Thương Khâu Yến thị tuy là đại tộc, nhưng chi của Yến Giác chỉ là bàng chi đã sớm suy tàn.

Hắn đỗ trạng nguyên, dốc hết sức mới ngồi được ghế thị lang.

Nếu cưới ta—một công chúa không chỗ dựa—con đường quan lộ sau này tất sẽ bị bít lối.

Còn Hòa Ninh tuy chỉ là quận chúa, lại gọi Thái hậu một tiếng cô mẫu.

So sánh hai bên, cao thấp đã rõ.

Yến Giác thấy ta không nói lời nào, vành mắt đỏ lên:

“Trong lòng điện hạ có oán, đ.á.n.h ta mắng ta ta cũng không hoàn thủ. Nhưng gia phụ tuổi cao, lấy cái c.h.ế.t ép buộc, ta thực không đành lòng…”

Ta khép c.h.ặ.t áo hồ cừu, nhìn sang nơi khác:

“Ta không oán ngươi. Thứ ngươi phải lo quá nhiều, không đến lượt ta.”

Càng bước về phía trước, trước mắt càng mờ đi.

Trên đời này, muôn vàn sai biệt, trăm mối lỡ lầm, đều như chuỗi châu đứt dây rơi vãi đầy đất, chẳng tìm được đầu mối.

Nếu nói sai lầm lớn nhất—

Chính là sinh trong hoàng gia, lại vọng tưởng được toại nguyện.

Ta hối hận.

4

Hoắc Thuyên vẫn lặng lẽ chờ câu trả lời của ta.

Khí tức trên người hắn lạnh lẽo, nhưng không hề mang sát ý.

Gan ta lớn thêm vài phần, hỏi:

“Những chuyện này… giáo dưỡng ma ma chưa từng dạy ngươi sao?”

“Ngày đêm thao luyện binh mã, không dám lơ là.”

Thảo nào hỉ phục của hắn hơi xộc xệch, sát khí chưa tan—thì ra vừa từ doanh trại trở về.

Đây chính là đêm tân hôn đó.

Bỗng dưng ta thấy tủi thân vô hạn.

Bất kể ở đâu, ta luôn là người bị bỏ lại đầu tiên.

Dù sao cũng không tránh được.

Ta nhắm mắt, nói:

“Cái gọi là viên phòng, chính là phu thê kết tóc, đồng sàng cộng chẩm.”

Hắn gật đầu, tay phải vén một lọn tóc dài của ta, buộc chung với tóc mình.

Sau đó vẫn mặc y phục, nằm ngửa bên cạnh ta.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ta bị hắn kéo ngã xuống giường, vừa thẹn vừa giận:

“Ngươi làm gì vậy?”

Hắn ngơ ngác:

“Không phải công chúa vừa nói, phu thê phải kết tóc, cùng chung giường sao?”

Một hơi nghẹn cứng nơi cổ họng ta.

“Cái gọi là kết tóc là cắt tóc buộc lại, không phải để ngươi—như vậy ta ngủ sao được?”

Hắn không chớp mắt, đáp:

“Công chúa yên tâm, thần ngủ rất quy củ.”

Đúng là gà nói vịt nghe!

Ta tức giận xoay người, vô tình kéo trúng tóc.

Tê—đau quá.

…Đành phải xoay trở lại.

Giữa chúng ta lấy chăn hỉ làm ranh giới, phân chia rạch ròi.

Ta liếc nhìn một cái.

Phần không gian bên ngoài ấy, đối với một nam nhân cao tám thước như hắn, quả thực hơi chật.

“Này, có muốn ngủ sát vào một chút không?”

Giọng hắn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng:

“Bẩm công chúa, nam nữ thụ thụ bất thân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta trừng mắt hỏi:

“Ngươi biết thế nào là phu thê không?”

“Biết. Cùng chiến đấu là chiến hữu, cùng sinh sống là phu thê.”

Biết cái gì chứ.

Ta đảo mắt, nói:

“Cái gọi là phu giả, phải giữ tam tòng tứ đức.”

“Tam tòng là: chưa cưới theo mẫu thân, đã cưới theo thê t.ử, thê t.ử mất thì theo nữ nhi.”

“Tứ đức là: phu đức, phu ngôn, phu dung, phu công. Giải thích ra thì rất phiền, ý tứ là làm chồng phải an phận thủ thường, lời nói hành vi không thiếu sót, còn phải sinh cho đẹp.”

Hoắc Thuyên đáp gọn:

“Vâng, chủ t.ử.”

Ta vô cùng hài lòng, xoay người ngủ.

05

Nhưng ta ngủ chẳng hề yên giấc.

Trong mộng luôn thấy mẫu phi gầy gò tiều tụy, rơi lệ nói với ta:

“Cả đời nghìn vạn việc, hối hận nhất chính là sinh ra một dung nhan như ngọc, đem bán cho chốn đế vương vô tình.”

Mãi đến khi trời sáng hẳn ta mới chợp mắt được đôi chút, tỉnh lại thì đã là giờ Tỵ một khắc.

Ta vội gọi thị tỳ thiếp thân Thu Vân vào thay y phục, oán trách:

“Tân phụ giờ Thìn phải kính trà, sao ngươi không gọi ta dậy!”

Thu Vân đáp:

“Công chúa chớ vội. Sáng nay chủ viện đã cho người sang truyền lời, nói người là thân thể ngàn vàng, không cần câu nệ tục lễ này.

Đợi khi tướng quân từ doanh trại trở về, cùng dùng bữa trưa là được.”

Rõ ràng chỉ là lời xã giao.

“Có phải Hoắc lão phu nhân không thích ta?”

Thu Vân vừa giúp ta thay đồ vừa nói:

“Công chúa nói vậy sao được, bà ấy sao dám có ý kiến với người. Chỉ là… nghe nói xưa nay tướng quân và lão phu nhân quan hệ nhạt nhòa, hai viện không qua lại.”

Ta nghi hoặc:

“Chẳng lẽ Hoắc Thuyên là con thứ?”

Thu Vân lắc đầu:

“Hoắc lão tướng quân và phu nhân ân ái khăng khít, cả đời chưa từng nạp thiếp.”

Nàng hạ thấp giọng:

“Trong dân gian có lời đồn, nói Hoắc tướng quân là đứa trẻ bị bỏ rơi mà lão tướng quân nhặt về nơi biên tái.”

Trẻ bị bỏ rơi? Thảo nào hắn lạnh lùng vụng về như vậy—thì ra chẳng có ai dạy dỗ.

Hoắc lão tướng quân trị quân nghiêm khắc, hẳn chỉ dạy hắn cách bày binh bố trận, chứ không dạy cách nhìn thấu lòng người.

Đến cả lời nói dối vụng về tối qua cũng tin.

Vừa trang điểm rửa mặt xong, Hoắc Thuyên đã trở về.

Mang theo vết thương.

06

Không phải trọng thương, chỉ là lúc luyện võ dùng lực không đúng, khiến vết thương cũ ở vai trái nứt ra.

Lang trung rất nhanh đã tới, nhìn vết thương m.á.u thịt be bét mà thở dài liên hồi.

“Dặn đi dặn lại, trước khi lành thì đừng dùng tay trái. Ngài không muốn giữ cái vai này nữa sao?”

Hoắc Thuyên chỉ lặng lẽ cúi mắt, mặc cho kim chỉ ra vào trên làn da màu đồng cổ, đến mày cũng chẳng nhíu lấy một cái.

Chỉ có gân xanh nơi thái dương thỉnh thoảng giật nhẹ, cho thấy hắn đang nhẫn chịu kịch đau.

Ta không sao hiểu được.

Đã đau, vì sao không kêu ra?

Ta khẽ hỏi cận vệ của hắn:

“Tướng quân các ngươi… vẫn luôn như vậy sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện