Ta gả cho kẻ hung tàn bạo ngược, được gọi là Ngọc Diện Sát Thần.

Trong lời đồn, hắn thích ă//n s//ống g//an trẻ nhỏ, từng ch//ôn sống hàng vạn phụ nữ và trẻ em của quân đầu hàng.

Giờ khắc này, hắn vận một thân hồng y, đưa tay vén khăn che đầu của ta.

Gương mặt vô cảm, hắn hỏi:

“Viên phòng là gì?”

01

Hắn cúi người tiến sát lại, ta hoảng hốt rụt sâu vào trong giường:

“Đừng… đừng lại gần!”

Hắn lại thản nhiên đưa tay, lần về phía mái tóc ta.

Giọng ta đã lẫn tiếng nức nở.

“Hoắc Thuyên to gan! Bổn cung là công chúa, ngươi dám sỉ nhục ta như vậy, ta sẽ không—”

Hơi rỉ lạnh lẽo của binh khí lướt qua gò má ta.

Hắn chỉ khẽ gỡ nút đồng tâm kết mắc nơi đuôi tóc ta, thần sắc trầm tĩnh.

“Công chúa, tóc nàng rối rồi.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt trong veo, lại hỏi một lần nữa:

“Xin hỏi công chúa, thế nào gọi là thành hôn? Thế nào gọi là viên phòng? Mạt tướng không rõ, mong công chúa chỉ giáo.”

Những lời khiến người khác đỏ mặt tim đập ấy, hắn lại hỏi một cách thản nhiên.

Không giống lời trêu ghẹo chốn khuê phòng, trái lại—

Tựa như hoàn toàn không biết gì về chuyện nam nữ.

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Quả nhiên đúng như lời đồn trong dân gian.

Sát thần trước mắt này, kẻ khiến Nhung Địch nghe danh đã vỡ mật, cái tên đủ để dỗ trẻ nín khóc—

Lại là một kẻ ngốc có khiếm khuyết tâm trí.

2

Khi hay tin phải gả cho Hoắc Thuyên, ta vốn đã định kháng chỉ.

“Một kẻ ngốc cần gì thê t.ử? Con không gả.”

Phụ hoàng hừ lạnh một tiếng:

“Không tới lượt con chọn. Con là công chúa thiên gia, hưởng lộc vạn dân, lẽ ra phải lấy thân mình để yên xã tắc.”

“Nhất định phải là con sao, phụ hoàng? Không thể là người khác ư?” Giọng ta run rẩy.

Ông rốt cuộc không nỡ, đưa tay đỡ ta dậy khỏi mặt đất.

“Dao Hoa, trẫm không còn cách nào khác. Chu Tước Doanh là tinh binh do Hoắc lão tướng dùng nửa đời gây dựng, không thể để toàn bộ đều mang họ Hoắc. Trước lúc lâm chung, ông ta từng nói với trẫm, điều hối hận nhất đời này, chính là tạo ra quái vật mang mệnh thiên sát cô tinh ấy…”

Ta biết phụ hoàng đang nói tới điều gì.

Ba tháng trước, trận Tần Xuyên Cốc, triều ta lấy hai vạn tinh binh hiểm thắng năm vạn kỵ binh Nhung Địch.

Trong số đó, sáu phần mười xuất thân từ Chu Tước Doanh.

Bọn họ bày trận quỷ dị, không sợ đau, không sợ c.h.ế.t, chỉ có một điều—

Chỉ nghe lệnh Hoắc Thuyên.

Thậm chí coi thường quân kỷ, ngay tại chỗ ch//ôn s//ống mấy vạn phụ nữ trẻ em của thành đầu hàng.

Tiếng khóc vang ngàn dặm, tựa địa ngục trần gian.

Trong tay nắm giữ một đội quân như vậy, ngày sau nếu muốn mưu phản…

Chỉ có sớm thu về quyền khống chế, mới trừ được mối họa trong lòng.

“Trẫm hứa với con, chỉ cần con sinh cho Hoắc Thuyên một đứa con. Ngày sau nếu hắn chiến t.ử, con không cần thủ tiết vì hắn. Muốn tái giá phò mã khác, hay thủ trong phủ công chúa cả đời, trẫm đều thuận theo con.”

“Nhưng con và Yến Giác—”

Phụ hoàng giơ tay cắt ngang:

“Trẫm sẽ vì Bá Tuyên chọn một mối hôn sự khác.”

“Phụ hoàng…” Ta nghẹn ngào, “Mẫu phi con mất sớm, những năm qua Yến Giác là người duy nhất đối xử tốt với con. Con cầu xin người, thương con một lần thôi.”

Ông chợt nghẹn lại.

Ánh mắt rơi vào mấy món trâm thưa thớt trên tóc ta, khẽ d.a.o động.

“Là phụ hoàng có lỗi với con.”

Ông còn muốn nói gì đó, thì thái giám phía sau bình phong đã the thé bẩm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Khải bẩm bệ hạ, Yến thị lang cầu kiến.”

Ông day day mi tâm:

“Cho vào.”

Yến Giác cúi đầu, hai tay nâng án tấu bước vào, trông thấy ta thì đồng t.ử khẽ co lại.

Phụ hoàng hừ lạnh:

“Dao Hoa vừa nhắc tới ngươi, ngươi tới thật đúng lúc. Có việc gì?”

Yến Giác ngập ngừng:

“Bệ hạ, hay là cho ngũ công chúa tạm lánh—”

“Không cần. Ngươi không mặc triều phục, hẳn không phải việc chính sự. Có lời gì thì nói thẳng tại đây. Nói trước, trẫm chưa chắc đã chuẩn tấu.”

Trong lòng ta khẽ mừng.

Mặc thường phục cầu kiến, dâng tấu mà không vì chính sự…

Hắn là vì ta mà đến.

Chỉ là lại chọn đúng lúc này… lỡ chọc phụ hoàng nổi giận thì sao? Dù thế nào—

Hôm nay ta cùng hắn cùng tiến cùng lui.

Những ngón tay Yến Giác nâng án tấu trắng bệch.

Dưới ánh mắt tràn đầy mong đợi của ta, cuối cùng hắn cũng mở miệng:

“Thần cả gan thỉnh thánh tài, xin ban hôn—”

Hắn khẽ nhắm mắt.

“Ban Hòa Ninh quận chúa cho thần làm thê t.ử.”

03

Hòa Ninh quận chúa?

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Tim ta khẽ nảy lên một cái nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, rồi thẳng thừng rơi xuống đáy.

Phụ hoàng liếc nhìn ta đầy thâm ý, quay sang Yến Giác hỏi:

“Trẫm nghe nói khanh và Ngũ công chúa đôi bên đều có tình ý, cớ sao hôm nay lại cầu cưới Hòa Ninh?”

Yến Giác dập đầu đáp:

Thần thật sự kinh hãi, công chúa thân phận tôn quý, dung nghi cao quý như phượng loan, thần tuyệt không dám nảy sinh ý nghĩ vượt quá bổn phận.

“Ồ?” Phụ hoàng thong thả nói, “Trẫm định ban gả Dao Hoa cho Trấn Bắc tướng quân Hoắc Thuyên, ái khanh thấy thế nào?”

Yến Giác không dám nhìn ta, cúi đầu thưa:

“Thần cho rằng… nhân duyên trời định, quả là lương phối.”

“Tốt, tốt!”

Phụ hoàng vỗ tay cười lớn, “Dao Hoa, trẫm đã nói sẽ chọn cho Bá Tuyên một mối hôn sự tốt. Như vậy con có thể yên tâm rồi chứ? An tâm chuẩn bị hôn sự với Hoắc tướng quân đi.”

Ta nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Yến Giác, từng chữ từng chữ nói ra:

“Nhi thần… tuân chỉ.”

Bước ra khỏi Kim Loan điện, ta không hề dừng chân.

Yến Giác từ phía sau đuổi theo:

“Thanh Gia, nàng nghe ta giải thích—”

Ta lạnh giọng:

“Yến thị lang vẫn nên gọi ta là điện hạ.”

Hắn sững lại:

“Vâng, điện hạ. Hôm nay quả thực chỉ là trùng hợp, ta không biết nàng cũng có mặt.”

Ta rũ mắt:

“Ngươi và Hòa Ninh có tình từ khi nào?”

Hắn nghiến răng:

“Ta không phải… nàng biết lòng ta. Nhưng cưới ai, vốn không do ta quyết định.”

Trong lòng ta hiểu rõ.

Phụ hoàng sở dĩ chọn riêng ta gả cho Hoắc Thuyên, chính là vì sinh mẫu ta mất sớm, ngoại thích thế lực đơn bạc—

Một quân cờ cực dễ khống chế.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện