Chương 2
Dĩ nhiên Lê Tầm không muốn nghe cuộc điện thoại này.
Thời gian hai năm đã trôi qua, anh cũng đã không còn oán hận nữa. Thời gian là liều thuốc có thể chữa lành hết mọi vết thương, dù là điều tốt hay xấu. Những rào cản tưởng chừng như không thể vượt qua và những điều tưởng chừng như không bao giờ thay đổi được đều sẽ phai nhạt và lắng đọng theo thời gian. Thỉnh thoảng nhớ lại sự bất công trong quá khứ, Lê Tầm vẫn hơi ấm ức và đau lòng nhưng nó không thể khơi dậy quá nhiều cảm xúc trong anh được nữa.
Nhưng anh không biết phải đối phó với người mẹ xa lạ này như thế nào. Đầu óc anh bây giờ quá hỗn loạn.
Chuông điện thoại vẫn kiên trì vang lên, tiếng hát của giọng ca chính Ngô Tinh Diệp đã hát xong đoạn nhạc đầu tiên. Vinh Kiêu không nhịn được hỏi: "Cậu không nghe máy sao?"
Lê Tầm thầm thở dài trong lòng, sau đó bắt máy.
"Lan Lan!" Vừa kết nối, giọng nói của đầu dây bên kia gần như mang theo sự nức nở: "Lan Lan con làm mẹ sợ quá..."
Lê Tầm không trả lời, bà vội vàng hỏi tiếp: "Lan Lan, con có thấy khó chịu ở đâu không? Có bị thương chỗ nào không?"
"...Con không sao."
"Không sao cái gì mà không sao, giọng của con không ổn chút nào!" Câu trả lời của con trai càng khiến bà lo lắng hơn. Trước đây mỗi khi Giang Diệc Lan cảm thấy không khỏe, cậu ta đều làm nũng với bà, vậy mà hôm nay lại bình tĩnh nói mình không sao như vậy.
"Lan Lan, bên cạnh con có ai không, đưa điện thoại cho người đó đi."
Giang Diệc Lan ngẩng đầu nhìn Vinh Kiêu, đưa điện thoại qua.
Vinh Kiêu nhận lấy: "Chào dì Ngụy, cháu là Vinh Kiêu ạ."
"Tiểu Vinh à, rốt cuộc Lan Lan bị làm sao vậy, sao dì nghe thấy không ổn chút nào, cháu nói thật với dì đi, đừng giấu dì."
"Cậu ấy không sao đâu ạ, dì yên tâm. Cậu ấy vừa mới tỉnh dậy nên có thể tinh thần chưa ổn định, nhưng cơ thể không sao, bác sĩ cũng đang ở đây ạ."
"Được được, dì vừa xuống máy bay, đang trên đường đến bệnh viện rồi. Cháu chăm sóc cho thằng bé nhiều hơn một chút nhé, vất vả cho cháu rồi."
"Cháu sẽ lo ạ, dì cứ yên tâm." Vinh Kiêu trấn an.
Cúp điện thoại, Vinh Kiêu nhìn Giang Diệc Lan đang cúi đầu im lặng: "Mẹ cậu sắp đến bệnh viện rồi."
Nhưng Giang Diệc Lan chỉ chăm chú nhìn đôi bàn tay đang mở ra của mình, như thể đang nghiên cứu điều gì đó, lại như thể chỉ đang thất thần.
Bác sĩ rời đi, ba người lại trò chuyện bâng quơ một vài câu, cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mạnh, mẹ của Giang Diệc Lan là Ngụy Kỳ Dao đã đến.
"Lan Lan!"
Khi Ngụy Kỳ Dao chạy đến, Lê Tầm theo bản năng lùi lại, cả lưng dán sát vào đầu giường.
Tay anh bị nắm chặt, Ngụy Kỳ Dao thấy trên người anh thực sự không có vết thương mới yên tâm.
Lê Tầm muốn rút tay ra nhưng Ngụy Kỳ Dao nắm rất chặt. Đối diện với ánh mắt lo lắng và xót xa của bà, Lê Tầm nhất thời cũng không đành lòng từ chối.
Ngụy Kỳ Dao đưa tay sờ lên mặt anh, sự xót xa trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài: "Con gầy đi rồi con biết không?"
Giọng nói của bà đầy vẻ hối hận: "Mẹ đã sớm nói rồi, không muốn cho con làm idol gì hết, nhà mình đâu có thiếu tiền mà con phải ra ngoài chịu khổ thế này. Nếu hôm nay con có chuyện gì, mẹ biết phải làm sao đây?"
Đây là sự lo lắng và yêu thương từ một người mẹ mà anh chưa từng được trải qua. Lê Tầm chỉ có thể cứng nhắc lặp lại câu: "Con không sao."
Ngụy Kỳ Dao trông có vẻ buồn hơn. Lê Tầm biết biểu hiện hiện tại của mình chắc chắn khác xa so với Giang Diệc Lan thật, anh không biết Giang Diệc Lan sẽ hành xử thế nào khi đối diện với mẹ mình, mà dù có biết, anh cũng không thể diễn xuất giống như vậy được.
"Thật ra..." Lê Tầm mở lời, thà nói rằng mình bị mất trí nhớ sớm một chút để tránh lộ ra càng nhiều sơ hở. "Lúc con tỉnh lại thì nhiều chuyện không thể nhớ được nữa."
Ngụy Kỳ Dao ngẩn ra: "Không nhớ... là ý gì vậy con?"
"Con chỉ nhớ được mình là ai, nhớ được những điều thường thức, nhưng những chuyện khác... con không thể nhớ được nữa."
Ngụy Kỳ Dao hoàn toàn ngây người. Kết hợp với thái độ xa lạ của con trai đối với mình, bà khó tin mở to mắt, miệng mở ra rồi khép lại, vài giây sau mới run rẩy hỏi: "Con... ngay cả mẹ con cũng không nhớ sao?"
Lê Tầm gật đầu, "Dạ" một tiếng.
"Sao có thể... sao có thể như thế được..." Ngụy Kỳ Dao khó mà tin được chuyện hoang đường như vậy lại xảy ra với mình: "Con đang đùa với mẹ có phải không?"
Thấy Lê Tầm không trả lời, bà quay đầu nhìn hai người phía sau, nhận được câu trả lời không mong muốn từ nét mặt của Vinh Kiêu và Tiểu Trình.
Sau một khoảng lặng khá dài, Ngụy Kỳ Dao bật khóc. Lê Tầm chỉ có thể lặng lẽ nhìn người mẹ thương yêu con như sinh mạng này đau lòng rơi nước mắt vì con trai đã quên mất mình.
Anh không dám nghĩ, nếu bà biết con trai ruột của mình đã bị đánh tráo, Ngụy Kỳ Dao sẽ sụp đổ đến mức nào.
"Sẽ từ từ hồi phục thôi, đúng không con?" Nhưng Ngụy Kỳ Dao rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, bà lau nước mắt, nở một nụ cười gượng gạo với Lê Tầm.
"Có lẽ là vậy ạ."
"Dì Ngụy đừng lo lắng, vừa nãy bác sĩ đã nói đây chỉ là tình trạng tạm thời, có lẽ ngủ một giấc rồi ngày mai Diệc Lan sẽ nhớ lại thôi." Vinh Kiêu ở phía sau nói.
"Đúng đúng, chỉ là tạm thời thôi." Ngụy Kỳ Dao vội vàng phụ họa, liên tục gật đầu như tự an ủi mình. Bà quay lại, nói với Vinh Kiêu và Tiểu Trình: "Hai đứa chăm sóc Lan Lan vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi, ở đây có dì là được rồi."
"Vâng, dì Ngụy có cần gì cứ liên hệ với cháu. Vậy cháu và Tiểu Trình xin phép về trước, dì cứ ở lại nói chuyện với Diệc Lan thêm chút nữa đi ạ."
Hai người rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai mẹ con họ. Ngụy Kỳ Dao còn dẫn theo trợ lý của mình, lúc này trợ lý đang đứng đợi ở ngoài cửa. Ngụy Kỳ Dao hỏi: "Lan Lan, con có đói không? Muốn ăn gì, mẹ bảo Thư Lâm đi mua... Con không nhớ Thư Lâm đúng không? Thư Lâm là trợ lý của mẹ, con cũng quen mà."
Lê Tầm lắc đầu, anh thực sự không có khẩu vị ăn uống.
"Không ăn gì thì không được đâu. Mẹ bảo Thư Lâm mua đại vài món nhé, con ăn một chút rồi nghỉ ngơi sớm. Ngày mai chúng ta về nhà." Ngụy Kỳ Dao gọi trợ lý ngoài cửa vào phòng.
Bà vẫn không thể tin được chuyện con trai quên mất mình, khi quay lại bà cứ liên tục trò chuyện với Lê Tầm về chuyện gia đình, cố gắng để Lê Tầm có thể nhớ ra điều gì đó.
Nhưng trong đầu Lê Tầm bây giờ chỉ nghĩ đến người thân thực sự của mình, em gái Lê Mạt.
Không biết Lê Mạt đã nhận được tin mình qua đời hay chưa, trái tim Lê Tầm nhói lên từng cơn. Bây giờ chắc là Lê Mạt đang đau lòng lắm.
Hơn nữa, ngày hôm qua sau khi đi thăm em gái quay về thì Lê Tầm gặp phải tai nạn, đã 2 tuần rồi hai anh em không gặp nhau, em gái đã giục anh mấy lần đến trường gặp mình, cô muốn dẫn anh đi ăn món lẩu cay mới mở ở căn tin, vừa ngon lại vừa rẻ.
Lê Mạt nhất định sẽ tự trách mình, mặc dù đó hoàn toàn không phải lỗi là lỗi của cô.
Lê Tầm mải mê suy nghĩ, Ngụy Kỳ Dao phải gọi mấy tiếng "Lan Lan" anh mới nhận ra là bà đang gọi mình.
"Dạ?"
Ánh mắt của Ngụy Kỳ Dao đầy vẻ buồn bã nhưng bà lại nhanh chóng giấu đi, bà nắm tay Lê Tầm, vô cùng dịu dàng nói: "Mẹ nói này, hôm qua dì Chu còn ở nhà lẩm bẩm đã lâu rồi con chưa về nhà. Mẹ bảo với dì là 'Lan Lan đang bận đi diễn concert'. Dì ấy ít khi lên mạng, cũng đang tìm video concert của con để xem đấy."
"Thật ạ?"
"Thật chứ. Trên mạng có đăng rất nhiều đoạn clip, nhưng chỉ toàn là fancam nên xem không rõ lắm." Nói đến đây, Ngụy Kỳ Dao mỉm cười: "Ba con cũng xem nữa. Ông ấy luôn tỏ ra không quan tâm nhưng thực ra cứ trộm xem hoài, mẹ đều biết hết."
"Ba con giờ đang ở Mỹ, mẹ vẫn chưa nói cho ông ấy biết. Nếu không ông ấy biết nhất định sẽ cùng mẹ về đây rồi." Ngụy Kỳ Dao nói thêm.
Đúng là một gia đình có tình cảm rất tốt đẹp. Lê Tầm nghĩ.
Cha mẹ yêu thương và nuông chiều con, lại thêm gia đình giàu có nên mới khiến tính cách của Giang Diệc Lan trở nên kiêu ngạo và hống hách như vậy.
Linh hồn của anh đã nhập vào Giang Diệc Lan, vậy Giang Diệc Lan đâu? Có phải cậu ta đã biến mất rồi không? Cũng có thể ngày mai thức dậy, Giang Diệc Lan sẽ trở về, còn linh hồn của anh sẽ cùng với thi thể cũ, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian này.
"Tối nay mẹ đi tìm khách sạn ở đi, ở phòng bệnh nghỉ ngơi không tốt đâu ạ." Lê Tầm nói với Ngụy Kỳ Dao: "Con không sao mà."
Ngụy Kỳ Dao ngập ngừng: "...Được." Rõ ràng bà muốn ở lại chăm sóc cho con trai nhưng thấy thái độ có vẻ kháng cự của Giang Diệc Lan, tuy trong lòng buồn bã nhưng cũng đành chiều theo ý anh.
Chiều tối, Ngụy Kỳ Dao lại nói chuyện với bác sĩ một lúc rồi mới lưu luyến rời đi. Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một mình anh. Lê Tầm dựa vào đầu giường ngẩn người một lát, sau đó mới mở điện thoại ra xem Weibo.
Tần suất cập nhật Weibo của Giang Diệc Lan khá ổn định, cơ bản đều là ảnh tự chụp của chính mình. Bài đăng Weibo gần nhất là "Buổi concert cuối cùng của tour lưu diễn toàn quốc" kèm theo một bức ảnh selfie đã được trang điểm và làm tóc hoàn chỉnh, giơ tay làm dấu chữ V trước ống kính.
Anh lướt xuống mấy bài đăng cũ, phát hiện Giang Diệc Lan hầu như không tương tác với các thành viên khác trong nhóm trên Weibo.
Lê Tầm lại mở WeChat, tìm đến nhóm chat của To5, bắt đầu xem lại lịch sử trò chuyện.
Lịch sử trò chuyện trong nhóm này cũng không nhiều, đa phần là chuyện công việc, đội trưởng Vinh Kiêu là người phát ngôn nhiều nhất.
Lê Tầm kéo xuống cuối cùng của danh sách chat WeChat, chỉ tìm thấy khung trò chuyện riêng với Vinh Kiêu, không có khung trò chuyện riêng với ba thành viên còn lại.
Anh đã tỉnh lại lâu như vậy, các thành viên khác cũng không hỏi thăm anh một câu.
Có lẽ mối quan hệ giữa các thành viên trong nhóm vốn dĩ đã nhạt nhòa như vậy, hoặc cũng có thể là do Giang Diệc Lan không hòa hợp với ai.
Khi còn là thực tập sinh, Lê Tầm chỉ có mối quan hệ tốt với bạn chung ký túc xá, anh không phải là người hoạt ngôn. Vinh Kiêu thì anh biết, anh ta nổi tiếng là người hòa đồng, từ lúc còn là thực tập sinh đã đối xử rất tốt với mọi người. Ca sĩ hát chính là Ngô Tinh Diệp, nhảy chính là Đường Duệ Ninh, năng lực chuyên môn của họ không cần phải bàn cãi. Ngô Tinh Diệp là người được công nhận về giọng hát nhất trong lứa thực tập sinh đó, không dám nói là người có giọng hát hay nhất nhưng khả năng cảm thụ âm nhạc chắc chắn cao hơn những người khác, nghe cậu ấy hát rất dễ nhập tâm, cậu ấy rất biết cách làm rung động lòng người.
Về phần Đường Duệ Ninh, hắn vào công ty sớm hơn Lê Tầm một chút. Lần đầu tiên Lê Tầm xem các thực tập sinh khác nhảy là xem Đường Duệ Ninh, thuở đó anh mang theo tâm thái học hỏi và quan sát. Kỹ năng vũ đạo của Đường Duệ Ninh có thể xem là một nửa người thầy của họ, nhưng hắn lại là người có tính cách lạnh lùng. Rất ít thực tập sinh đến tìm hắn để nhờ giúp đỡ. Lần đó Đường Duệ Ninh nhảy xong, các thực tập sinh vây quanh đều vỗ tay khen ngợi nhưng hắn lại không phản ứng gì, chỉ cầm khăn lau mồ hôi rồi bỏ đi, không nói một lời nào.
Thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhóm tên là Viên Tri Diễn, đảm nhận vị trí Rapper, tính cách rất hoạt bát, gặp ai cũng gọi là anh. Cậu ta vào công ty muộn nhất. Ấn tượng sâu sắc nhất của Lê Tầm về cậu ta là một lần ở căn tin công ty, cậu ta cùng mấy người khác bước vào cửa, vừa kêu "Đói chết mất" vừa vội vã chạy vào căn tin lấy một đĩa thức ăn thật đầy, ăn rất ngon miệng. Mấy người khác cười nói cậu ta vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, cậu ấy hớn hở nói mình vẫn chưa ăn no.
Mặc dù vẫn chưa thân thiết nhưng năm đó khi biết mình sẽ ra mắt cùng với họ, Lê Tầm đã rất vui vẻ.
Anh bỗng nhiên nhận ra mình có thể tìm kiếm tin tức về vụ tai nạn xe trên mạng. Quả nhiên trên một số nền tảng mạng xã hội có rất nhiều bài đăng về vụ tai nạn ấy, họ đăng tải những bức ảnh bị làm mờ một phần: chiếc xe ô tô bị biến dạng, tủ kính vỡ nát và một con thú nhồi bông nhuốm máu.
【Sợ quá, lúc đó tôi đang ở bên kia đường, định băng qua chỗ đó. May mắn đèn đỏ đã cứu tôi, bây giờ chân tôi vẫn còn run đây nè...】
【Chỗ bị làm mờ là thi thể đúng không? Mấy người vậy?】
【Hình như chỉ có một người thôi, thảm quá, máu me quá trời.】
【Tài xế có chết không?】
【Đã có kết quả điều tra chưa, là cố ý trả thù xã hội hay là bị mất tay lái vậy?】
【Nhìn là biết xe điện lại gây tai nạn rồi, tôi nói đâu có sai.】
【Lầu trên cứ nói thẳng mình bị khờ là được mà, xe điện ăn hết của nhà bạn hả, biển số xe màu xanh kia kìa, không có mắt sao?】
【Xin ảnh không che, muốn xem.】
...
Trước khi đi ngủ, bác sĩ lại đến thăm Lê Tầm một lần nữa, chủ yếu là trấn an tinh thần, nói rằng anh chỉ bị mất trí nhớ tạm thời thôi, có thể dần dần hồi phục.
Lê Tầm gật đầu, cảm ơn bác sĩ. Anh nghĩ đêm nay mình sẽ khó mà ngủ được. Nếu sáng mai tỉnh dậy anh vẫn ở trong cơ thể này, điều đầu tiên anh cần làm là phải nhanh chóng liên lạc với Lê Mạt, nói cho cô biết anh vẫn chưa chết.
Dĩ nhiên Lê Tầm không muốn nghe cuộc điện thoại này.
Thời gian hai năm đã trôi qua, anh cũng đã không còn oán hận nữa. Thời gian là liều thuốc có thể chữa lành hết mọi vết thương, dù là điều tốt hay xấu. Những rào cản tưởng chừng như không thể vượt qua và những điều tưởng chừng như không bao giờ thay đổi được đều sẽ phai nhạt và lắng đọng theo thời gian. Thỉnh thoảng nhớ lại sự bất công trong quá khứ, Lê Tầm vẫn hơi ấm ức và đau lòng nhưng nó không thể khơi dậy quá nhiều cảm xúc trong anh được nữa.
Nhưng anh không biết phải đối phó với người mẹ xa lạ này như thế nào. Đầu óc anh bây giờ quá hỗn loạn.
Chuông điện thoại vẫn kiên trì vang lên, tiếng hát của giọng ca chính Ngô Tinh Diệp đã hát xong đoạn nhạc đầu tiên. Vinh Kiêu không nhịn được hỏi: "Cậu không nghe máy sao?"
Lê Tầm thầm thở dài trong lòng, sau đó bắt máy.
"Lan Lan!" Vừa kết nối, giọng nói của đầu dây bên kia gần như mang theo sự nức nở: "Lan Lan con làm mẹ sợ quá..."
Lê Tầm không trả lời, bà vội vàng hỏi tiếp: "Lan Lan, con có thấy khó chịu ở đâu không? Có bị thương chỗ nào không?"
"...Con không sao."
"Không sao cái gì mà không sao, giọng của con không ổn chút nào!" Câu trả lời của con trai càng khiến bà lo lắng hơn. Trước đây mỗi khi Giang Diệc Lan cảm thấy không khỏe, cậu ta đều làm nũng với bà, vậy mà hôm nay lại bình tĩnh nói mình không sao như vậy.
"Lan Lan, bên cạnh con có ai không, đưa điện thoại cho người đó đi."
Giang Diệc Lan ngẩng đầu nhìn Vinh Kiêu, đưa điện thoại qua.
Vinh Kiêu nhận lấy: "Chào dì Ngụy, cháu là Vinh Kiêu ạ."
"Tiểu Vinh à, rốt cuộc Lan Lan bị làm sao vậy, sao dì nghe thấy không ổn chút nào, cháu nói thật với dì đi, đừng giấu dì."
"Cậu ấy không sao đâu ạ, dì yên tâm. Cậu ấy vừa mới tỉnh dậy nên có thể tinh thần chưa ổn định, nhưng cơ thể không sao, bác sĩ cũng đang ở đây ạ."
"Được được, dì vừa xuống máy bay, đang trên đường đến bệnh viện rồi. Cháu chăm sóc cho thằng bé nhiều hơn một chút nhé, vất vả cho cháu rồi."
"Cháu sẽ lo ạ, dì cứ yên tâm." Vinh Kiêu trấn an.
Cúp điện thoại, Vinh Kiêu nhìn Giang Diệc Lan đang cúi đầu im lặng: "Mẹ cậu sắp đến bệnh viện rồi."
Nhưng Giang Diệc Lan chỉ chăm chú nhìn đôi bàn tay đang mở ra của mình, như thể đang nghiên cứu điều gì đó, lại như thể chỉ đang thất thần.
Bác sĩ rời đi, ba người lại trò chuyện bâng quơ một vài câu, cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mạnh, mẹ của Giang Diệc Lan là Ngụy Kỳ Dao đã đến.
"Lan Lan!"
Khi Ngụy Kỳ Dao chạy đến, Lê Tầm theo bản năng lùi lại, cả lưng dán sát vào đầu giường.
Tay anh bị nắm chặt, Ngụy Kỳ Dao thấy trên người anh thực sự không có vết thương mới yên tâm.
Lê Tầm muốn rút tay ra nhưng Ngụy Kỳ Dao nắm rất chặt. Đối diện với ánh mắt lo lắng và xót xa của bà, Lê Tầm nhất thời cũng không đành lòng từ chối.
Ngụy Kỳ Dao đưa tay sờ lên mặt anh, sự xót xa trong mắt gần như sắp tràn ra ngoài: "Con gầy đi rồi con biết không?"
Giọng nói của bà đầy vẻ hối hận: "Mẹ đã sớm nói rồi, không muốn cho con làm idol gì hết, nhà mình đâu có thiếu tiền mà con phải ra ngoài chịu khổ thế này. Nếu hôm nay con có chuyện gì, mẹ biết phải làm sao đây?"
Đây là sự lo lắng và yêu thương từ một người mẹ mà anh chưa từng được trải qua. Lê Tầm chỉ có thể cứng nhắc lặp lại câu: "Con không sao."
Ngụy Kỳ Dao trông có vẻ buồn hơn. Lê Tầm biết biểu hiện hiện tại của mình chắc chắn khác xa so với Giang Diệc Lan thật, anh không biết Giang Diệc Lan sẽ hành xử thế nào khi đối diện với mẹ mình, mà dù có biết, anh cũng không thể diễn xuất giống như vậy được.
"Thật ra..." Lê Tầm mở lời, thà nói rằng mình bị mất trí nhớ sớm một chút để tránh lộ ra càng nhiều sơ hở. "Lúc con tỉnh lại thì nhiều chuyện không thể nhớ được nữa."
Ngụy Kỳ Dao ngẩn ra: "Không nhớ... là ý gì vậy con?"
"Con chỉ nhớ được mình là ai, nhớ được những điều thường thức, nhưng những chuyện khác... con không thể nhớ được nữa."
Ngụy Kỳ Dao hoàn toàn ngây người. Kết hợp với thái độ xa lạ của con trai đối với mình, bà khó tin mở to mắt, miệng mở ra rồi khép lại, vài giây sau mới run rẩy hỏi: "Con... ngay cả mẹ con cũng không nhớ sao?"
Lê Tầm gật đầu, "Dạ" một tiếng.
"Sao có thể... sao có thể như thế được..." Ngụy Kỳ Dao khó mà tin được chuyện hoang đường như vậy lại xảy ra với mình: "Con đang đùa với mẹ có phải không?"
Thấy Lê Tầm không trả lời, bà quay đầu nhìn hai người phía sau, nhận được câu trả lời không mong muốn từ nét mặt của Vinh Kiêu và Tiểu Trình.
Sau một khoảng lặng khá dài, Ngụy Kỳ Dao bật khóc. Lê Tầm chỉ có thể lặng lẽ nhìn người mẹ thương yêu con như sinh mạng này đau lòng rơi nước mắt vì con trai đã quên mất mình.
Anh không dám nghĩ, nếu bà biết con trai ruột của mình đã bị đánh tráo, Ngụy Kỳ Dao sẽ sụp đổ đến mức nào.
"Sẽ từ từ hồi phục thôi, đúng không con?" Nhưng Ngụy Kỳ Dao rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, bà lau nước mắt, nở một nụ cười gượng gạo với Lê Tầm.
"Có lẽ là vậy ạ."
"Dì Ngụy đừng lo lắng, vừa nãy bác sĩ đã nói đây chỉ là tình trạng tạm thời, có lẽ ngủ một giấc rồi ngày mai Diệc Lan sẽ nhớ lại thôi." Vinh Kiêu ở phía sau nói.
"Đúng đúng, chỉ là tạm thời thôi." Ngụy Kỳ Dao vội vàng phụ họa, liên tục gật đầu như tự an ủi mình. Bà quay lại, nói với Vinh Kiêu và Tiểu Trình: "Hai đứa chăm sóc Lan Lan vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi, ở đây có dì là được rồi."
"Vâng, dì Ngụy có cần gì cứ liên hệ với cháu. Vậy cháu và Tiểu Trình xin phép về trước, dì cứ ở lại nói chuyện với Diệc Lan thêm chút nữa đi ạ."
Hai người rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai mẹ con họ. Ngụy Kỳ Dao còn dẫn theo trợ lý của mình, lúc này trợ lý đang đứng đợi ở ngoài cửa. Ngụy Kỳ Dao hỏi: "Lan Lan, con có đói không? Muốn ăn gì, mẹ bảo Thư Lâm đi mua... Con không nhớ Thư Lâm đúng không? Thư Lâm là trợ lý của mẹ, con cũng quen mà."
Lê Tầm lắc đầu, anh thực sự không có khẩu vị ăn uống.
"Không ăn gì thì không được đâu. Mẹ bảo Thư Lâm mua đại vài món nhé, con ăn một chút rồi nghỉ ngơi sớm. Ngày mai chúng ta về nhà." Ngụy Kỳ Dao gọi trợ lý ngoài cửa vào phòng.
Bà vẫn không thể tin được chuyện con trai quên mất mình, khi quay lại bà cứ liên tục trò chuyện với Lê Tầm về chuyện gia đình, cố gắng để Lê Tầm có thể nhớ ra điều gì đó.
Nhưng trong đầu Lê Tầm bây giờ chỉ nghĩ đến người thân thực sự của mình, em gái Lê Mạt.
Không biết Lê Mạt đã nhận được tin mình qua đời hay chưa, trái tim Lê Tầm nhói lên từng cơn. Bây giờ chắc là Lê Mạt đang đau lòng lắm.
Hơn nữa, ngày hôm qua sau khi đi thăm em gái quay về thì Lê Tầm gặp phải tai nạn, đã 2 tuần rồi hai anh em không gặp nhau, em gái đã giục anh mấy lần đến trường gặp mình, cô muốn dẫn anh đi ăn món lẩu cay mới mở ở căn tin, vừa ngon lại vừa rẻ.
Lê Mạt nhất định sẽ tự trách mình, mặc dù đó hoàn toàn không phải lỗi là lỗi của cô.
Lê Tầm mải mê suy nghĩ, Ngụy Kỳ Dao phải gọi mấy tiếng "Lan Lan" anh mới nhận ra là bà đang gọi mình.
"Dạ?"
Ánh mắt của Ngụy Kỳ Dao đầy vẻ buồn bã nhưng bà lại nhanh chóng giấu đi, bà nắm tay Lê Tầm, vô cùng dịu dàng nói: "Mẹ nói này, hôm qua dì Chu còn ở nhà lẩm bẩm đã lâu rồi con chưa về nhà. Mẹ bảo với dì là 'Lan Lan đang bận đi diễn concert'. Dì ấy ít khi lên mạng, cũng đang tìm video concert của con để xem đấy."
"Thật ạ?"
"Thật chứ. Trên mạng có đăng rất nhiều đoạn clip, nhưng chỉ toàn là fancam nên xem không rõ lắm." Nói đến đây, Ngụy Kỳ Dao mỉm cười: "Ba con cũng xem nữa. Ông ấy luôn tỏ ra không quan tâm nhưng thực ra cứ trộm xem hoài, mẹ đều biết hết."
"Ba con giờ đang ở Mỹ, mẹ vẫn chưa nói cho ông ấy biết. Nếu không ông ấy biết nhất định sẽ cùng mẹ về đây rồi." Ngụy Kỳ Dao nói thêm.
Đúng là một gia đình có tình cảm rất tốt đẹp. Lê Tầm nghĩ.
Cha mẹ yêu thương và nuông chiều con, lại thêm gia đình giàu có nên mới khiến tính cách của Giang Diệc Lan trở nên kiêu ngạo và hống hách như vậy.
Linh hồn của anh đã nhập vào Giang Diệc Lan, vậy Giang Diệc Lan đâu? Có phải cậu ta đã biến mất rồi không? Cũng có thể ngày mai thức dậy, Giang Diệc Lan sẽ trở về, còn linh hồn của anh sẽ cùng với thi thể cũ, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian này.
"Tối nay mẹ đi tìm khách sạn ở đi, ở phòng bệnh nghỉ ngơi không tốt đâu ạ." Lê Tầm nói với Ngụy Kỳ Dao: "Con không sao mà."
Ngụy Kỳ Dao ngập ngừng: "...Được." Rõ ràng bà muốn ở lại chăm sóc cho con trai nhưng thấy thái độ có vẻ kháng cự của Giang Diệc Lan, tuy trong lòng buồn bã nhưng cũng đành chiều theo ý anh.
Chiều tối, Ngụy Kỳ Dao lại nói chuyện với bác sĩ một lúc rồi mới lưu luyến rời đi. Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một mình anh. Lê Tầm dựa vào đầu giường ngẩn người một lát, sau đó mới mở điện thoại ra xem Weibo.
Tần suất cập nhật Weibo của Giang Diệc Lan khá ổn định, cơ bản đều là ảnh tự chụp của chính mình. Bài đăng Weibo gần nhất là "Buổi concert cuối cùng của tour lưu diễn toàn quốc" kèm theo một bức ảnh selfie đã được trang điểm và làm tóc hoàn chỉnh, giơ tay làm dấu chữ V trước ống kính.
Anh lướt xuống mấy bài đăng cũ, phát hiện Giang Diệc Lan hầu như không tương tác với các thành viên khác trong nhóm trên Weibo.
Lê Tầm lại mở WeChat, tìm đến nhóm chat của To5, bắt đầu xem lại lịch sử trò chuyện.
Lịch sử trò chuyện trong nhóm này cũng không nhiều, đa phần là chuyện công việc, đội trưởng Vinh Kiêu là người phát ngôn nhiều nhất.
Lê Tầm kéo xuống cuối cùng của danh sách chat WeChat, chỉ tìm thấy khung trò chuyện riêng với Vinh Kiêu, không có khung trò chuyện riêng với ba thành viên còn lại.
Anh đã tỉnh lại lâu như vậy, các thành viên khác cũng không hỏi thăm anh một câu.
Có lẽ mối quan hệ giữa các thành viên trong nhóm vốn dĩ đã nhạt nhòa như vậy, hoặc cũng có thể là do Giang Diệc Lan không hòa hợp với ai.
Khi còn là thực tập sinh, Lê Tầm chỉ có mối quan hệ tốt với bạn chung ký túc xá, anh không phải là người hoạt ngôn. Vinh Kiêu thì anh biết, anh ta nổi tiếng là người hòa đồng, từ lúc còn là thực tập sinh đã đối xử rất tốt với mọi người. Ca sĩ hát chính là Ngô Tinh Diệp, nhảy chính là Đường Duệ Ninh, năng lực chuyên môn của họ không cần phải bàn cãi. Ngô Tinh Diệp là người được công nhận về giọng hát nhất trong lứa thực tập sinh đó, không dám nói là người có giọng hát hay nhất nhưng khả năng cảm thụ âm nhạc chắc chắn cao hơn những người khác, nghe cậu ấy hát rất dễ nhập tâm, cậu ấy rất biết cách làm rung động lòng người.
Về phần Đường Duệ Ninh, hắn vào công ty sớm hơn Lê Tầm một chút. Lần đầu tiên Lê Tầm xem các thực tập sinh khác nhảy là xem Đường Duệ Ninh, thuở đó anh mang theo tâm thái học hỏi và quan sát. Kỹ năng vũ đạo của Đường Duệ Ninh có thể xem là một nửa người thầy của họ, nhưng hắn lại là người có tính cách lạnh lùng. Rất ít thực tập sinh đến tìm hắn để nhờ giúp đỡ. Lần đó Đường Duệ Ninh nhảy xong, các thực tập sinh vây quanh đều vỗ tay khen ngợi nhưng hắn lại không phản ứng gì, chỉ cầm khăn lau mồ hôi rồi bỏ đi, không nói một lời nào.
Thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhóm tên là Viên Tri Diễn, đảm nhận vị trí Rapper, tính cách rất hoạt bát, gặp ai cũng gọi là anh. Cậu ta vào công ty muộn nhất. Ấn tượng sâu sắc nhất của Lê Tầm về cậu ta là một lần ở căn tin công ty, cậu ta cùng mấy người khác bước vào cửa, vừa kêu "Đói chết mất" vừa vội vã chạy vào căn tin lấy một đĩa thức ăn thật đầy, ăn rất ngon miệng. Mấy người khác cười nói cậu ta vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, cậu ấy hớn hở nói mình vẫn chưa ăn no.
Mặc dù vẫn chưa thân thiết nhưng năm đó khi biết mình sẽ ra mắt cùng với họ, Lê Tầm đã rất vui vẻ.
Anh bỗng nhiên nhận ra mình có thể tìm kiếm tin tức về vụ tai nạn xe trên mạng. Quả nhiên trên một số nền tảng mạng xã hội có rất nhiều bài đăng về vụ tai nạn ấy, họ đăng tải những bức ảnh bị làm mờ một phần: chiếc xe ô tô bị biến dạng, tủ kính vỡ nát và một con thú nhồi bông nhuốm máu.
【Sợ quá, lúc đó tôi đang ở bên kia đường, định băng qua chỗ đó. May mắn đèn đỏ đã cứu tôi, bây giờ chân tôi vẫn còn run đây nè...】
【Chỗ bị làm mờ là thi thể đúng không? Mấy người vậy?】
【Hình như chỉ có một người thôi, thảm quá, máu me quá trời.】
【Tài xế có chết không?】
【Đã có kết quả điều tra chưa, là cố ý trả thù xã hội hay là bị mất tay lái vậy?】
【Nhìn là biết xe điện lại gây tai nạn rồi, tôi nói đâu có sai.】
【Lầu trên cứ nói thẳng mình bị khờ là được mà, xe điện ăn hết của nhà bạn hả, biển số xe màu xanh kia kìa, không có mắt sao?】
【Xin ảnh không che, muốn xem.】
...
Trước khi đi ngủ, bác sĩ lại đến thăm Lê Tầm một lần nữa, chủ yếu là trấn an tinh thần, nói rằng anh chỉ bị mất trí nhớ tạm thời thôi, có thể dần dần hồi phục.
Lê Tầm gật đầu, cảm ơn bác sĩ. Anh nghĩ đêm nay mình sẽ khó mà ngủ được. Nếu sáng mai tỉnh dậy anh vẫn ở trong cơ thể này, điều đầu tiên anh cần làm là phải nhanh chóng liên lạc với Lê Mạt, nói cho cô biết anh vẫn chưa chết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









