Chương 168: Dòng Sông Kẹo Mật

Bên kia Đèo Ngang là một thế giới khác. Mưa phùn gió bấc lạnh buốt, trái ngược hoàn toàn với cái nóng thiêu đốt họ vừa trải qua.
Hà Tĩnh đón họ bằng màu xám xịt của bầu trời và màu nâu đục của nước lũ.
Vừa xuống đến vùng Hương Sơn, chiếc xích lô mắc kẹt. Bánh xe quay tít nhưng không di chuyển được.
"Bùn lầy quá," Lan nhăn mặt, nhìn xuống chân.
Nhưng đó không phải là bùn thường. Nó dính, quánh, và có mùi... ngọt.
Cả một vùng đồng bằng ngập nước này đang bị bao phủ bởi một lớp chất lỏng sền sệt màu nâu cánh gián.
"Mật mía," Tuấn nếm thử một chút bùn trên ngón tay. "Và nước lũ. Chúng trộn vào nhau."
Sau đại dịch, những cánh đồng mía bạt ngàn của vùng này không ai thu hoạch, bị lên men, chảy mật ra hòa vào nước sông Ngàn Phố, tạo thành một dòng sông "nhựa đường ngọt" khổng lồ, dính chặt mọi thứ rơi vào nó.
Bên bờ sông, một nhóm người dân gầy gò đang đứng tuyệt vọng nhìn sang bờ bên kia.
"O ơi! Răng mà qua được ni?" Một người đàn ông khắc khổ nói vọng sang bờ bên kia, nơi có kho lương thực dự trữ.
Cây cầu treo duy nhất đã bị dòng "mật lũ" kéo sập. Ai lội xuống cũng bị dính chặt chân, càng vùng vẫy càng chìm.
Tuấn và Lan tiến lại gần.
"Chào bà con," Tuấn lên tiếng. "Mọi người muốn qua sông?"
"Chú mi là ai?" Người đàn ông quay lại, ánh mắt nghi ngờ. "Sông ni giờ thành sông keo dính chuột rồi. Trâu bò xuống còn chết, huống chi người."
Tuấn quan sát dòng sông. Mật mía gặp nước lạnh sẽ cứng lại, nhưng hiện tại trời mưa phùn ẩm ướt khiến nó cứ nhão nhoét mãi không đông.
"Cần chất kết dính rắn," Tuấn lẩm bẩm tư duy kỹ sư. "Và nhiệt độ."
Anh nhìn sang Lan. "Em có hạt gừng không?"
"Gừng?" Lan ngạc nhiên, rồi cười tươi. "Ở đây thì thiếu gì gừng! 'Gừng cay muối mặn' mà."
"Trồng đi. Trồng thật nhiều gừng dọc hai bên bờ. Anh cần cái nóng của nó."
Lan bắt đầu rải hạt. Những cây Gừng Đá mọc lên tua tủa, củ gừng to như bắp chân, tỏa ra hơi nóng hầm hập, xua tan cái lạnh của mưa phùn.
Trong khi đó, Tuấn đi nhặt nhạnh những tảng đá, những mảnh bê tông vỡ vụn từ chân cầu gãy. Anh ném chúng xuống dòng sông mật nhão.
"Bà con! Có lạc không? Ném hết vỏ lạc, thân cây lạc khô xuống đây!" Tuấn hô lớn.
Người dân tuy không hiểu nhưng cũng làm theo. Hàng tấn xác thực vật khô được ném xuống sông.
Tuấn nhảy lên một tảng đá giữa dòng. Anh kích hoạt 'Mầm Thép', nhưng lần này anh truyền Nhiệt.
Hai tay anh đỏ rực như hai thanh sắt nung. Anh đập mạnh tay xuống mặt sông sền sệt.
"NẤU!"
Dưới tác động của nhiệt độ cao từ tay Tuấn và hơi nóng từ rừng gừng của Lan, dòng sông mật mía bắt đầu sôi lên "Sùng sục! Sùng sục!".
Nước bốc hơi. Mật mía bắt đầu cô đặc lại. Những tảng đá, bê tông và xác cây lạc trở thành "nhân", giúp kết cấu của mật trở nên vững chắc.
Mùi thơm ngọt ngào xen lẫn mùi gừng cay nồng bốc lên ngào ngạt, làm ấm lòng cả những người đang đói rét.
Dần dần, một con đường màu nâu bóng, lồi lõm nhưng cứng như đá, hình thành bắt ngang qua sông.
Đó không phải là cầu bê tông. Đó là Cầu Cu-Đơ.
Một chiếc cầu được làm từ mật mía cô đặc, gia cố bằng đá và cốt liệu thực vật, cứng không kém gì bê tông cốt thép, lại còn tỏa ra hơi ấm.
"Đi được rồi!" Tuấn vẫy tay.
Người dân reo hò, chạy ùa lên chiếc cầu kẹo khổng lồ. Mặt cầu cứng, nhám, đi rất bám chân.
"Giỏi! Giỏi lắm!" Người đàn ông khắc khổ vỗ vai Tuấn, cười mà nước mắt chảy dài. "Dân Hà Tĩnh tui cả đời ăn cu-đơ, giờ mới được đi trên cầu cu-đơ. Cái khó ló cái khôn là rứa đó!"
Tuấn và Lan nhìn nhau cười. Họ đã biến đặc sản quê hương thành con đường sống.
Chia tay người dân Hà Tĩnh với những cái bắt tay chặt cứng và thô ráp, chiếc xích lô tiếp tục lăn bánh.
Phía trước là cầu Bến Thủy, ranh giới sang Nghệ An – vùng đất của những ông Đồ gàn dở nhưng khí tiết ngút trời, và xa hơn nữa là Thanh Hóa với những bí ẩn của thành nhà Hồ. Đường ra Bắc càng đi càng thấm đẫm tình người và hồn đất nước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện