Chương 165: Binh Đoàn Ve Chai

Vừa vượt qua sông Thạch Hãn, không khí thay đổi đột ngột. Sự tĩnh lặng thiền định của Huế biến mất, thay vào đó là một mùi gỉ sét nồng nặc và cảm giác rợn gáy của sát khí.
Đất ở đây màu đỏ quạch. Không phải đỏ phù sa, mà đỏ như gạch nung nát vụn trộn với mạt sắt. Cây cối thưa thớt, cháy sém, những thân cây phi lao trơ trọi vươn lên trời như những ngón tay xương xẩu cầu cứu.
"Tuấn... dưới chân chúng ta," Lan bám chặt vào thành xe, mặt tái mét. "Có rất nhiều thứ... đang cựa quậy."
Tuấn dừng xe. Anh cảm nhận được nó. Một trữ lượng kim loại khổng lồ đang nằm dưới lòng đất. Không phải quặng mỏ tự nhiên. Là bom. Là đạn pháo. Là xác xe tăng, máy bay từ nửa thế kỷ trước.
Hàng triệu tấn sắt thép ngủ yên dưới lòng đất Quảng Trị, nay bị năng lượng của Màn Sương Đỏ đánh thức. Chúng không mọc thành cây như ở miền Tây, không hóa lỏng như ở Dung Quất. Chúng liên kết lại.
"RẦM! RẦM!"
Mặt đất nứt toác. Từ những hố bom cũ, những hình thù kỳ dị trồi lên.
Chúng là "Binh Đoàn Ve Chai".
Những bộ khung xương được chắp vá từ mảnh bom, vỏ đạn, dây kẽm gai rỉ sét và xích xe tăng đứt gãy. Chúng không có đầu, không có mắt, chỉ có hình dáng lờ mờ của con người, tay lăm lăm những khẩu súng méo mó đã hỏng hóc từ lâu.
Chúng không tấn công Tuấn và Lan. Chúng lao vào... đánh nhau.
Hai phe của "Binh Đoàn Ve Chai" lao vào xâu xé nhau giữa trưa nắng. Tiếng kim loại va đập chát chúa, tia lửa bắn tung tóe. Đây là ký ức của vùng đất. Nỗi đau của cuộc chiến 81 ngày đêm năm xưa đã ám vào sắt thép, khiến chúng cứ lặp đi lặp lại cuộc chiến vô nghĩa này mãi mãi.
"Chúng đau đớn quá..." Lan rưng rưng nước mắt. "Chúng không biết chiến tranh đã kết thúc."
Một mảnh đạn lạc văng về phía họ. Tuấn giơ tay bắt lấy. Miếng sắt nóng hổi, rung lên bần bật trong tay anh như một con thú bị thương.
"Dừng lại!" Tuấn hét lên. Anh bước ra khỏi xe, đi thẳng vào giữa chiến trường sắt vụn.
Lũ người sắt quay lại nhìn anh. Chúng cảm nhận được "Vua Thép" đang đến.
Tuấn quỳ xuống, chống một tay xuống đất đỏ.
"Chiến tranh hết rồi!" Tuấn gầm lên, sóng âm truyền qua lòng đất, cộng hưởng với từng mảnh bom đạn. "Các người là sắt thép. Nhiệm vụ của các người là xây dựng, không phải giết chóc!"
Anh kích hoạt 'Mầm Thép' ở mức tối đa. Không phải để điều khiển, mà để "Nung Chảy".
Từ lòng bàn tay Tuấn, một luồng nhiệt lượng trắng lóa lan tỏa. Những "người lính ve chai" khựng lại. Các khớp nối rỉ sét của chúng bắt đầu nóng đỏ lên. Chúng không tan chảy thành nước, mà mềm ra, dẻo quẹo như đất sét.
"Lan! Giúp anh!" Tuấn gọi.
Lan hiểu ý. Cô tung ra những hạt giống Cỏ Mật và Hoa Sim.
"Ôm lấy chúng..."
Những dây leo xanh biếc mọc lên từ đất cằn, quấn lấy những khối sắt đang mềm nhũn. Rễ cây len lỏi vào nòng súng, bịt kín họng pháo.
Một cảnh tượng bi tráng diễn ra. Những "người lính sắt" từ từ buông vũ khí, quỳ xuống, rồi hòa vào nhau. Dưới bàn tay nhào nặn của Tuấn và sức sống của Lan, đống sắt vụn chết chóc ấy biến đổi hình dạng.
Chúng vươn lên cao, uốn lượn, kết thành một Đài Tưởng Niệm Sống khổng lồ hình một ngọn nến đang cháy. Nhưng ngọn lửa không phải là lửa thật, mà là đám hoa sim tím ngát nở rộ trên đỉnh tháp thép.
Chiến trường im bặt. Chỉ còn tiếng gió Lào thổi qua những khe hở của đài tưởng niệm, tạo thành tiếng sáo vi vu buồn bã nhưng thanh bình.
Họ đã hóa giải "sát khí" của vùng đất lửa, biến vũ khí thành đài hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện