Ta đứng dậy, kéo hắn tới trước một gốc đỗ quyên đầu xuân đang nở rộ.
“Nhìn màu đỏ này đi, đẹp không? Ngươi sờ thử xem. Mềm hơn chuôi đao, ấm hơn thiết giáp.”
“Nhìn đám mây kia kìa, vừa rồi còn ở đó, chớp mắt đã trôi xa như vậy rồi. Có kỳ diệu không?”
“Khi ta xuất cung, liễu vẫn còn khô trụi, giờ mầm non đã dài thế này. Nó bị chôn dưới tuyết trắng suốt cả mùa đông, ngươi tưởng nó c.h.ế.t rồi, nhưng thật ra không phải.”
Một con bướm sặc sỡ đậu xuống nhụy hoa.
Ta từ từ khép tay, nâng nó trong lòng bàn tay, rồi cẩn thận đặt lên bàn tay đang mở ra của Hoắc Thuyên.
“Cảm nhận được không? Nó đang sống. Nó sống giống như ngươi, như ta.
Ngươi chỉ cần hơi dùng lực là có thể bóp c.h.ế.t nó, nhưng trước lúc đó, nó vẫn đang cố gắng sống.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hoắc Thuyên, sinh mệnh rất quý giá, cũng rất mạnh mẽ. Ngươi sống không phải để có một ngày thản nhiên đi c.h.ế.t, mà là để giống như hôm nay—cùng người mình thích ngắm mây, ngắm hoa, ngắm mùa xuân.”
Hắn đột ngột khép c.h.ặ.t lòng bàn tay, bao lấy tay ta.
Con bướm trong tay giãy giụa dữ dội hơn.
Thần sắc hắn nghiêm túc đến gần như thành kính.
Một lát sau, ánh mắt lại bỗng trở nên hoảng loạn, môi run rẩy dữ dội.
Rồi hắn đẩy mạnh ta ra, quay người chạy đi.
16
Ta đứng không vững, bị đẩy ngã xuống đất.
Trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác của con bướm lúc bay vọt lên.
Gió thổi qua, tay liền lạnh thấu.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
…
Ta một mình trở về phủ, Hoắc Thuyên chẳng biết đã đi đâu.
“Công chúa đừng để ý tới tên điên đó!”
Thu Vân khoác đại áo cho ta, tức đến đỏ hoe hai mắt.
“Người đối xử với hắn tốt như vậy, vì hắn mà không tiếc chống lại bệ hạ, còn hắn thì sao? Tự dưng nổi giận, hại người suýt bị thương. Nô tỳ thấy hắn căn bản là giả ngốc, đúng là đồ không biết tốt xấu—”
“Đừng nói nữa.”
Ta mệt mỏi ngắt lời nàng.
“Ta muốn một mình đi dạo, ai cũng đừng theo.”
Ta ngồi một mình trong trường đình trống trải.
Ngồi đến khi mặt trời lặn, trăng lên cao.
Hoắc Thuyên vẫn bặt vô âm tín.
Ta đột nhiên sụp đổ.
Ta đang cưỡng cầu điều gì? Hắn vốn dĩ là một thanh đao, là ta cứ nhất quyết ép đao phải đi ngắm hoa.
Là ta tham lam.
Ta biết rõ hắn là kẻ hai tay nhuốm đầy m.á.u, từng chôn sống mấy vạn phụ nữ trẻ em—một con quái vật—vậy mà vẫn không thể cứu vãn được việc động tâm.
Ta yêu một con quái vật như thế, thậm chí còn muốn vì hắn mà c.h.ế.t.
Hắn đến cả tình cảm của người bình thường cũng không có, sao có thể hiểu được ta đang chịu đựng nỗi giày vò thế nào?
“Đều mất hết rồi…”
Ta ôm đầu gối, vùi mặt vào khuỷu tay, nước mắt lặng lẽ thấm vào vải áo.
“Mẫu phi đi rồi, A Hành đi rồi, trên đời này không còn ai quan tâm ta nữa.”
A Hành—A Hành được cả phu t.ử khen là sớm thông tuệ, A Hành hay lon ton theo sau ta, giòn tan gọi “A tỷ”, A Hành mỗi lần ta khóc đều dùng bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho ta—
C.h.ế.t vào mùa đông năm năm tuổi.
Đêm ấy nó sốt cao, nắm tay ta gọi A tỷ, nói muốn ăn kẹo hồ lô ngoài cung.
Ta đã không mua được cho nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người yêu ta trên đời này, kết cục đều là c.h.ế.t.
Ta và Hoắc Thuyên giống nhau—đều là thiên sát cô tinh, đều là quái vật.
“Thanh Gia.”
Toàn thân ta cứng đờ, vội vàng lau mặt, quay đầu lại.
Hoắc Thuyên không biết đã trở về từ lúc nào.
Hắn đứng trong bóng tối ngoài đình, một thân huyền y hòa vào đêm đen, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện không dám về nhà.
Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t thứ gì đó, khớp ngón tay trắng bệch.
“Ngươi còn về làm gì?” Ta quay mặt đi, lạnh lùng nói, “Cút đi. Ta không muốn nhìn thấy ngươi.”
Hắn không nói gì, chỉ vụng về tiến lên hai bước, rồi lại dừng lại.
Rất lâu sau, hắn mở lòng bàn tay.
Trong tay là mấy quả dại đỏ au, rửa rất sạch, còn đọng giọt nước.
“Con bướm kia… ta sợ bóp c.h.ế.t nó.”
Hắn cúi đầu, giọng trầm trầm:
“Nó mềm quá, sạch quá. Ta… tay ta bẩn.”
“Hôm nay nàng không vui phải không? Mấy hôm trước nàng nói muốn ăn quả chua trên núi, ta đi tìm được thứ này. Xin lỗi… ta chỉ muốn làm nàng vui thôi.”
“Ngươi nói tay ngươi bẩn?”
Ta cười thê lương, uất ức trong lòng bùng nổ:
“Đúng vậy, Hoắc đại tướng quân uy danh hiển hách, chôn sống hàng binh, ngay cả phụ nữ trẻ em cũng không tha, đương nhiên là bẩn.”
Hoắc Thuyên đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào ta, thoáng qua kinh ngạc, hoang mang, rồi cuối cùng quy về một loại bình thản gần như thương xót.
“Ta không g.i.ế.c họ.” Hắn nói.
Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc.
“Cái gì?”
“Trận Tần Xuyên Cốc. Ta chưa từng g.i.ế.c phụ nữ hay trẻ nhỏ.”
Giọng hắn bình thản, như đang kể một chuyện không hề quan trọng.
“Là chủ soái Nhung Địch. Hắn tin lầm gian thần, bỏ lỡ chiến cơ, sợ bị truy cứu, nên mới diệt khẩu.”
Trong đầu ta ong lên một tiếng, không thể tin nổi mà đứng bật dậy:
“Vậy tại sao ngươi không giải thích?! Cả thiên hạ đều mắng ngươi là đồ tể, phụ hoàng kiêng dè ngươi, bách tính sợ ngươi—vì sao ngươi không nói?!”
“Người c.h.ế.t không cần giải thích.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt trong trẻo đến tàn nhẫn.
“Người sống cần nỗi sợ. Bọn họ sợ ta, biên cảnh Đại Lương mới yên ổn. Sư phụ nói, đã là đao thì phải làm thanh đao hung nhất. Ác danh càng lớn, kẻ dám xâm phạm biên cương càng ít.”
“Chỉ cần giữ được giang sơn, ta là người hay là quỷ—đều không quan trọng.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Đây mới là sự thật.
Con quái vật trong mắt thế nhân, gánh trên mình ác danh ngập trời, lại mang một trái tim thuần khiết hơn bất kỳ ai.
“Nhưng mà…”
Hoắc Thuyên đưa tay ra, vụng về dùng đầu ngón tay thô ráp lau nước mắt cho ta.
“Nhưng ta đã làm nàng khóc. Xin lỗi.”
Hắn nhìn ta nghiêm túc, từng chữ từng chữ, như đang lập quân lệnh trạng:
“Nàng nói những người yêu nàng đều c.h.ế.t. Ta không c.h.ế.t. Ta sẽ sống, sẽ hái quả cho nàng ,cùng nàng ngắm hoa.”
“Đừng khóc. Trong lòng khó chịu, thì dùng bàn tay này đ.á.n.h ta. Ta không đau.”
Cảm giác dưới lòng bàn tay thô ráp, ấm áp, chân thực.
Mấy quả chua lăn rơi xuống đất.
Ta nhìn người đàn ông trước mặt.
“Nhìn màu đỏ này đi, đẹp không? Ngươi sờ thử xem. Mềm hơn chuôi đao, ấm hơn thiết giáp.”
“Nhìn đám mây kia kìa, vừa rồi còn ở đó, chớp mắt đã trôi xa như vậy rồi. Có kỳ diệu không?”
“Khi ta xuất cung, liễu vẫn còn khô trụi, giờ mầm non đã dài thế này. Nó bị chôn dưới tuyết trắng suốt cả mùa đông, ngươi tưởng nó c.h.ế.t rồi, nhưng thật ra không phải.”
Một con bướm sặc sỡ đậu xuống nhụy hoa.
Ta từ từ khép tay, nâng nó trong lòng bàn tay, rồi cẩn thận đặt lên bàn tay đang mở ra của Hoắc Thuyên.
“Cảm nhận được không? Nó đang sống. Nó sống giống như ngươi, như ta.
Ngươi chỉ cần hơi dùng lực là có thể bóp c.h.ế.t nó, nhưng trước lúc đó, nó vẫn đang cố gắng sống.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hoắc Thuyên, sinh mệnh rất quý giá, cũng rất mạnh mẽ. Ngươi sống không phải để có một ngày thản nhiên đi c.h.ế.t, mà là để giống như hôm nay—cùng người mình thích ngắm mây, ngắm hoa, ngắm mùa xuân.”
Hắn đột ngột khép c.h.ặ.t lòng bàn tay, bao lấy tay ta.
Con bướm trong tay giãy giụa dữ dội hơn.
Thần sắc hắn nghiêm túc đến gần như thành kính.
Một lát sau, ánh mắt lại bỗng trở nên hoảng loạn, môi run rẩy dữ dội.
Rồi hắn đẩy mạnh ta ra, quay người chạy đi.
16
Ta đứng không vững, bị đẩy ngã xuống đất.
Trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác của con bướm lúc bay vọt lên.
Gió thổi qua, tay liền lạnh thấu.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
…
Ta một mình trở về phủ, Hoắc Thuyên chẳng biết đã đi đâu.
“Công chúa đừng để ý tới tên điên đó!”
Thu Vân khoác đại áo cho ta, tức đến đỏ hoe hai mắt.
“Người đối xử với hắn tốt như vậy, vì hắn mà không tiếc chống lại bệ hạ, còn hắn thì sao? Tự dưng nổi giận, hại người suýt bị thương. Nô tỳ thấy hắn căn bản là giả ngốc, đúng là đồ không biết tốt xấu—”
“Đừng nói nữa.”
Ta mệt mỏi ngắt lời nàng.
“Ta muốn một mình đi dạo, ai cũng đừng theo.”
Ta ngồi một mình trong trường đình trống trải.
Ngồi đến khi mặt trời lặn, trăng lên cao.
Hoắc Thuyên vẫn bặt vô âm tín.
Ta đột nhiên sụp đổ.
Ta đang cưỡng cầu điều gì? Hắn vốn dĩ là một thanh đao, là ta cứ nhất quyết ép đao phải đi ngắm hoa.
Là ta tham lam.
Ta biết rõ hắn là kẻ hai tay nhuốm đầy m.á.u, từng chôn sống mấy vạn phụ nữ trẻ em—một con quái vật—vậy mà vẫn không thể cứu vãn được việc động tâm.
Ta yêu một con quái vật như thế, thậm chí còn muốn vì hắn mà c.h.ế.t.
Hắn đến cả tình cảm của người bình thường cũng không có, sao có thể hiểu được ta đang chịu đựng nỗi giày vò thế nào?
“Đều mất hết rồi…”
Ta ôm đầu gối, vùi mặt vào khuỷu tay, nước mắt lặng lẽ thấm vào vải áo.
“Mẫu phi đi rồi, A Hành đi rồi, trên đời này không còn ai quan tâm ta nữa.”
A Hành—A Hành được cả phu t.ử khen là sớm thông tuệ, A Hành hay lon ton theo sau ta, giòn tan gọi “A tỷ”, A Hành mỗi lần ta khóc đều dùng bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho ta—
C.h.ế.t vào mùa đông năm năm tuổi.
Đêm ấy nó sốt cao, nắm tay ta gọi A tỷ, nói muốn ăn kẹo hồ lô ngoài cung.
Ta đã không mua được cho nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người yêu ta trên đời này, kết cục đều là c.h.ế.t.
Ta và Hoắc Thuyên giống nhau—đều là thiên sát cô tinh, đều là quái vật.
“Thanh Gia.”
Toàn thân ta cứng đờ, vội vàng lau mặt, quay đầu lại.
Hoắc Thuyên không biết đã trở về từ lúc nào.
Hắn đứng trong bóng tối ngoài đình, một thân huyền y hòa vào đêm đen, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện không dám về nhà.
Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t thứ gì đó, khớp ngón tay trắng bệch.
“Ngươi còn về làm gì?” Ta quay mặt đi, lạnh lùng nói, “Cút đi. Ta không muốn nhìn thấy ngươi.”
Hắn không nói gì, chỉ vụng về tiến lên hai bước, rồi lại dừng lại.
Rất lâu sau, hắn mở lòng bàn tay.
Trong tay là mấy quả dại đỏ au, rửa rất sạch, còn đọng giọt nước.
“Con bướm kia… ta sợ bóp c.h.ế.t nó.”
Hắn cúi đầu, giọng trầm trầm:
“Nó mềm quá, sạch quá. Ta… tay ta bẩn.”
“Hôm nay nàng không vui phải không? Mấy hôm trước nàng nói muốn ăn quả chua trên núi, ta đi tìm được thứ này. Xin lỗi… ta chỉ muốn làm nàng vui thôi.”
“Ngươi nói tay ngươi bẩn?”
Ta cười thê lương, uất ức trong lòng bùng nổ:
“Đúng vậy, Hoắc đại tướng quân uy danh hiển hách, chôn sống hàng binh, ngay cả phụ nữ trẻ em cũng không tha, đương nhiên là bẩn.”
Hoắc Thuyên đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào ta, thoáng qua kinh ngạc, hoang mang, rồi cuối cùng quy về một loại bình thản gần như thương xót.
“Ta không g.i.ế.c họ.” Hắn nói.
Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc.
“Cái gì?”
“Trận Tần Xuyên Cốc. Ta chưa từng g.i.ế.c phụ nữ hay trẻ nhỏ.”
Giọng hắn bình thản, như đang kể một chuyện không hề quan trọng.
“Là chủ soái Nhung Địch. Hắn tin lầm gian thần, bỏ lỡ chiến cơ, sợ bị truy cứu, nên mới diệt khẩu.”
Trong đầu ta ong lên một tiếng, không thể tin nổi mà đứng bật dậy:
“Vậy tại sao ngươi không giải thích?! Cả thiên hạ đều mắng ngươi là đồ tể, phụ hoàng kiêng dè ngươi, bách tính sợ ngươi—vì sao ngươi không nói?!”
“Người c.h.ế.t không cần giải thích.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt trong trẻo đến tàn nhẫn.
“Người sống cần nỗi sợ. Bọn họ sợ ta, biên cảnh Đại Lương mới yên ổn. Sư phụ nói, đã là đao thì phải làm thanh đao hung nhất. Ác danh càng lớn, kẻ dám xâm phạm biên cương càng ít.”
“Chỉ cần giữ được giang sơn, ta là người hay là quỷ—đều không quan trọng.”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Đây mới là sự thật.
Con quái vật trong mắt thế nhân, gánh trên mình ác danh ngập trời, lại mang một trái tim thuần khiết hơn bất kỳ ai.
“Nhưng mà…”
Hoắc Thuyên đưa tay ra, vụng về dùng đầu ngón tay thô ráp lau nước mắt cho ta.
“Nhưng ta đã làm nàng khóc. Xin lỗi.”
Hắn nhìn ta nghiêm túc, từng chữ từng chữ, như đang lập quân lệnh trạng:
“Nàng nói những người yêu nàng đều c.h.ế.t. Ta không c.h.ế.t. Ta sẽ sống, sẽ hái quả cho nàng ,cùng nàng ngắm hoa.”
“Đừng khóc. Trong lòng khó chịu, thì dùng bàn tay này đ.á.n.h ta. Ta không đau.”
Cảm giác dưới lòng bàn tay thô ráp, ấm áp, chân thực.
Mấy quả chua lăn rơi xuống đất.
Ta nhìn người đàn ông trước mặt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









