyên c.h.ế.t rồi, đội quân hổ lang ấy sẽ nghe lệnh người?”

Phụ hoàng bỗng cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện