Son đỏ vẽ thành một chấm tròn rủ xuống, như giọt m.á.u rơi giữa mày mắt hắn.

Trong vẻ lạnh lẽo hòa lẫn yêu diễm, mang một thứ tà khí khó tả.

Ta quay mặt đi:

“Được rồi.”

Hắn đột nhiên nắm lấy tay ta, giọng khàn khàn:

“Như vậy… a tỷ sẽ thích sao?”

Tim ta đập thình thịch.

Cái, cái gì cơ…

Hắn mang theo chút ấm ức nói tiếp:

“Nếu a tỷ thích, vậy hôm nay có thể bớt cho ta mấy tờ luyện chữ không?”

À… thì ra là vậy.

Ta thở phào, gõ lên trán hắn một cái:

“Mơ đi. Luyện tập không được lười một ngày.”

Rồi nghiến răng bổ sung:

“Sau này không được làm nũng với ta.”

“Ta không có.”

“Ta nói có là có.”



Hắn mím môi, ánh mắt lại quay về trang sách, cố gắng phân biệt rốt cuộc là “bỉ trạch chi bì” hay “bỉ trạch chi pha”.

Hàng mày mắt lấp lánh được son đỏ điểm xuyết, thế nào cũng không hợp với bộ huyền y u ám kia.

Ta nói:

“Ngày mai theo ta tới tiệm vải, làm một bộ y phục mới.”



09

Hôm sau, ta dẫn Hoắc Thuyên tới Hoàng gia bố trang trong kinh thành.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Ta chọn một tấm gấm dệt hoa văn chìm màu nguyệt bạch, lại phối nơi đai lưng một miếng dương chi bạch ngọc ôn nhuận.

Khi hắn từ sau bình phong bước ra, mấy tiểu cô nương trong cửa tiệm đều nhìn đến đỏ bừng mặt.

Cách ăn mặc này, quả thật rất hợp với câu “Hữu phỉ quân t.ử, như khuê như bích.”

Bữa trưa dùng tại Quy Nhạn Lâu ở phía nam thành.

Quy Nhạn Lâu là nơi danh lưu tụ hội của kinh thành, trước kia ta thích nhất món ngỗng ủ rượu nơi này.

Vừa mới ngồi xuống, ta đã cảm thấy một ánh nhìn dính c.h.ặ.t từ lầu hai truyền tới.

Ngẩng đầu lên, liền chạm mắt người ấy.

Là Yến Giác.

Bên cạnh hắn, Hòa Ninh mặt mày xuân sắc.

Hai người ngồi rất gần, cười nói thân mật.

Chỉ là khi hắn nâng chén rượu, dùng tay áo che miệng, ánh mắt liếc sang ta lại lạnh đến thấu xương.

Ta cong môi cười lạnh.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Ta hé miệng ra hiệu cho Hoắc Thuyên:

“Đút ta ăn.”

Hắn không nghi ngờ gì, gắp một miếng ngỗng ủ đã lọc xương, đưa tới bên miệng ta.

Cứ như vậy ba bốn lần, ánh mắt phía sau lưng ta càng lúc càng nóng rực.

Bụng no, lòng lại càng hả hê.

Ta cười híp mắt nhìn Hoắc Thuyên đang nghiêm túc tách xương:

“Nam đức như thế này, không biết sau này tiện nghi cho nhà cô nương nào.”

“A tỷ chẳng phải là thê t.ử của ta sao?”

“Không được đâu.” Ta nghiêm trang lắc đầu, “A tỷ là a tỷ, a tỷ không thể biến thành thê t.ử.”

Hắn nhìn ta chăm chú, ánh mắt rực sáng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nhưng ta thích a tỷ, chỉ muốn a tỷ làm thê t.ử của ta.”

Ta kinh hãi đến suýt phun cả ngụm rượu vừa nuốt.

Bình tĩnh nghĩ lại, Hoắc Thuyên nào hiểu thế nào là thích—chẳng qua mấy ngày nay vì ham vui, ta kéo hắn đọc mấy quyển thoại bản dân gian, hắn mới học được chút lời nói lung tung ấy thôi.

Ta trừng hắn:

“Không được nói bừa. Gắp thêm cho ta miếng gà quay.”

Chọc ghẹo đủ kẻ cũ, rượu no cơm đủ, tâm tình khoan khoái, ta đang định hồi phủ.

Bỗng có một tiểu tư ngăn lại:

“Chủ nhân nhà ta mời quý nhân lên lầu hai nhã gian trò chuyện.”

10

Ta lạnh lùng nói:

“Không đi. Xui xẻo.”

Hắn hạ giọng:

“Quận chúa và công chúa muốn ôn chuyện cũ.”

Hòa Ninh? Thuở nhỏ chúng ta từng thân thiết, lớn lên ít gặp, tình nghĩa cũng nhạt dần.

Nàng tìm ta, chẳng lẽ là để cảnh cáo ta tránh xa Yến Giác?

Nếu vậy, nói cho rõ cũng tốt.

Ta quay sang Hoắc Thuyên:

“Ngươi về trước đi, ta còn chút việc.”

Hoắc Thuyên dường như muốn nói gì đó, đôi mắt u tối chớp động mấy lần, cuối cùng vẫn thấp giọng:

“Vâng.”



Vừa bước vào nhã gian, ta đã bị người ta từ phía sau ôm c.h.ặ.t:

“Thanh Gia, ta hối hận rồi. Ta không muốn cưới người khác, chỉ muốn nàng.”

Ta lập tức hiểu ra là chuyện gì, quát lạnh:

“Yến Giác, to gan! Bổn cung đã là phụ nhân có chồng!”

Hắn đỏ mắt, ép ta quay mặt về phía hắn.

“Nàng vừa rồi chỉ diễn cho ta xem, đúng không? Thanh Gia, hắn chỉ là một kẻ ngốc, sao xứng với nàng!”

“Hắn không xứng, vậy ai xứng? Yến thị lang, là ngươi sao?” Ta giận quá hóa cười, “Ngươi là thứ gì, cũng dám để đường đường công chúa một nước làm bình thê cho ngươi?”

“Không phải bình thê! Chỉ cần nàng đồng ý, ta lập tức vào cung, xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ ban hôn!”

Ta mỉa mai nhìn hắn:

“Rồi sao nữa? Lại cầu người cho ta hòa ly, gả cho ngươi? Tiền đồ của ngươi thì sao? Gia tộc thì sao? Danh tiếng thì sao? Những thứ đó ngươi đều không cần nữa à?”

Sắc mặt hắn đau khổ:

“Ta…”

“Hơn nữa, dựa vào đâu ngươi cho rằng ta sẽ đồng ý?” Ta từng bước ép sát, “Dựa vào đâu ngươi nghĩ rằng chỉ cần ngươi quay đầu, ta nhất định phải không chút oán giận mà tiếp nhận lại ngươi? Dựa vào đâu ngươi tự cho rằng ta sẽ mãi mãi trước sau như một, si mê cuồng nhiệt chờ đợi ngươi, không đổi lòng, không bắt đầu một cuộc sống mới? Yến Giác, ngươi quá tự cho mình là trung tâm rồi.”

Mặt hắn đột ngột tái nhợt:

“Vậy… nàng thật sự yêu kẻ ngốc kia rồi sao?”

“Liên quan gì tới ngươi?” Ta nén giận, “Đừng mở miệng ra là gọi người ta ngốc. Hoắc tướng quân có tấm lòng thuần khiết, tốt hơn hẳn loại người tính toán thiệt hơn như ngươi. Ngươi lấy đâu ra mặt mũi khinh thường hắn?”

Hắn ngơ ngác nhìn ta hồi lâu, cười khổ:

“Trước kia bọn họ bôi nhọ ta, nàng cũng từng nói thay ta như vậy.”

Trước kia.

Chúng ta quả thật từng có trước kia.

Khi ấy Yến Giác còn là bạn đọc của Thái t.ử, vì gia thế không hiển hách, luôn bị những kẻ trong cung quen nịnh cao đạp thấp ức h.i.ế.p.

Ta—một công chúa không được sủng ái—thường mang phụ hoàng, người chỉ gặp vài lần xa xa trong yến tiệc, ra để dọa bọn họ.

Mượn oai hùm, mỗi lần xong việc đều sợ đến c.h.ế.t khiếp.

Yến Giác mặt mày bầm dập vẫn an ủi ta:

“Ta sẽ từng bước trèo lên, làm Thượng thư, làm Tể tướng, đến lúc đó sẽ không còn ai dám bắt nạt chúng ta nữa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện