Ta sững người giây lát, không nhịn được bật cười, cách lớp y phục khẽ chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn:
“Ngốc. Ấm là thân thể ngươi, không phải quần áo.”
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt trong veo.
“Là ta ấm sao?”
“Đúng.”
Hắn nghĩ ngợi, học theo dáng ta, vụng về đưa tay ôm ta vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu ta, còn khẽ cọ cọ.
Ta có chút không tự nhiên mà động đậy.
Cử chỉ này quá mức thân mật, hai người áp sát, hơi thở quyện vào nhau.
Xung quanh yên tĩnh đến gần như lặng ngắt, chỉ có vài tiếng chim thưa thớt.
Má ta nóng ran.
“Không còn ấm nữa.” Giọng hắn hơi khàn.
“Hử?”
“Nóng.”
Hắn hơi buông ta ra một chút, cúi đầu xuống.
Đôi mắt thường ngày đen như mực, lúc này lại như đang cháy một đốm lửa, chăm chăm nhìn vào môi ta.
Không khí bỗng trở nên dính đặc.
Hắn chầm chậm tiến lại gần, hơi thở phả lên ch.óp mũi ta.
Tim ta hụt mất một nhịp, ma xui quỷ khiến nhắm mắt lại, những ngón tay nắm vạt áo hắn khẽ siết c.h.ặ.t.
Nhưng cái chạm tưởng tượng kia lại không rơi xuống.
Hơi thở ấm dừng lại ở khoảng cách trong gang tấc.
Ta mở mắt ra, lại thấy Hoắc Thuyên đang nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt nghiêm trọng ôm lấy n.g.ự.c trái, như thể nơi đó vừa trúng một mũi tên.
“Ta hình như… bị bệnh rồi.”
Hắn nắm tay ta đặt lên n.g.ự.c mình:
“Nàng nghe.”
Dưới lòng bàn tay, nhịp tim dồn dập như trống dội.
“Tim đập rất nhanh, thở không thông, ở đây…” hắn chỉ vào n.g.ự.c mình, rồi lại chỉ vào môi ta, mang theo chút ủy khuất, “muốn c.ắ.n nàng. Ta mắc bệnh gì vậy?”
Đâu phải bệnh.
Ta vừa xấu hổ vừa buồn cười, trong lòng còn dâng lên một niềm vui khó gọi tên.
Mặt đỏ bừng, ta nói:
“Không phải bệnh. Là thích. Hoắc Thuyên, ngươi thích ta.”
Hắn đứng ngây người rất lâu, rồi bỗng nhe răng cười, đầy đắc ý:
“Thanh Gia cũng thích ta.”
Ta nghiêm mặt:
“Không có.”
“Ta nghe thấy rồi, tim nàng cũng đập rất nhanh.”
Hắn cúi xuống sát lại gần ta:
“Môi nàng trông rất mềm. A tỷ, ta có thể hôn nó không?”
Toàn thân ta bị khí tức của hắn bao phủ, như con thú bị dồn vào lưới, vẫn còn giãy giụa yếu ớt:
“Không được gọi như vậy…”
Quá xấu hổ.
Hơi thở hắn bỗng trở nên nặng nề, bàn tay lớn trượt xuống, siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Ta cam chịu nhắm mắt lại.
“Báo—”
Ta giật mình đẩy hắn ra, nhìn người tới:
“Có chuyện gì?”
“Có thánh chỉ! Tuyên công chúa và phò mã lập tức vào cung!”
14
Điện Thái Cực.
Trên mặt phụ hoàng vương mãi nét ưu sầu không xua tan được.
Nhung Địch lại xâm phạm biên giới, thế tới hung hãn, chỉ trong chén trà đã liên tiếp ba phong chiến báo dâng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ hoàng day trán:
“Man di phạm biên, Chu Tước doanh không thể một ngày không có chủ soái. Hoắc Thuyên, trẫm muốn ngươi lập tức lên đường đi bình loạn.”
“Không được!” Hắn còn chưa kịp đáp, ta đã buột miệng, “Hoắc tướng quân vết thương cũ chưa lành, lúc này xuất chinh e là không ổn.”
Ánh mắt phụ hoàng xoay qua xoay lại giữa ta và Hoắc Thuyên mấy lượt, rồi nói với hắn:
“Ngươi lui xuống trước. Trẫm có lời muốn nói với Dao Hoa.”
Trong điện chỉ còn lại hai chúng ta.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ánh mắt sắc bén của phụ hoàng nhìn thẳng vào ta:
“Con đã động tâm rồi. Trẫm từng nhắc con, hắn là quái vật, con không nên động tâm.”
Ta nghiến răng:
“Hắn là công thần của Đại Lương, không phải quái vật.”
“Công thần?” Phụ hoàng cười lạnh, “Con biết hắn từ đâu mà có không?”
“Hai mươi năm trước, Hoắc lão tướng quân nhặt được hắn trong một đống x.á.c c.h.ế.t. Hoắc gia có một phương pháp huấn luyện t.ử sĩ—nhốt mấy chục đứa trẻ lại với nhau, không cho ăn, chỉ cho đao. Kẻ duy nhất sống sót, chính là Hoắc Thuyên.”
Giọng phụ hoàng vang vọng trong đại điện trống trải.
“Hắn không có cha mẹ, không có tên họ, chỉ có nỗi hận khắc cốt với kẻ địch. Hắn là một con d.a.o đã được tẩm độc—dễ dùng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là con d.a.o. Dao Hoa, đối diện với một con d.a.o, con còn nói gì đến ‘không phải quái vật’?”
Ta gần như choáng váng.
Trước mắt hiện lên bóng dáng một thiếu niên áo đen.
Hắn xách đao, mũi đao nhỏ m.á.u, m.á.u tràn qua đống t.h.i t.h.ể phía sau.
Cô nhi.
T.ử sĩ.
Kẻ duy nhất sống sót.
Thảo nào đau đến cực điểm hắn cũng chỉ biết nhẫn.
Nước mắt trào ra.
Ta nghẹn giọng nói:
“Trước kia hắn không có lựa chọn. Nhưng từ bây giờ trở đi, hắn có thể không cần làm con d.a.o đó nữa.”
“Không kịp rồi.” Phụ hoàng lắc đầu, “Nhung Địch coi hắn là t.ử địch. Con đoán xem bọn man di đó đưa ra điều kiện gì với trẫm? Muốn rút binh, được—ba điều kiện. Mở quan ải mậu dịch, bồi thường, và hòa thân.”
“Người được chỉ định hòa thân—”
Phụ hoàng quay người nhìn ta, nét mặt không đành.
“Là con.”
15
Trong Ngự Hoa Viên, cá chép gấm bơi lội trong hồ, liễu xanh bắt đầu trổ nhánh non.
Ta ngẩn người nhớ lại lời phụ hoàng.
“Một tháng. Trẫm nhiều nhất chỉ cho con một tháng. Hoặc con đi hòa thân, hoặc Hoắc Thuyên xuất chinh.”
Nhung Địch căm hận Hoắc Thuyên, mà ta lại là thê t.ử của hắn.
Nếu đáp ứng hòa thân, thứ chờ đợi ta chỉ có t.r.a t.ấ.n sống không bằng c.h.ế.t.
Còn nếu không đáp ứng…
Ta ngẩng đầu nhìn Hoắc Thuyên đang lặng lẽ đứng bên cạnh.
Hắn dường như biết tâm trạng ta không tốt, từ lúc rời Thái Cực điện đến giờ không nói một lời, chỉ yên lặng ở bên ta.
Hắn có sự kiên nhẫn vô tận, tựa như chỉ cần ta không mở miệng, hắn có thể đứng như vậy—lặng lẽ, vĩnh viễn.
Ta hỏi hắn:
“Hoắc Thuyên, ngươi có thể vì ta mà c.h.ế.t không?”
“Có.”
Không một chút do dự.
“Vậy ngày mai ngươi lĩnh binh xuất chinh.”
“Được.”
Ta cười, nắm lấy tay hắn. Cười rồi cười, trước mắt liền mờ đi trong làn nước.
“Ta đối với ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì, vậy mà lại bắt ngươi lấy mạng báo đáp. Mạng ngươi rẻ rúng đến thế sao?”
Hắn gật đầu, bình thản nói:
“C.h.ế.t thì c.h.ế.t. Sư phụ từng nói, kết cục của ta vốn dĩ là bỏ mạng nơi sa trường.”
“Hắn lừa ngươi.”
“Ngốc. Ấm là thân thể ngươi, không phải quần áo.”
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt trong veo.
“Là ta ấm sao?”
“Đúng.”
Hắn nghĩ ngợi, học theo dáng ta, vụng về đưa tay ôm ta vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu ta, còn khẽ cọ cọ.
Ta có chút không tự nhiên mà động đậy.
Cử chỉ này quá mức thân mật, hai người áp sát, hơi thở quyện vào nhau.
Xung quanh yên tĩnh đến gần như lặng ngắt, chỉ có vài tiếng chim thưa thớt.
Má ta nóng ran.
“Không còn ấm nữa.” Giọng hắn hơi khàn.
“Hử?”
“Nóng.”
Hắn hơi buông ta ra một chút, cúi đầu xuống.
Đôi mắt thường ngày đen như mực, lúc này lại như đang cháy một đốm lửa, chăm chăm nhìn vào môi ta.
Không khí bỗng trở nên dính đặc.
Hắn chầm chậm tiến lại gần, hơi thở phả lên ch.óp mũi ta.
Tim ta hụt mất một nhịp, ma xui quỷ khiến nhắm mắt lại, những ngón tay nắm vạt áo hắn khẽ siết c.h.ặ.t.
Nhưng cái chạm tưởng tượng kia lại không rơi xuống.
Hơi thở ấm dừng lại ở khoảng cách trong gang tấc.
Ta mở mắt ra, lại thấy Hoắc Thuyên đang nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt nghiêm trọng ôm lấy n.g.ự.c trái, như thể nơi đó vừa trúng một mũi tên.
“Ta hình như… bị bệnh rồi.”
Hắn nắm tay ta đặt lên n.g.ự.c mình:
“Nàng nghe.”
Dưới lòng bàn tay, nhịp tim dồn dập như trống dội.
“Tim đập rất nhanh, thở không thông, ở đây…” hắn chỉ vào n.g.ự.c mình, rồi lại chỉ vào môi ta, mang theo chút ủy khuất, “muốn c.ắ.n nàng. Ta mắc bệnh gì vậy?”
Đâu phải bệnh.
Ta vừa xấu hổ vừa buồn cười, trong lòng còn dâng lên một niềm vui khó gọi tên.
Mặt đỏ bừng, ta nói:
“Không phải bệnh. Là thích. Hoắc Thuyên, ngươi thích ta.”
Hắn đứng ngây người rất lâu, rồi bỗng nhe răng cười, đầy đắc ý:
“Thanh Gia cũng thích ta.”
Ta nghiêm mặt:
“Không có.”
“Ta nghe thấy rồi, tim nàng cũng đập rất nhanh.”
Hắn cúi xuống sát lại gần ta:
“Môi nàng trông rất mềm. A tỷ, ta có thể hôn nó không?”
Toàn thân ta bị khí tức của hắn bao phủ, như con thú bị dồn vào lưới, vẫn còn giãy giụa yếu ớt:
“Không được gọi như vậy…”
Quá xấu hổ.
Hơi thở hắn bỗng trở nên nặng nề, bàn tay lớn trượt xuống, siết c.h.ặ.t lấy eo ta.
Ta cam chịu nhắm mắt lại.
“Báo—”
Ta giật mình đẩy hắn ra, nhìn người tới:
“Có chuyện gì?”
“Có thánh chỉ! Tuyên công chúa và phò mã lập tức vào cung!”
14
Điện Thái Cực.
Trên mặt phụ hoàng vương mãi nét ưu sầu không xua tan được.
Nhung Địch lại xâm phạm biên giới, thế tới hung hãn, chỉ trong chén trà đã liên tiếp ba phong chiến báo dâng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ hoàng day trán:
“Man di phạm biên, Chu Tước doanh không thể một ngày không có chủ soái. Hoắc Thuyên, trẫm muốn ngươi lập tức lên đường đi bình loạn.”
“Không được!” Hắn còn chưa kịp đáp, ta đã buột miệng, “Hoắc tướng quân vết thương cũ chưa lành, lúc này xuất chinh e là không ổn.”
Ánh mắt phụ hoàng xoay qua xoay lại giữa ta và Hoắc Thuyên mấy lượt, rồi nói với hắn:
“Ngươi lui xuống trước. Trẫm có lời muốn nói với Dao Hoa.”
Trong điện chỉ còn lại hai chúng ta.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ánh mắt sắc bén của phụ hoàng nhìn thẳng vào ta:
“Con đã động tâm rồi. Trẫm từng nhắc con, hắn là quái vật, con không nên động tâm.”
Ta nghiến răng:
“Hắn là công thần của Đại Lương, không phải quái vật.”
“Công thần?” Phụ hoàng cười lạnh, “Con biết hắn từ đâu mà có không?”
“Hai mươi năm trước, Hoắc lão tướng quân nhặt được hắn trong một đống x.á.c c.h.ế.t. Hoắc gia có một phương pháp huấn luyện t.ử sĩ—nhốt mấy chục đứa trẻ lại với nhau, không cho ăn, chỉ cho đao. Kẻ duy nhất sống sót, chính là Hoắc Thuyên.”
Giọng phụ hoàng vang vọng trong đại điện trống trải.
“Hắn không có cha mẹ, không có tên họ, chỉ có nỗi hận khắc cốt với kẻ địch. Hắn là một con d.a.o đã được tẩm độc—dễ dùng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là con d.a.o. Dao Hoa, đối diện với một con d.a.o, con còn nói gì đến ‘không phải quái vật’?”
Ta gần như choáng váng.
Trước mắt hiện lên bóng dáng một thiếu niên áo đen.
Hắn xách đao, mũi đao nhỏ m.á.u, m.á.u tràn qua đống t.h.i t.h.ể phía sau.
Cô nhi.
T.ử sĩ.
Kẻ duy nhất sống sót.
Thảo nào đau đến cực điểm hắn cũng chỉ biết nhẫn.
Nước mắt trào ra.
Ta nghẹn giọng nói:
“Trước kia hắn không có lựa chọn. Nhưng từ bây giờ trở đi, hắn có thể không cần làm con d.a.o đó nữa.”
“Không kịp rồi.” Phụ hoàng lắc đầu, “Nhung Địch coi hắn là t.ử địch. Con đoán xem bọn man di đó đưa ra điều kiện gì với trẫm? Muốn rút binh, được—ba điều kiện. Mở quan ải mậu dịch, bồi thường, và hòa thân.”
“Người được chỉ định hòa thân—”
Phụ hoàng quay người nhìn ta, nét mặt không đành.
“Là con.”
15
Trong Ngự Hoa Viên, cá chép gấm bơi lội trong hồ, liễu xanh bắt đầu trổ nhánh non.
Ta ngẩn người nhớ lại lời phụ hoàng.
“Một tháng. Trẫm nhiều nhất chỉ cho con một tháng. Hoặc con đi hòa thân, hoặc Hoắc Thuyên xuất chinh.”
Nhung Địch căm hận Hoắc Thuyên, mà ta lại là thê t.ử của hắn.
Nếu đáp ứng hòa thân, thứ chờ đợi ta chỉ có t.r.a t.ấ.n sống không bằng c.h.ế.t.
Còn nếu không đáp ứng…
Ta ngẩng đầu nhìn Hoắc Thuyên đang lặng lẽ đứng bên cạnh.
Hắn dường như biết tâm trạng ta không tốt, từ lúc rời Thái Cực điện đến giờ không nói một lời, chỉ yên lặng ở bên ta.
Hắn có sự kiên nhẫn vô tận, tựa như chỉ cần ta không mở miệng, hắn có thể đứng như vậy—lặng lẽ, vĩnh viễn.
Ta hỏi hắn:
“Hoắc Thuyên, ngươi có thể vì ta mà c.h.ế.t không?”
“Có.”
Không một chút do dự.
“Vậy ngày mai ngươi lĩnh binh xuất chinh.”
“Được.”
Ta cười, nắm lấy tay hắn. Cười rồi cười, trước mắt liền mờ đi trong làn nước.
“Ta đối với ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì, vậy mà lại bắt ngươi lấy mạng báo đáp. Mạng ngươi rẻ rúng đến thế sao?”
Hắn gật đầu, bình thản nói:
“C.h.ế.t thì c.h.ế.t. Sư phụ từng nói, kết cục của ta vốn dĩ là bỏ mạng nơi sa trường.”
“Hắn lừa ngươi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









