Chương 167: Cú Đấm Thông Gió

Con đường hầm của người Arem nhỏ hẹp và trơn trượt, chỉ vừa đủ cho chiếc xích lô đi lọt nếu gấp gọn mui xe. Không khí ở đây đặc quánh, thiếu oxy trầm trọng. Càng đi sâu, nhiệt độ càng tăng lên dữ dội.
Họ đang đi vào "bụng" của Đèo Ngang.
"Nóng quá..." Lan thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cây cối của cô đang héo rũ vì thiếu ánh sáng và nhiệt độ cao.
Cuối cùng, họ cũng đến điểm cuối của đường hầm. Trước mặt họ không phải là ánh sáng, mà là một bức tường đá đen kịt, nóng hầm hập như vách lò nung.
Đây chính là Trái Tim Của Tắc Nghẽn.
Sau cơn đại địa chấn đi kèm Màn Sương Đỏ, ngọn núi đã tự sụp đổ vào trong, tạo thành một khối nén khổng lồ chặn đứng khe gió Đèo Ngang. Khối đá này không chết. Nó đã hấp thụ nhiệt lượng của Gió Lào bị dồn ứ, biến thành một khối Thạch Hỏa khổng lồ, phập phồng như một quả tim đang đập.
"Thình... Thịch..."
Mỗi nhịp đập của nó tỏa ra một luồng sóng nhiệt khiến vách hang rung chuyển.
"Nó chặn gió," Tuấn gạt mồ hôi trán, mắt nheo lại tính toán. "Nếu chúng ta phá vỡ nó, áp suất chênh lệch giữa hai miền sẽ tạo ra một vụ nổ khí nén cực lớn. Chúng ta có thể bị thổi bay."
"Nhưng nếu không phá, Quảng Bình sẽ chết cháy," Lan kiên quyết. Cô đặt tay lên vách đá nóng bỏng. "Em sẽ giữ kết cấu. Anh hãy khoan thủng nó."
Tuấn gật đầu. Anh lùi lại, hít một hơi sâu luồng không khí ít ỏi còn lại.
Cánh tay phải của anh bắt đầu biến đổi. Lần này, không phải là nắm đấm, cũng không phải là lưỡi dao. Các thớ thép xoắn lại, tạo thành một Mũi Khoan khổng lồ hình xoắn ốc, đầu mũi khoan được gia cố bằng kim cương nhân tạo từ chính cacbon trong cơ thể anh.
"LAN! BÁM CHẶT!"
"RÈÈÈÈÈÈÈ..."
Tuấn lao tới, mũi khoan xoay tít với tốc độ hàng nghìn vòng/phút, cắm phập vào tim khối Thạch Hỏa.
Tia lửa bắn ra như pháo hoa. Tiếng đá bị nghiền nát chói tai nhức óc.
Khối đá gầm lên đau đớn. Nó co bóp, định nuốt chửng cánh tay Tuấn vào trong dung nham nóng chảy.
"Cỏ cây chen đá! Lá chen hoa!" Lan hét lên, trích dẫn câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan như một câu thần chú.
Cô phóng ra những hạt giống Cây Sung – loài cây có bộ rễ khỏe nhất, chuyên phá đá tìm nước.
Những rễ cây mọc ra từ tay Lan, lao theo mũi khoan của Tuấn, len lỏi vào những vết nứt nhỏ nhất. Gặp nhiệt độ cao, chúng không cháy mà hóa gỗ ngay lập tức, trương phình lên, nạy tung từng mảng đá.
Sự kết hợp giữa Sức Mạnh Cơ Khí và Sức Sống Tự Nhiên. Một bên khoan phá, một bên chèn ép.
"CRẮC!!!"
Một vết nứt lớn xuất hiện, chạy dọc từ trần hang xuống đáy. Ánh sáng le lói từ phía bên kia Hà Tĩnh chiếu vào.
"XÌÌÌÌÌ..."
Tiếng gió rít lên như tiếng còi tàu hỏa. Gió Lào bị nén từ phía Quảng Bình tìm thấy lối thoát, điên cuồng lao qua vết nứt.
"Nó vỡ rồi! Chạy mau!" Tuấn hét lên, biến mũi khoan trở lại thành tay, túm lấy Lan và chiếc xích lô, nấp vào một hốc đá bên cạnh.
"BÙM!"
Khối Thạch Hỏa nổ tung. Một luồng gió khổng lồ cuốn phăng đất đá, thổi bay mọi chướng ngại vật, thông toang Đèo Ngang.
Cơn gió nóng từ Quảng Bình ùa sang, gặp không khí lạnh ẩm của Hà Tĩnh, tạo thành một cột sương mù khổng lồ bốc lên cao vút. Cổng Hoành Sơn Quan cổ kính trên đỉnh đèo rung chuyển, rũ bỏ lớp bụi thời gian, đứng sừng sững đón gió trở lại.
"Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân," Tuấn lẩm bẩm khi gió bụi lắng xuống. Họ đã mở lại long mạch của miền Trung.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện