Chương 166: Gió Lào Cát Trắng
Rời Quảng Trị, họ tiến vào "Vương Quốc Hang Động" Quảng Bình. Nhưng đón chào họ không phải là sự mát mẻ của đá vôi, mà là Cơn Gió Lào khủng khiếp nhất từng được ghi nhận.
Gió từ phía Tây thổi sang, khô khốc, nóng như hơi thở của rồng lửa. Nhiệt độ ngoài trời lên tới 50 độ C. Cát trắng Quảng Bình bị gió cuốn lên, tạo thành những bức tường bụi mù mịt, bào mòn da thịt.
"Không thể đi tiếp được..." Tuấn thở dốc, da anh bắt đầu nứt nẻ dù đã hóa thép một phần. Hệ thống làm mát của chiếc xích lô đã hỏng hoàn toàn. "Chúng ta cần chỗ trốn. Nếu không sẽ thành khô mực hết."
"Hang động..." Lan thều thào, môi khô khốc. "Em nghe thấy tiếng nước... trong núi."
Họ bỏ đường quốc lộ, lao xe vào vùng núi đá vôi Kẻ Bàng.
Trước cửa một hang động lớn, họ gặp một trạm gác kỳ lạ.
Không có lính gác. Chỉ có những con Voọc Đen ngồi vắt vẻo trên vách đá. Thấy người lạ, chúng không bỏ chạy mà nhe răng, cầm đá ném xuống cảnh cáo.
"Chúng đang bảo vệ lãnh thổ," Lan nói, cố gắng truyền tín hiệu hòa bình nhưng cô quá yếu vì mất nước.
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của hang động, một bóng người bước ra.
Đó là một cô gái trẻ, da trắng bệch vì thiếu nắng, đôi mắt to đen láy nhưng không có lòng trắng. Cô mặc bộ quần áo được dệt từ xơ vỏ cây rừng, tay cầm một cây đuốc phát sáng bằng nấm dạ quang.
"Người mặt trời," cô gái nói, giọng lơ lớ, vang vọng như tiếng nước nhỏ giọt. "Đừng mang cái nóng vào đây."
Cô là hậu duệ của tộc người Arem, những người con của rừng già đã rút vào hang sâu khi đại dịch bùng phát. Họ đã tiến hóa để thích nghi với bóng tối vĩnh cửu.
"Chúng tôi chỉ xin nước... và chỗ tránh gió," Tuấn cầu khẩn.
Cô gái nhìn Tuấn, rồi nhìn Lan đang lả đi. Ánh mắt cô dịu lại khi thấy mầm cây héo hon trên tóc Lan.
"Vào đi. Nhưng phải đi nhẹ. 'Ông Rồng' đang ngủ."
Bên trong hang động là một thế giới khác. Mát lạnh. Những dòng suối ngầm trong vắt chảy róc rách. Trần hang cao vút với hàng ngàn nhũ đá lấp lánh như kim cương.
Người Arem đã xây dựng cả một ngôi làng treo trên các vách đá bên trong hang. Họ trồng nấm, nuôi cá suối, và sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Cô gái, tên là Mây, đưa cho họ một gáo nước suối mát lạnh.
"Gió Lào bên ngoài đang giận dữ," Mây nói trong khi Tuấn và Lan uống nước như chưa bao giờ được uống. "Vì 'Cửa Gió' ở Đèo Ngang bị chặn rồi."
"Bị chặn?" Tuấn hỏi.
"Một con quái vật đá đã lấp kín khe núi Đèo Ngang. Gió nóng không thoát ra biển được, nó quẩn lại đây, nung chín cả vùng này. Nếu không thông gió, hang động này cũng sẽ nóng lên, và 'Ông Rồng' - mạch nước ngầm chủ đạo - sẽ cạn khô."
Tuấn nhìn Lan. Họ đã hiểu nhiệm vụ tiếp theo.
"Chúng tôi sẽ thông Đèo Ngang," Tuấn nói chắc nịch.
Nhưng trước khi đi, Mây dẫn họ đến một vách đá phẳng lì trong sâu thẳm hang động.
"Đây là quà của người Arem," Mây nói.
Cô dùng nấm dạ quang vẽ lên vách đá. Đó là bản đồ. Bản đồ hệ thống "đường hầm ngầm" xuyên qua lòng núi đá vôi, dẫn thẳng từ Quảng Bình ra Hà Tĩnh, tránh được việc phải leo qua Đèo Ngang đầy nguy hiểm.
"Đi đường này," Mây chỉ tay. "Các người sẽ đến thẳng bụng của con quái vật đá. Hãy cẩn thận. Nó không có trái tim đâu."
Tuấn và Lan cúi đầu cảm tạ. Họ đã được tiếp sức bởi những người con của bóng tối. Hành trình ra Bắc giờ đây không còn là đi trên mặt đất nữa, họ sẽ đi xuyên qua "xương sống" của dãy Trường Sơn, tiến về Đèo Ngang để đối mặt với thử thách cuối cùng của miền Trung nắng gió.
Rời Quảng Trị, họ tiến vào "Vương Quốc Hang Động" Quảng Bình. Nhưng đón chào họ không phải là sự mát mẻ của đá vôi, mà là Cơn Gió Lào khủng khiếp nhất từng được ghi nhận.
Gió từ phía Tây thổi sang, khô khốc, nóng như hơi thở của rồng lửa. Nhiệt độ ngoài trời lên tới 50 độ C. Cát trắng Quảng Bình bị gió cuốn lên, tạo thành những bức tường bụi mù mịt, bào mòn da thịt.
"Không thể đi tiếp được..." Tuấn thở dốc, da anh bắt đầu nứt nẻ dù đã hóa thép một phần. Hệ thống làm mát của chiếc xích lô đã hỏng hoàn toàn. "Chúng ta cần chỗ trốn. Nếu không sẽ thành khô mực hết."
"Hang động..." Lan thều thào, môi khô khốc. "Em nghe thấy tiếng nước... trong núi."
Họ bỏ đường quốc lộ, lao xe vào vùng núi đá vôi Kẻ Bàng.
Trước cửa một hang động lớn, họ gặp một trạm gác kỳ lạ.
Không có lính gác. Chỉ có những con Voọc Đen ngồi vắt vẻo trên vách đá. Thấy người lạ, chúng không bỏ chạy mà nhe răng, cầm đá ném xuống cảnh cáo.
"Chúng đang bảo vệ lãnh thổ," Lan nói, cố gắng truyền tín hiệu hòa bình nhưng cô quá yếu vì mất nước.
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của hang động, một bóng người bước ra.
Đó là một cô gái trẻ, da trắng bệch vì thiếu nắng, đôi mắt to đen láy nhưng không có lòng trắng. Cô mặc bộ quần áo được dệt từ xơ vỏ cây rừng, tay cầm một cây đuốc phát sáng bằng nấm dạ quang.
"Người mặt trời," cô gái nói, giọng lơ lớ, vang vọng như tiếng nước nhỏ giọt. "Đừng mang cái nóng vào đây."
Cô là hậu duệ của tộc người Arem, những người con của rừng già đã rút vào hang sâu khi đại dịch bùng phát. Họ đã tiến hóa để thích nghi với bóng tối vĩnh cửu.
"Chúng tôi chỉ xin nước... và chỗ tránh gió," Tuấn cầu khẩn.
Cô gái nhìn Tuấn, rồi nhìn Lan đang lả đi. Ánh mắt cô dịu lại khi thấy mầm cây héo hon trên tóc Lan.
"Vào đi. Nhưng phải đi nhẹ. 'Ông Rồng' đang ngủ."
Bên trong hang động là một thế giới khác. Mát lạnh. Những dòng suối ngầm trong vắt chảy róc rách. Trần hang cao vút với hàng ngàn nhũ đá lấp lánh như kim cương.
Người Arem đã xây dựng cả một ngôi làng treo trên các vách đá bên trong hang. Họ trồng nấm, nuôi cá suối, và sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Cô gái, tên là Mây, đưa cho họ một gáo nước suối mát lạnh.
"Gió Lào bên ngoài đang giận dữ," Mây nói trong khi Tuấn và Lan uống nước như chưa bao giờ được uống. "Vì 'Cửa Gió' ở Đèo Ngang bị chặn rồi."
"Bị chặn?" Tuấn hỏi.
"Một con quái vật đá đã lấp kín khe núi Đèo Ngang. Gió nóng không thoát ra biển được, nó quẩn lại đây, nung chín cả vùng này. Nếu không thông gió, hang động này cũng sẽ nóng lên, và 'Ông Rồng' - mạch nước ngầm chủ đạo - sẽ cạn khô."
Tuấn nhìn Lan. Họ đã hiểu nhiệm vụ tiếp theo.
"Chúng tôi sẽ thông Đèo Ngang," Tuấn nói chắc nịch.
Nhưng trước khi đi, Mây dẫn họ đến một vách đá phẳng lì trong sâu thẳm hang động.
"Đây là quà của người Arem," Mây nói.
Cô dùng nấm dạ quang vẽ lên vách đá. Đó là bản đồ. Bản đồ hệ thống "đường hầm ngầm" xuyên qua lòng núi đá vôi, dẫn thẳng từ Quảng Bình ra Hà Tĩnh, tránh được việc phải leo qua Đèo Ngang đầy nguy hiểm.
"Đi đường này," Mây chỉ tay. "Các người sẽ đến thẳng bụng của con quái vật đá. Hãy cẩn thận. Nó không có trái tim đâu."
Tuấn và Lan cúi đầu cảm tạ. Họ đã được tiếp sức bởi những người con của bóng tối. Hành trình ra Bắc giờ đây không còn là đi trên mặt đất nữa, họ sẽ đi xuyên qua "xương sống" của dãy Trường Sơn, tiến về Đèo Ngang để đối mặt với thử thách cuối cùng của miền Trung nắng gió.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









