Hắn gãi đầu:

“Tướng quân quả thực ở vài phương diện… khác người.”

“Nhưng chuyện hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn. Lúc trở về, ngựa bị kinh sợ, suýt đ.â.m vào một đứa trẻ đi ngang. Tướng quân vì cứu người nên vết thương cũ mới tái phát.”

“Công chúa đừng sợ. Tướng quân tuy quái lạ chút, nhưng là người tốt.”

Ta cười khẩy.

Người tốt ư? Trong cung hơn mười năm, ta đã thấy quá nhiều mặt xấu xa của nhân tâm.

Chỉ có kẻ xấu chưa đủ triệt để—

Chứ làm gì có người tốt thật sự.

07

Hoắc phủ quái dị, không chỉ mỗi Hoắc Thuyên mà trên dưới đều quái.

Chủ không ra chủ, nô chẳng ra nô.

Trong viện của Hoắc Thuyên người hầu rất ít, đều là những ma ma đã lớn tuổi.

Khi giúp hắn chỉnh sửa y phục, động tác vừa vội vừa qua loa, giọng điệu ra lệnh:

“Lại đây.”

“Quay lại.”

“Giơ tay.”

Sự mất kiên nhẫn lộ rõ mồn một.

Rửa mặt mới được nửa chừng, bên lão phu nhân có người đến truyền gọi, các bà t.ử liền ném khăn gấm vào chậu đồng, cười nói rôm rả, kết nhóm bỏ đi.

Hoắc Thuyên và ta nhìn nhau trân trân.

Ta nhíu mày giục hắn:

“Nhanh lên. Phu nhân đang đợi chúng ta cùng dùng bữa trưa.”

Hắn “ồ” một tiếng, vớt khăn lên, vụng về lau mặt.

Nước còn chưa khô, tay lại dùng lực quá mạnh, nước ấm nhỏ tong tong xuống, cọ cằm đến đỏ rực một mảng.

Ta thực sự không nhìn nổi, giật lấy khăn trong tay hắn.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Ngốc c.h.ế.t đi được, phải làm thế này này.”

Hắn ngoan ngoãn để ta làm, giọt nước trên hàng mi lăn xuống— “tách” một tiếng, rơi trúng mu bàn tay ta.

Từ góc nhìn này, hàng mày mắt hắn rũ xuống, mấy lọn tóc nơi thái dương buông lơi, vương hơi nước.

Hiếm hoi có chút mềm mại.



Rửa mặt xong, chỉnh tề y quan, chúng ta cùng tới chính sảnh.

Vừa định nhập tọa, đã thấy hắn thẳng bước tới một chiếc án thấp nơi góc phòng.

Trên án chỉ đặt một bát thịt luộc nước trắng, đến cả đĩa muối cũng không có.

Cả phòng thị nữ cúi đầu đứng hầu, vậy mà không một ai cảm thấy có gì không ổn.

Hoắc lão phu nhân đứng dậy hành lễ:

“Lão thân ra mắt Dao Hoa công chúa.”

Ta nhìn bà—cả người châu ngọc đầy mình—lại nhìn Hoắc Thuyên sắc mặt như thường, cằm còn đỏ sưng chưa tan.

Trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô danh, ta quát hắn:

“Đứng lên! Ai cho chàng ngồi đó?”

Một ma ma bên cạnh lão phu nhân nói:

“Công chúa không biết, tướng quân hắn không thích đông người…”

“Bổn cung có hỏi ngươi sao?” Ta lạnh lùng quét mắt qua, “Ta muốn phò mã trả lời.”

Hoắc Thuyên khẽ ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua cả bàn sơn hào hải vị nhìn về phía ta, lần đầu mang theo vài phần lúng túng:

“Ta… ta ăn cơm trông không đẹp.”

Ta sa sầm mặt, bước tới kéo cổ tay hắn.

“Đứng dậy! Qua bên kia ngồi.”

Ta liếc Hoắc lão phu nhân sắc mặt khác thường, cười lạnh:

“Dù các người không coi hắn là chủ t.ử của tướng quân phủ, thì hắn vẫn là phò mã của bổn cung. Chuyện trước kia có thể bỏ qua, nhưng từ nay về sau, kẻ nào dám khinh thường hắn, tức là không coi bổn cung, không coi hoàng thượng ra gì. Nghe rõ chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hoắc lão phu nhân vội vàng gật đầu xưng phải.

Rất nhanh đã có hạ nhân cung kính chuẩn bị bát đũa cho Hoắc Thuyên.

Thế nhưng hắn không đụng tới, trực tiếp đưa tay chộp miếng thịt dê hấp còn bốc hơi nghi ngút.

“Dừng tay!” Gân xanh nơi thái dương ta giật thình thịch.

Ta nhét đôi đũa ngà vào tay hắn:

“Ăn cơm dùng cái này. Nhìn ta, làm theo.”

Ta gắp một miếng cá, cố ý chậm lại, làm mẫu cho hắn xem.

Hoắc Thuyên chăm chú học theo.

Nhưng đũa đối với hắn quá tinh xảo.

“Rắc” một tiếng, gãy làm đôi.

Hắn chột dạ như đứa trẻ làm sai, lắp bắp:

“Thần tay vụng. Hay là để thần về…”

“Không được!”

Ta sai người mang lên một đôi mới.

“Gãy thì đổi. Hôm nay chưa học được thì còn ngày mai, ngày kia. Ngươi là người, không phải dã thú, phải sống cho ra dáng con người, đừng để bất kỳ ai khinh thường ngươi.”

Hắn ngây ngốc gật đầu, lại thử lần nữa.

Vẻ mặt vụng về mà nghiêm túc, chồng lên hình ảnh gương mặt non nớt trong ký ức ta.

“A tỷ, chữ này đệ mãi học không được. A tỷ thông minh, a tỷ dạy đệ đi.”

Hơi nước nóng hun mờ mắt ta.

Nếu hắn còn sống…

Có lẽ cũng sẽ như vậy.

Ta hỏi Hoắc Thuyên:

“Trước giờ chưa từng có ai dạy ngươi những thứ này sao?”

Hoắc Thuyên lắc đầu.

Giọng ta bất giác dịu xuống:

“Vậy từ nay, để ta dạy ngươi.”

“Có người ngoài, ta và ngươi là quân thần. Riêng tư… ngươi có thể gọi ta là a tỷ.”

8

Tiếng “a tỷ” của Hoắc Thuyên, từ chỗ lạ lẫm ban đầu, dần dần trở nên quen thuộc.

Hắn đơn thuần đến mức khiến người ta giật mình.

Không biết mặc y phục, không phân biệt nóng lạnh, không hay đau đớn.

Vậy mà lòng dạ trong trẻo như trẻ thơ, ta nói gì hắn cũng làm theo từng li từng tí, thật khó liên hệ hắn với vị tướng quân g.i.ế.c người như lời đồn bên ngoài.

Ta dần dần không còn sợ hắn.

Như đối đãi với một người đệ đệ thật sự, dạy hắn đọc sách, viết chữ, mặc đồ, ăn cơm.

Tất nhiên, cũng không hoàn toàn là lòng tốt.

Bị ta ấn ngồi trong thư phòng đọc Kinh Thi, ta cố ý chọc hắn:

“Hoắc Thuyên, ‘Hữu phỉ quân t.ử, như kim như tích, như khuê như bích.’ Ngươi thấy dung mạo mình thế nào?”

Hắn học gì cũng rất nhanh, chỉ là không hiểu đùa cợt.

Chỉ nghiêm túc đáp:

“Trong vệ Doanh Đao, chỉ luận mạnh yếu, không luận đẹp xấu.”

Không mắc bẫy.

Ta xoay xoay tròng mắt.

“Thật ra ngươi sinh rất đẹp, chỉ là thiếu chút ‘vị’. Ta nghe nói mấy tiểu lang quân tuấn tú ngoài dân gian, đều phải ở đây—”

Ta chỉ vào giữa trán mình,

“—điểm một chấm chu sa, mới gọi là trung thành với nương t.ử. Ngươi có muốn thử không?”

Hắn thuận theo mà gật đầu.

Ta nén cười, từ hộp trang điểm chọn lấy màu phấn son tươi nhất, tỉ mỉ điểm giữa mày hắn.

Vốn chỉ định trêu chọc, nhưng đôi mắt đen như mực của hắn nhìn ta nghiêm túc đến lạ, lại toát ra vài phần thần tính thuần phục.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện