Những con người từng thấu hiểu nhau như thế, nay lại hóa thành người dưng.
Yến Giác đỏ mắt nói:
“Thanh Gia, nàng đối với ta quá tuyệt tình.”
Ta xoay người bước ra ngoài.
Khoan dung với hắn, chính là tàn nhẫn với bản thân.
Bởi vì lấy chân tình của quá khứ để tha thứ cho sự hai lòng của hiện tại, giống như khắc thuyền tìm kiếm, cố tìm dấu vết được yêu trong lòng người đã đổi thay—vừa vô ích, vừa buồn cười.
Thứ đã biến chất, tốt nhất là ném cả hộp lẫn vật đi.
Thích—cũng vậy.
11
Khi ta trở về phủ, trời đã ngả sang hoàng hôn.
Trong lòng rối bời, chỉ muốn tắm gội chải tóc, để đầu óc trống rỗng.
Thế nhưng trong phòng lại có một người đứng lặng như tượng đá.
Ta chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ:
“Ngươi chẳng phải nên ở thư phòng sao?”
Hoắc Thuyên quay người lại, cau mày nói:
“A tỷ, người kia đã ôm tỷ.”
Trong lòng ta giật thót:
“Ngươi không phải đã về trước rồi à?”
“Ta về rồi.” Hắn rũ mắt, nhìn chằm chằm vào cổ áo ta, “Nhưng ta lo a tỷ gặp chuyện, nên quay lại. Vì sao hắn lại ôm tỷ?”
Ta có cảm giác như bị bắt gian tại trận, lúng túng đáp:
“Hắn có bệnh.”
“A tỷ có thích hắn không?”
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Hắn từng bước tiến về phía ta. Dưới ánh nến, nửa gương mặt chìm trong bóng tối, lộ ra vẻ chấp niệm nặng nề.
“A tỷ đừng tìm hắn. Những gì hắn làm được, ta cũng làm được.”
Thân hình cao lớn của hắn tạo cảm giác áp bức quá mạnh, ta vô thức lùi nửa bước, nuốt nước bọt:
“Làm được… cái gì?”
“Có thể ôm tỷ, có thể hôn tỷ, có thể khiến tỷ vui vẻ. Ta đều sẽ học. A tỷ đừng đi tìm hắn.”
Ta hít thở gấp gáp mấy lần, run giọng nói:
“Ngươi… ngươi gọi ta là a tỷ, sao có thể nói ra những lời như vậy? Thật là—”
Không biết liêm sỉ.
Thần sắc hắn trở nên mờ mịt:
“Gọi tỷ là a tỷ thì không thể ôm tỷ, hôn tỷ sao? Nhưng trong sách nói, giữa phu thê vốn nên hoan hảo.”
“Tỷ đã từng hoan hảo với hắn chưa? Khi hoan hảo, hắn cũng gọi tỷ như vậy sao?”
“Tỷ không thích ta, là vì ta không lợi hại bằng hắn ư? Nhưng ta sẽ học.”
Mỗi lần hắn nói một câu, lại tiến lên một bước.
Cho đến khi ép ta sát vào góc tường, hắn cúi đầu, đôi mắt tối lại dán c.h.ặ.t vào môi ta.
“A tỷ đừng thích hắn nữa. Thích ta đi.”
Trong đầu ta như nổ tung.
“Ngươi biết thích là gì không?”
12
Hắn thành thật lắc đầu:
“Không biết. Giáo dưỡng ma ma chưa từng dạy. Trong thoại bản nói, nữ t.ử vừa thấy nam t.ử liền đỏ mặt tim đập nhanh, ấy là thích. Nhưng ta thấy a tỷ, lại không đỏ mặt, tim cũng không đập nhanh.”
Trong lòng ta bỗng dâng lên chút hụt hẫng.
Hắn ngây dại như linh thú, tâm trí khiếm khuyết, tình khiếu chưa mở, sao có thể hiểu được thích là gì.
“…Nhưng khi không thấy a tỷ, ta lại cảm thấy ở đây,” hắn chỉ vào n.g.ự.c trái, “rất trống, rất hoảng. Khi a tỷ chưa về, ta cứ luyện chữ. Viết một chữ, nhìn cửa một lần. Viết nhiều rồi, chữ đẹp hơn, thì a tỷ cũng trở về.”
Sống mũi ta chợt cay xè.
Tên ngốc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta trải giấy tuyên lên án thư, ngoắc hắn lại gần:
“Qua đây.”
Hoắc Thuyên ngoan ngoãn đứng sau lưng ta. Ta nắm lấy bàn tay phải của hắn—bị mực nhuộm nửa bàn, sẹo chai chằng chịt—nắn nót từng nét viết xuống giấy ba chữ:
Thẩm Thanh Gia.
“Đây là tên của ta. Sau này đừng gọi ta là a tỷ nữa, hãy gọi tên ta.”
Hắn khẽ đọc ba lần, rồi cười lên:
“Thanh Gia.”
Mày mắt cong cong, niềm vui dè dặt cẩn trọng.
Trái tim ta mềm nhũn đến không chịu nổi.
Ta kiễng chân, xoa rối mái tóc hắn:
“Đồ ngốc.”
13
Khi ở bên Hoắc Thuyên lâu ngày, ta phát hiện sinh hoạt của hắn quy củ đến mức khiến người ta phát sợ.
Giờ Mão vừa đến là thức dậy, giờ Mão hai khắc luyện đao, giờ Thìn dùng bữa, giờ Thìn hai khắc quay về doanh trại.
Ngày nào cũng vậy, không sai một ly.
Giờ khắc này chính là lúc hắn luyện đao.
Đơn y.
Kình phong.
Trường đao vung lên như mực đổ, x.é to.ạc sắc sớm, rồi đột ngột thu thế.
Người đứng thẳng như tùng, toàn thân phủ sương lạnh.
Ta chỉ liếc một cái, đã thấy lạnh thấu xương.
Ta khẽ thở dài, khoác áo bước ra, đưa tay nắm lấy tay hắn.
Chạm vào lạnh buốt, như đang nắm một khối sắt sống.
“Có lạnh không?” ta hỏi.
Hắn mờ mịt lắc đầu.
Trong lòng ta khẽ động, rút cây trâm bạc trên tóc, nhẹ nhàng chích vào đầu ngón tay hắn.
Máu lập tức rịn ra.
Hắn không hề nhíu mày, chỉ ngơ ngác nhìn chấm đỏ kia.
“Có đau không?”
“Không đau.”
“Đó là vì ngươi đã quen nhẫn.” Ta có phần nản lòng, dùng khăn lau tay cho hắn. “Bị thương sao lại không đau? Sau này còn như vậy, không được nhịn.”
Hoắc Thuyên gật đầu, nhìn cây trâm thật lâu, bỗng cứng nhắc nặn ra một chữ:
“Đau.”
Ta vừa tức vừa buồn cười:
“Không biết kêu đau, đến cả nói dối cũng không biết à?”
Hắn cụp mắt, thành thật đáp:
“Chưa từng có ai dạy ta lừa người.”
“Không phải thứ tốt lành gì, không cần học. Chúng ta học cái khác.”
Người này ngay thẳng như khúc trầm mộc ngàn năm, e là có dạy cũng không học nổi.
Ta kéo tay hắn lại, nhét vào ống tay áo mình cho ấm, rồi thuận thế nghiêng người, hai tay vòng lấy eo hắn, má dán lên vạt áo trước n.g.ự.c.
“Cái này gọi là ấm. Cảm nhận được không?”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hoắc Thuyên cứng đờ như khúc gỗ, tay chân chẳng biết đặt vào đâu.
Một lát sau, hắn bỗng đẩy nhẹ ta ra, ra hiệu muốn đi.
“Ngươi làm gì thế?”
Hắn đáp:
“Vào phòng lấy áo cho nàng. Nàng không phải muốn ấm sao?”
Yến Giác đỏ mắt nói:
“Thanh Gia, nàng đối với ta quá tuyệt tình.”
Ta xoay người bước ra ngoài.
Khoan dung với hắn, chính là tàn nhẫn với bản thân.
Bởi vì lấy chân tình của quá khứ để tha thứ cho sự hai lòng của hiện tại, giống như khắc thuyền tìm kiếm, cố tìm dấu vết được yêu trong lòng người đã đổi thay—vừa vô ích, vừa buồn cười.
Thứ đã biến chất, tốt nhất là ném cả hộp lẫn vật đi.
Thích—cũng vậy.
11
Khi ta trở về phủ, trời đã ngả sang hoàng hôn.
Trong lòng rối bời, chỉ muốn tắm gội chải tóc, để đầu óc trống rỗng.
Thế nhưng trong phòng lại có một người đứng lặng như tượng đá.
Ta chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ:
“Ngươi chẳng phải nên ở thư phòng sao?”
Hoắc Thuyên quay người lại, cau mày nói:
“A tỷ, người kia đã ôm tỷ.”
Trong lòng ta giật thót:
“Ngươi không phải đã về trước rồi à?”
“Ta về rồi.” Hắn rũ mắt, nhìn chằm chằm vào cổ áo ta, “Nhưng ta lo a tỷ gặp chuyện, nên quay lại. Vì sao hắn lại ôm tỷ?”
Ta có cảm giác như bị bắt gian tại trận, lúng túng đáp:
“Hắn có bệnh.”
“A tỷ có thích hắn không?”
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Hắn từng bước tiến về phía ta. Dưới ánh nến, nửa gương mặt chìm trong bóng tối, lộ ra vẻ chấp niệm nặng nề.
“A tỷ đừng tìm hắn. Những gì hắn làm được, ta cũng làm được.”
Thân hình cao lớn của hắn tạo cảm giác áp bức quá mạnh, ta vô thức lùi nửa bước, nuốt nước bọt:
“Làm được… cái gì?”
“Có thể ôm tỷ, có thể hôn tỷ, có thể khiến tỷ vui vẻ. Ta đều sẽ học. A tỷ đừng đi tìm hắn.”
Ta hít thở gấp gáp mấy lần, run giọng nói:
“Ngươi… ngươi gọi ta là a tỷ, sao có thể nói ra những lời như vậy? Thật là—”
Không biết liêm sỉ.
Thần sắc hắn trở nên mờ mịt:
“Gọi tỷ là a tỷ thì không thể ôm tỷ, hôn tỷ sao? Nhưng trong sách nói, giữa phu thê vốn nên hoan hảo.”
“Tỷ đã từng hoan hảo với hắn chưa? Khi hoan hảo, hắn cũng gọi tỷ như vậy sao?”
“Tỷ không thích ta, là vì ta không lợi hại bằng hắn ư? Nhưng ta sẽ học.”
Mỗi lần hắn nói một câu, lại tiến lên một bước.
Cho đến khi ép ta sát vào góc tường, hắn cúi đầu, đôi mắt tối lại dán c.h.ặ.t vào môi ta.
“A tỷ đừng thích hắn nữa. Thích ta đi.”
Trong đầu ta như nổ tung.
“Ngươi biết thích là gì không?”
12
Hắn thành thật lắc đầu:
“Không biết. Giáo dưỡng ma ma chưa từng dạy. Trong thoại bản nói, nữ t.ử vừa thấy nam t.ử liền đỏ mặt tim đập nhanh, ấy là thích. Nhưng ta thấy a tỷ, lại không đỏ mặt, tim cũng không đập nhanh.”
Trong lòng ta bỗng dâng lên chút hụt hẫng.
Hắn ngây dại như linh thú, tâm trí khiếm khuyết, tình khiếu chưa mở, sao có thể hiểu được thích là gì.
“…Nhưng khi không thấy a tỷ, ta lại cảm thấy ở đây,” hắn chỉ vào n.g.ự.c trái, “rất trống, rất hoảng. Khi a tỷ chưa về, ta cứ luyện chữ. Viết một chữ, nhìn cửa một lần. Viết nhiều rồi, chữ đẹp hơn, thì a tỷ cũng trở về.”
Sống mũi ta chợt cay xè.
Tên ngốc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta trải giấy tuyên lên án thư, ngoắc hắn lại gần:
“Qua đây.”
Hoắc Thuyên ngoan ngoãn đứng sau lưng ta. Ta nắm lấy bàn tay phải của hắn—bị mực nhuộm nửa bàn, sẹo chai chằng chịt—nắn nót từng nét viết xuống giấy ba chữ:
Thẩm Thanh Gia.
“Đây là tên của ta. Sau này đừng gọi ta là a tỷ nữa, hãy gọi tên ta.”
Hắn khẽ đọc ba lần, rồi cười lên:
“Thanh Gia.”
Mày mắt cong cong, niềm vui dè dặt cẩn trọng.
Trái tim ta mềm nhũn đến không chịu nổi.
Ta kiễng chân, xoa rối mái tóc hắn:
“Đồ ngốc.”
13
Khi ở bên Hoắc Thuyên lâu ngày, ta phát hiện sinh hoạt của hắn quy củ đến mức khiến người ta phát sợ.
Giờ Mão vừa đến là thức dậy, giờ Mão hai khắc luyện đao, giờ Thìn dùng bữa, giờ Thìn hai khắc quay về doanh trại.
Ngày nào cũng vậy, không sai một ly.
Giờ khắc này chính là lúc hắn luyện đao.
Đơn y.
Kình phong.
Trường đao vung lên như mực đổ, x.é to.ạc sắc sớm, rồi đột ngột thu thế.
Người đứng thẳng như tùng, toàn thân phủ sương lạnh.
Ta chỉ liếc một cái, đã thấy lạnh thấu xương.
Ta khẽ thở dài, khoác áo bước ra, đưa tay nắm lấy tay hắn.
Chạm vào lạnh buốt, như đang nắm một khối sắt sống.
“Có lạnh không?” ta hỏi.
Hắn mờ mịt lắc đầu.
Trong lòng ta khẽ động, rút cây trâm bạc trên tóc, nhẹ nhàng chích vào đầu ngón tay hắn.
Máu lập tức rịn ra.
Hắn không hề nhíu mày, chỉ ngơ ngác nhìn chấm đỏ kia.
“Có đau không?”
“Không đau.”
“Đó là vì ngươi đã quen nhẫn.” Ta có phần nản lòng, dùng khăn lau tay cho hắn. “Bị thương sao lại không đau? Sau này còn như vậy, không được nhịn.”
Hoắc Thuyên gật đầu, nhìn cây trâm thật lâu, bỗng cứng nhắc nặn ra một chữ:
“Đau.”
Ta vừa tức vừa buồn cười:
“Không biết kêu đau, đến cả nói dối cũng không biết à?”
Hắn cụp mắt, thành thật đáp:
“Chưa từng có ai dạy ta lừa người.”
“Không phải thứ tốt lành gì, không cần học. Chúng ta học cái khác.”
Người này ngay thẳng như khúc trầm mộc ngàn năm, e là có dạy cũng không học nổi.
Ta kéo tay hắn lại, nhét vào ống tay áo mình cho ấm, rồi thuận thế nghiêng người, hai tay vòng lấy eo hắn, má dán lên vạt áo trước n.g.ự.c.
“Cái này gọi là ấm. Cảm nhận được không?”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hoắc Thuyên cứng đờ như khúc gỗ, tay chân chẳng biết đặt vào đâu.
Một lát sau, hắn bỗng đẩy nhẹ ta ra, ra hiệu muốn đi.
“Ngươi làm gì thế?”
Hắn đáp:
“Vào phòng lấy áo cho nàng. Nàng không phải muốn ấm sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









