Chương 1
Vào đêm Lê Tầm qua đời, thành phố này đổ xuống một trận tuyết đầu mùa đông. Lúc đang đi trên đường từ trường học của em gái Lê Mạt về ký túc xá công ty, anh có đi ngang qua tủ kính trưng bày của một cửa hàng. Đây không phải lần đầu anh đi qua chỗ này nhưng hôm nay anh lại bị thu hút bởi một con thỏ bông khổng lồ được đặt sau tủ kính. Nó mặc bộ đồ Giáng sinh tinh nghịch, nở nụ cười với mọi người qua đường, những đường nét đơn giản lại tạo nên một dáng vẻ đáng yêu và sinh động – đó chính là nhân vật hoạt hình mà Lê Mạt thích nhất.
Lê Tầm dừng chân trước tủ kính, lấy điện thoại ra chụp một tấm hình. Ngay khi vừa mở khung chat WeChat của em gái được hiển thị ở trên cùng lên, một chiếc xe ô tô mất tay lái đã lao thẳng lên vỉa hè.
Lê Tầm nghe thấy tiếng cửa kính vỡ tan và tiếng la hét thất thanh của những người xung quanh.
Chắc là anh đã chết một cách rất thảm khốc. Thời điểm xương sườn và nội tạng bị nghiền nát, ý nghĩ duy nhất trong đầu Lê Tầm là mong em gái đừng nhìn thấy thi thể của mình.
Nhưng ý thức của anh lại nhanh chóng quay trở lại. Khi Lê Tầm mở mắt ra lần nữa, con thỏ bông mỉm cười kia dường như vẫn còn in trên võng mạc của anh.
Rõ ràng là anh đang nằm trong bệnh viện.
Lê Tầm thở hắt ra một hơi, anh phát hiện trên người mình không có chỗ nào đau đớn bất thường, thậm chí trên mặt cũng không cần đeo mặt nạ dưỡng khí.
Anh không những không chết mà cơ thể còn hồi phục rất tốt ư? Vậy là anh đã hôn mê rất lâu rồi sao? Lê Tầm hơi nghiêng đầu, bên cạnh giường bệnh có người. Người đó nhận thấy động tĩnh của anh liền đứng bật dậy, mừng rỡ nhìn anh, nói: "Anh Lan, anh tỉnh rồi!"
Anh Lan? Anh Lan nào vậy...
Người này nhìn mặt rất quen, hình như là người của công ty.
"Anh làm em sợ muốn chết, may mà bác sĩ nói anh không sao... Anh có thấy khó chịu ở đâu không anh Lan? Bác sĩ nói anh bị chấn động não nhẹ, anh có thấy choáng váng hay buồn nôn không?"
Lê Tầm mơ hồ nhìn cậu ta. Đầu anh hình như có hơi choáng thật, đầu đập vỡ cả tủ kính thì sao mà không choáng được...
Mạng mình lại lớn đến vậy sao, Lê Tầm không thể tin nổi mà nghĩ. Chiếc xe đó lao tới rất nhanh, anh rõ ràng đã cảm nhận được cơn đau quá sức chịu đựng khi toàn thân bị nghiền nát. Đầu bị va chạm mạnh như thế, không bị bẹp thì cũng phải nứt ra rồi.
Nghĩ đến đây, Lê Tầm giơ tay sờ lên đầu và mặt mình.
"Anh Lan yên tâm đi, gương mặt đẹp trai của anh vẫn còn nguyên vẹn!" Người kia thấy vậy liền nói với Lê Tầm. Xung quanh không có gương, cậu ta lấy điện thoại ra, mở camera trước đưa tới trước mặt Lê Tầm: "Anh xem! Vẫn hoàn hảo nè, chỉ bị sưng bên thái dương một chút thôi..."
Chưa dứt lời, người trên giường bệnh đã đột ngột ngồi dậy, suýt chút nữa làm rơi điện thoại của cậu ta xuống đất.
"Anh Lan sao vậy?" Cậu ta giật mình, thấy anh Lan của mình lồng ngực phập phồng dữ dội, sắc mặt còn tái nhợt hơn lúc nãy vài phần, trừng mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại của cậu ta với vẻ không thể tin được, miệng há hốc nhưng không phát ra một tiếng động nào.
Cậu ta luống cuống nhét điện thoại vào túi, đỡ vai Lê Tầm, hoảng hốt nói: "Có phải khó chịu ở đâu không, anh đừng dọa em, em... em đi gọi bác sĩ!"
Người đó vội vã chạy ra khỏi phòng bệnh, Lê Tầm lại sờ lên mặt và tóc mình.
Mái tóc này dài hơn tóc của anh, còn dùng cả keo xịt.
Anh cúi đầu vén chăn lên, hai tay run rẩy cởi nút áo bệnh nhân. Cơ thể này lành lặn không một chút xây xát, ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có.
Đây thực sự không phải là cơ thể của anh.
Gương mặt mà anh vừa thấy trong điện thoại lúc nãy thuộc về một người mà anh không hề thân quen, nhưng lại từng căm ghét.
Hơn hai năm trước, công ty giải trí của anh đã lên kế hoạch cho ra mắt nhóm nhạc nam 5 thành viên mới là To5. Lê Tầm có thành tích xuất sắc trong số các thực tập sinh, về cơ bản anh đã được chọn để ra mắt cùng với 4 người còn lại. Năm người họ thậm chí đã từng đi họp với nhau, thảo luận về những vấn đề liên quan đến việc thành lập nhóm. Nhưng vào cái đêm trước khi danh sách chính thức được công bố, một người có mối quan hệ khá tốt trong công ty tìm đến anh, nói rằng kết quả có thể thay đổi, báo trước để anh chuẩn bị tâm lý.
Danh sách được công bố, tên của 4 người kia vẫn giữ nguyên nhưng anh lại bị thay thế bởi một cái tên hoàn toàn xa lạ – Giang Diệc Lan.
Nếu người này là một thực tập sinh có thực lực ngang ngửa anh, thậm chí kém hơn một chút cũng được, Lê Tầm sẽ không bất mãn. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh mới biết đây là một thiếu gia giàu có, chỉ vì đột nhiên nổi hứng muốn làm idol, muốn được nổi tiếng mà thôi. Cha mẹ của cậu ta là cổ đông của công ty giải trí này, khả năng ca hát của cậu ta thì chỉ ở mức độ hát karaoke, kinh nghiệm vũ đạo duy nhất là...tập thể dục buổi sáng, chưa kể đến các kỹ năng chuyên môn khác thì hoàn toàn mù tịt.
May mắn ở chỗ, lợi thế về ngoại hình của cậu ta quá lớn, chỉ dựa vào gương mặt mà ra mắt làm idol thì cũng tạm chấp nhận được, nhét vào nhóm để đóng vai trò visual là chính, còn về thực lực thì... chỉ hy vọng sau này cậu ta có thể từ từ cải thiện.
Khi đó Lê Tầm có hỏi công ty tại sao phải thay anh mà không thể lập một nhóm 6 người? Anh nhận được câu trả lời: "Cậu nên đi hỏi Giang Diệc Lan đi." Người trả lời anh cũng có vẻ khó xử: "Cậu ta không muốn ra mắt chung nhóm với cậu."
Mãi đến khi nhìn thấy ảnh của Giang Diệc Lan, Lê Tầm mới nhớ ra anh đã từng gặp người này ở công ty.
Chiều hôm đó, khoảng hơn 1 giờ, Lê Tầm chuẩn bị đi học thanh nhạc thì đụng phải Giang Diệc Lan ở hành lang.
"Anh là thực tập sinh à?" Cậu ta dùng một giọng điệu vô cùng hiển nhiên khiến Lê Tầm không thể hiểu nổi mà nói: "Anh xuống tầng 1 lấy đồ ăn giúp tôi đi."
Lê Tầm nhìn cậu ta, gương mặt đó đẹp đến mức khó quên.
"Tại sao?"
"Tôi là con trai của cổ đông công ty này."
"Ồ." Lê Tầm lướt qua vai cậu ta, đi thẳng đến lớp học.
"Anh đi đâu đấy? Thang máy ở bên này mà!"
Cậu ta gọi theo Lê Tầm, nhưng anh không quay đầu lại.
Nhớ lại chuyện này, Lê Tầm bật cười, bất cứ ai nghe được cũng sẽ thấy nực cười quá đỗi.
Vậy mà một chuyện nực cười như thế lại thay đổi vận mệnh của anh.
Đây là chuyện phổ biến trong bất kỳ ngành nghề nào. Lê Tầm chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, trong nhà chỉ có hai anh em anh nương tựa lẫn nhau. Một người như anh lấy gì để đối đầu với giới tư bản? Anh chỉ có hai lựa chọn, một cam chịu chờ đợi cơ hội tiếp theo, hai là dứt khoát từ bỏ con đường này.
Lê Tầm đã chọn điều thứ nhất. Anh đã nỗ lực gấp đôi trong suốt hai năm tiếp theo, thành tích kiểm tra lần nào cũng đều tốt hơn lần trước. Lê Tầm là một người vốn được chọn vào công ty nhờ khả năng vũ đạo, vậy mà sau này anh đã nỗ lực luyện tập đến mức một mình anh cân được cả khả năng thanh nhạc và rap. Công ty cũng không ngu ngốc, không muốn lãng phí một hạt giống tốt như vậy. Nhưng việc lập ra một nhóm nhạc mới thì cần phải có thời gian. Hai tháng trước, cuối cùng công ty cũng đưa ra thông báo kế hoạch thành lập boyband mới đã được duyệt, người cũng đã được chọn, anh chính là vị trí trưởng nhóm kiêm ACE, được chiếu cố mạnh nhất.
Điều nên đến đã chậm trễ hai năm, nhưng dù sao cũng là vạn sự khởi đầu nan. Đáng tiếc một tai nạn bất ngờ đã hoàn toàn dập tắt tin vui này, Lê Tầm đã chết.
Cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ cùng với hai người khác bước vào phòng. Ngoài cậu thanh niên vừa đứng bên cạnh giường bệnh khi nãy còn có trưởng nhóm của To5, Vinh Kiêu.
Lúc này Lê Tầm mới nhớ ra cậu thanh niên này là ai, cậu ta là Tiểu Trình, trợ lý mới của To5. Khi Lê Tầm còn ở công ty, anh thường ở trong phòng tập hoặc ở ký túc xá, chắc cũng vô tình gặp mặt cậu trợ lý này vài lần.
Bác sĩ đến kiểm tra sơ bộ cho anh, hỏi anh có thấy khó chịu ở đâu không.
"...Không."
Giọng nói khàn khàn, có thể nghe ra đây không phải là giọng của anh.
"Mẹ cậu đang trên đường đến đây rồi." Vinh Kiêu nói, anh ta đi lại gần giường bệnh, an ủi anh: "Bọn anh đã nói với mẹ cậu là cậu không sao rồi, cậu đừng lo. Bà ấy đang ở trên máy bay nên chưa liên lạc được với cậu."
Cha mẹ, những xưng hô này thật xa lạ.
Lê Tầm thậm chí không thể nhớ rõ dung mạo của cha mẹ mình, ảnh chụp luôn là những vật vô tri, không thể khiến Lê Tầm hình dung ra một người sống chân thật là như thế nào.
Mà cha mẹ của Giang Diệc Lan, cha mẹ của cơ thể này lại chính là cổ đông của công ty, là những người đã đẩy anh ra khỏi nhóm To5 trước đó.
Phản ứng của anh quá bất thường, Vinh Kiêu lo lắng hỏi: "Cậu thật sự không sao chứ Diệc Lan? Có cần kiểm tra kỹ hơn không?"
Chẳng lẽ đây là ảo giác lúc anh sắp chết sao?
"Tôi... tôi có chút nhớ không rõ, tôi bị thương ở đâu vậy?"
Vinh Kiêu và Tiểu Trình ngẩn người.
"Chúng ta đang tổ chức concert, cậu quên rồi sao?" Vinh Kiêu nói, "Bục nâng của sân khấu bị trục trặc, lúc cậu quay lại thì bị hụt chân ngã xuống, may mà không cao lắm."
"Độ cao đó không cao, nhưng anh cứ hôn mê mãi." Tiểu Trình sợ hãi nói: "Fan đều sợ chết khiếp, bây giờ trên mạng loạn hết cả lên rồi."
Vinh Kiêu quan sát phản ứng của anh, nói: "Lát nữa cậu đăng một bài lên Weibo để báo bình an cho fan đi, tài khoản chính thức của công ty cũng sẽ đăng Weibo giải thích tình hình."
Lê Tầm biết nhóm To5 đang đi lưu diễn. Hai năm nay anh luôn cố gắng tránh xa những thông tin liên quan đến nhóm To5 nhưng không thể ngăn nổi những tin tức tràn ngập về nhóm nhạc nam nổi tiếng này. Mỗi lần mở một ứng dụng nào đó, màn hình chào là hình ảnh về năm người họ, gương mặt đại diện của Giang Diệc Lan thường xuyên tỏa sáng ở vị trí trung tâm. Huống hồ bọn họ còn cùng chung một công ty, anh khó mà không nghe về tình hình gần đây của họ.
Ba người kể cả bác sĩ đều nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Lê Tầm gật đầu, sau đó nửa thật nửa giả lộ ra vẻ mặt mơ hồ, nói với họ: "Chắc là tôi... thật sự bị đập đầu, nhiều chuyện không thể nhớ ra được."
Vinh Kiêu và Tiểu Trình nhìn về phía bác sĩ, bác sĩ phỏng đoán: "Có thể là mất trí nhớ tạm thời, lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại."
Vinh Kiêu an ủi anh: "Không sao, hôm nay cũng là ngày cuối cùng của tour lưu diễn rồi. Cậu nghỉ ngơi cho tốt thì sẽ sớm khoẻ lại thôi."
"Ừm." Lê Tầm đáp, sau đó hỏi: "Có thể đưa điện thoại cho tôi không?"
Tiểu Trình sửng sốt một chút rồi đưa điện thoại cho anh. Lê Tầm nói với cậu ta "Cảm ơn." Tiểu Trình và Vinh Kiêu lại đưa mắt nhìn nhau.
Giang Diệc Lan chưa bao giờ nói cảm ơn với Tiểu Trình. Mặc dù không đến mức đối xử tệ bạc nhưng cậu ta luôn dùng giọng điệu ra lệnh khi nói chuyện với trợ lý, chưa bao giờ hỏi "Có thể... hay không?" và càng không dùng những từ lịch sự như "xin lỗi, cảm ơn".
Thật sự đã mất trí nhớ rồi sao? Ánh mắt trao đổi của Vinh Kiêu và Tiểu Trình đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Lê Tầm dùng gương mặt để mở khóa điện thoại. Anh nhìn thời gian, hiện tại cách lúc anh bị xe tông chưa đầy 3 tiếng. Mở WeChat, vô số tin nhắn tràn vào màn hình, Lê Tầm lướt qua, trong đó tin nhắn nhiều nhất đến từ khung chat được lưu tên là "Mẹ".
Lê Tầm không mở ra, anh đóng WeChat, mở Weibo. Phần bình luận của bài Weibo mới nhất của anh đã bùng nổ, tất cả thông báo trong thanh tin nhắn đều được cài đặt thành dấu chấm đỏ không hiển thị số cụ thể, nhưng có thể hình dung được có bao nhiêu fan liên tục vào ra trang chủ của anh trong chưa đầy 3 tiếng này.
Mặc dù người đang được quan tâm thật sự không phải là anh nhưng Lê Tầm cũng không muốn nhiều người phải lo lắng như vậy. Anh ngẩng đầu xin phép trưởng nhóm: "Bây giờ tôi đăng một bài Weibo, nói là 'Tôi không sao, xin lỗi đã khiến mọi người lo lắng', như vậy có được không?"
Nếu không phải anh đang nhìn thẳng vào Vinh Kiêu và người đang có mặt ở đây ngoài Vinh Kiêu là Tiểu Trình không được phép quyết định, Vinh Kiêu thật sự không dám tin Giang Diệc Lan lại đang xin ý kiến của mình.
Ra mắt hơn hai năm, Giang Diệc Lan chưa bao giờ xem trọng các thành viên trong nhóm. Cậu ta luôn thích làm theo ý mình, ngoài Vinh Kiêu là đội trưởng kiêm sứ giả hoà bình sẽ đối xử tốt với cậu ta, ba người còn lại chưa bao giờ che giấu sự bất mãn với Giang Diệc Lan. Giang Diệc Lan cũng không thèm để ý đến họ, họ là mối quan hệ đồng nghiệp thuần túy nhất.
Vậy mà bây giờ Giang Diệc Lan lại đang nhìn Vinh Kiêu, vẻ mặt chân thành chờ anh ta trả lời.
Vinh Kiêu nhịn xuống sự kinh ngạc trong lòng, đề nghị: "Nếu tiện, cậu có thể tự chụp một tấm ảnh, nếu không fan có thể nghĩ là nhân viên công ty dùng điện thoại của cậu để đăng tin."
"Được."
Lê Tầm mở camera trước, tim anh không khỏi đập mạnh một cái.
Lê Tầm điều chỉnh biểu cảm, cong môi nở một nụ cười trước ống kính, cạch một tiếng chụp xong.
Không cần tốn công điều chỉnh góc chụp selfie, cũng không cần chỉnh sửa ảnh, mặc dù bây giờ sắc mặt không tốt nhưng gương mặt này dư sức chụp ra một tấm ảnh hoàn hảo bằng cam thường.
Lê Tầm soạn xong nội dung và đính kèm ảnh chụp, đưa điện thoại cho Vinh Kiêu xem: "Anh...Vinh?" Anh nhớ Vinh Kiêu lớn tuổi hơn Giang Diệc Lan, không biết Giang Diệc Lan trước đây gọi anh ta là gì. "Anh xem như vậy được chưa?"
Đôi mắt mở to kinh ngạc của Vinh Kiêu khiến Lê Tầm có thể khẳng định trước đây Giang Diệc Lan chưa bao giờ gọi anh ta như vậy. Lê Tầm đột nhiên có chút muốn cười, bởi vì vẻ mặt của Vinh Kiêu có thể gọi là thụ sủng nhược kinh, cũng có chút khó chịu vì không quen như thế. Lê Tầm mím môi, nhịn nụ cười không đúng lúc này lại. Sau khi Vinh Kiêu gật đầu, anh đã đăng tải bài viết này lên Weibo.
Chỉ vài giây sau, điện thoại của anh đổ chuông, nhạc chuông là nhạc dạo đầu bài hát mới của họ. Màn hình hiển thị người gọi đến là "Mẹ".
Vào đêm Lê Tầm qua đời, thành phố này đổ xuống một trận tuyết đầu mùa đông. Lúc đang đi trên đường từ trường học của em gái Lê Mạt về ký túc xá công ty, anh có đi ngang qua tủ kính trưng bày của một cửa hàng. Đây không phải lần đầu anh đi qua chỗ này nhưng hôm nay anh lại bị thu hút bởi một con thỏ bông khổng lồ được đặt sau tủ kính. Nó mặc bộ đồ Giáng sinh tinh nghịch, nở nụ cười với mọi người qua đường, những đường nét đơn giản lại tạo nên một dáng vẻ đáng yêu và sinh động – đó chính là nhân vật hoạt hình mà Lê Mạt thích nhất.
Lê Tầm dừng chân trước tủ kính, lấy điện thoại ra chụp một tấm hình. Ngay khi vừa mở khung chat WeChat của em gái được hiển thị ở trên cùng lên, một chiếc xe ô tô mất tay lái đã lao thẳng lên vỉa hè.
Lê Tầm nghe thấy tiếng cửa kính vỡ tan và tiếng la hét thất thanh của những người xung quanh.
Chắc là anh đã chết một cách rất thảm khốc. Thời điểm xương sườn và nội tạng bị nghiền nát, ý nghĩ duy nhất trong đầu Lê Tầm là mong em gái đừng nhìn thấy thi thể của mình.
Nhưng ý thức của anh lại nhanh chóng quay trở lại. Khi Lê Tầm mở mắt ra lần nữa, con thỏ bông mỉm cười kia dường như vẫn còn in trên võng mạc của anh.
Rõ ràng là anh đang nằm trong bệnh viện.
Lê Tầm thở hắt ra một hơi, anh phát hiện trên người mình không có chỗ nào đau đớn bất thường, thậm chí trên mặt cũng không cần đeo mặt nạ dưỡng khí.
Anh không những không chết mà cơ thể còn hồi phục rất tốt ư? Vậy là anh đã hôn mê rất lâu rồi sao? Lê Tầm hơi nghiêng đầu, bên cạnh giường bệnh có người. Người đó nhận thấy động tĩnh của anh liền đứng bật dậy, mừng rỡ nhìn anh, nói: "Anh Lan, anh tỉnh rồi!"
Anh Lan? Anh Lan nào vậy...
Người này nhìn mặt rất quen, hình như là người của công ty.
"Anh làm em sợ muốn chết, may mà bác sĩ nói anh không sao... Anh có thấy khó chịu ở đâu không anh Lan? Bác sĩ nói anh bị chấn động não nhẹ, anh có thấy choáng váng hay buồn nôn không?"
Lê Tầm mơ hồ nhìn cậu ta. Đầu anh hình như có hơi choáng thật, đầu đập vỡ cả tủ kính thì sao mà không choáng được...
Mạng mình lại lớn đến vậy sao, Lê Tầm không thể tin nổi mà nghĩ. Chiếc xe đó lao tới rất nhanh, anh rõ ràng đã cảm nhận được cơn đau quá sức chịu đựng khi toàn thân bị nghiền nát. Đầu bị va chạm mạnh như thế, không bị bẹp thì cũng phải nứt ra rồi.
Nghĩ đến đây, Lê Tầm giơ tay sờ lên đầu và mặt mình.
"Anh Lan yên tâm đi, gương mặt đẹp trai của anh vẫn còn nguyên vẹn!" Người kia thấy vậy liền nói với Lê Tầm. Xung quanh không có gương, cậu ta lấy điện thoại ra, mở camera trước đưa tới trước mặt Lê Tầm: "Anh xem! Vẫn hoàn hảo nè, chỉ bị sưng bên thái dương một chút thôi..."
Chưa dứt lời, người trên giường bệnh đã đột ngột ngồi dậy, suýt chút nữa làm rơi điện thoại của cậu ta xuống đất.
"Anh Lan sao vậy?" Cậu ta giật mình, thấy anh Lan của mình lồng ngực phập phồng dữ dội, sắc mặt còn tái nhợt hơn lúc nãy vài phần, trừng mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại của cậu ta với vẻ không thể tin được, miệng há hốc nhưng không phát ra một tiếng động nào.
Cậu ta luống cuống nhét điện thoại vào túi, đỡ vai Lê Tầm, hoảng hốt nói: "Có phải khó chịu ở đâu không, anh đừng dọa em, em... em đi gọi bác sĩ!"
Người đó vội vã chạy ra khỏi phòng bệnh, Lê Tầm lại sờ lên mặt và tóc mình.
Mái tóc này dài hơn tóc của anh, còn dùng cả keo xịt.
Anh cúi đầu vén chăn lên, hai tay run rẩy cởi nút áo bệnh nhân. Cơ thể này lành lặn không một chút xây xát, ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có.
Đây thực sự không phải là cơ thể của anh.
Gương mặt mà anh vừa thấy trong điện thoại lúc nãy thuộc về một người mà anh không hề thân quen, nhưng lại từng căm ghét.
Hơn hai năm trước, công ty giải trí của anh đã lên kế hoạch cho ra mắt nhóm nhạc nam 5 thành viên mới là To5. Lê Tầm có thành tích xuất sắc trong số các thực tập sinh, về cơ bản anh đã được chọn để ra mắt cùng với 4 người còn lại. Năm người họ thậm chí đã từng đi họp với nhau, thảo luận về những vấn đề liên quan đến việc thành lập nhóm. Nhưng vào cái đêm trước khi danh sách chính thức được công bố, một người có mối quan hệ khá tốt trong công ty tìm đến anh, nói rằng kết quả có thể thay đổi, báo trước để anh chuẩn bị tâm lý.
Danh sách được công bố, tên của 4 người kia vẫn giữ nguyên nhưng anh lại bị thay thế bởi một cái tên hoàn toàn xa lạ – Giang Diệc Lan.
Nếu người này là một thực tập sinh có thực lực ngang ngửa anh, thậm chí kém hơn một chút cũng được, Lê Tầm sẽ không bất mãn. Nhưng sau khi tìm hiểu, anh mới biết đây là một thiếu gia giàu có, chỉ vì đột nhiên nổi hứng muốn làm idol, muốn được nổi tiếng mà thôi. Cha mẹ của cậu ta là cổ đông của công ty giải trí này, khả năng ca hát của cậu ta thì chỉ ở mức độ hát karaoke, kinh nghiệm vũ đạo duy nhất là...tập thể dục buổi sáng, chưa kể đến các kỹ năng chuyên môn khác thì hoàn toàn mù tịt.
May mắn ở chỗ, lợi thế về ngoại hình của cậu ta quá lớn, chỉ dựa vào gương mặt mà ra mắt làm idol thì cũng tạm chấp nhận được, nhét vào nhóm để đóng vai trò visual là chính, còn về thực lực thì... chỉ hy vọng sau này cậu ta có thể từ từ cải thiện.
Khi đó Lê Tầm có hỏi công ty tại sao phải thay anh mà không thể lập một nhóm 6 người? Anh nhận được câu trả lời: "Cậu nên đi hỏi Giang Diệc Lan đi." Người trả lời anh cũng có vẻ khó xử: "Cậu ta không muốn ra mắt chung nhóm với cậu."
Mãi đến khi nhìn thấy ảnh của Giang Diệc Lan, Lê Tầm mới nhớ ra anh đã từng gặp người này ở công ty.
Chiều hôm đó, khoảng hơn 1 giờ, Lê Tầm chuẩn bị đi học thanh nhạc thì đụng phải Giang Diệc Lan ở hành lang.
"Anh là thực tập sinh à?" Cậu ta dùng một giọng điệu vô cùng hiển nhiên khiến Lê Tầm không thể hiểu nổi mà nói: "Anh xuống tầng 1 lấy đồ ăn giúp tôi đi."
Lê Tầm nhìn cậu ta, gương mặt đó đẹp đến mức khó quên.
"Tại sao?"
"Tôi là con trai của cổ đông công ty này."
"Ồ." Lê Tầm lướt qua vai cậu ta, đi thẳng đến lớp học.
"Anh đi đâu đấy? Thang máy ở bên này mà!"
Cậu ta gọi theo Lê Tầm, nhưng anh không quay đầu lại.
Nhớ lại chuyện này, Lê Tầm bật cười, bất cứ ai nghe được cũng sẽ thấy nực cười quá đỗi.
Vậy mà một chuyện nực cười như thế lại thay đổi vận mệnh của anh.
Đây là chuyện phổ biến trong bất kỳ ngành nghề nào. Lê Tầm chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, trong nhà chỉ có hai anh em anh nương tựa lẫn nhau. Một người như anh lấy gì để đối đầu với giới tư bản? Anh chỉ có hai lựa chọn, một cam chịu chờ đợi cơ hội tiếp theo, hai là dứt khoát từ bỏ con đường này.
Lê Tầm đã chọn điều thứ nhất. Anh đã nỗ lực gấp đôi trong suốt hai năm tiếp theo, thành tích kiểm tra lần nào cũng đều tốt hơn lần trước. Lê Tầm là một người vốn được chọn vào công ty nhờ khả năng vũ đạo, vậy mà sau này anh đã nỗ lực luyện tập đến mức một mình anh cân được cả khả năng thanh nhạc và rap. Công ty cũng không ngu ngốc, không muốn lãng phí một hạt giống tốt như vậy. Nhưng việc lập ra một nhóm nhạc mới thì cần phải có thời gian. Hai tháng trước, cuối cùng công ty cũng đưa ra thông báo kế hoạch thành lập boyband mới đã được duyệt, người cũng đã được chọn, anh chính là vị trí trưởng nhóm kiêm ACE, được chiếu cố mạnh nhất.
Điều nên đến đã chậm trễ hai năm, nhưng dù sao cũng là vạn sự khởi đầu nan. Đáng tiếc một tai nạn bất ngờ đã hoàn toàn dập tắt tin vui này, Lê Tầm đã chết.
Cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ cùng với hai người khác bước vào phòng. Ngoài cậu thanh niên vừa đứng bên cạnh giường bệnh khi nãy còn có trưởng nhóm của To5, Vinh Kiêu.
Lúc này Lê Tầm mới nhớ ra cậu thanh niên này là ai, cậu ta là Tiểu Trình, trợ lý mới của To5. Khi Lê Tầm còn ở công ty, anh thường ở trong phòng tập hoặc ở ký túc xá, chắc cũng vô tình gặp mặt cậu trợ lý này vài lần.
Bác sĩ đến kiểm tra sơ bộ cho anh, hỏi anh có thấy khó chịu ở đâu không.
"...Không."
Giọng nói khàn khàn, có thể nghe ra đây không phải là giọng của anh.
"Mẹ cậu đang trên đường đến đây rồi." Vinh Kiêu nói, anh ta đi lại gần giường bệnh, an ủi anh: "Bọn anh đã nói với mẹ cậu là cậu không sao rồi, cậu đừng lo. Bà ấy đang ở trên máy bay nên chưa liên lạc được với cậu."
Cha mẹ, những xưng hô này thật xa lạ.
Lê Tầm thậm chí không thể nhớ rõ dung mạo của cha mẹ mình, ảnh chụp luôn là những vật vô tri, không thể khiến Lê Tầm hình dung ra một người sống chân thật là như thế nào.
Mà cha mẹ của Giang Diệc Lan, cha mẹ của cơ thể này lại chính là cổ đông của công ty, là những người đã đẩy anh ra khỏi nhóm To5 trước đó.
Phản ứng của anh quá bất thường, Vinh Kiêu lo lắng hỏi: "Cậu thật sự không sao chứ Diệc Lan? Có cần kiểm tra kỹ hơn không?"
Chẳng lẽ đây là ảo giác lúc anh sắp chết sao?
"Tôi... tôi có chút nhớ không rõ, tôi bị thương ở đâu vậy?"
Vinh Kiêu và Tiểu Trình ngẩn người.
"Chúng ta đang tổ chức concert, cậu quên rồi sao?" Vinh Kiêu nói, "Bục nâng của sân khấu bị trục trặc, lúc cậu quay lại thì bị hụt chân ngã xuống, may mà không cao lắm."
"Độ cao đó không cao, nhưng anh cứ hôn mê mãi." Tiểu Trình sợ hãi nói: "Fan đều sợ chết khiếp, bây giờ trên mạng loạn hết cả lên rồi."
Vinh Kiêu quan sát phản ứng của anh, nói: "Lát nữa cậu đăng một bài lên Weibo để báo bình an cho fan đi, tài khoản chính thức của công ty cũng sẽ đăng Weibo giải thích tình hình."
Lê Tầm biết nhóm To5 đang đi lưu diễn. Hai năm nay anh luôn cố gắng tránh xa những thông tin liên quan đến nhóm To5 nhưng không thể ngăn nổi những tin tức tràn ngập về nhóm nhạc nam nổi tiếng này. Mỗi lần mở một ứng dụng nào đó, màn hình chào là hình ảnh về năm người họ, gương mặt đại diện của Giang Diệc Lan thường xuyên tỏa sáng ở vị trí trung tâm. Huống hồ bọn họ còn cùng chung một công ty, anh khó mà không nghe về tình hình gần đây của họ.
Ba người kể cả bác sĩ đều nhìn anh, chờ đợi câu trả lời. Lê Tầm gật đầu, sau đó nửa thật nửa giả lộ ra vẻ mặt mơ hồ, nói với họ: "Chắc là tôi... thật sự bị đập đầu, nhiều chuyện không thể nhớ ra được."
Vinh Kiêu và Tiểu Trình nhìn về phía bác sĩ, bác sĩ phỏng đoán: "Có thể là mất trí nhớ tạm thời, lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại."
Vinh Kiêu an ủi anh: "Không sao, hôm nay cũng là ngày cuối cùng của tour lưu diễn rồi. Cậu nghỉ ngơi cho tốt thì sẽ sớm khoẻ lại thôi."
"Ừm." Lê Tầm đáp, sau đó hỏi: "Có thể đưa điện thoại cho tôi không?"
Tiểu Trình sửng sốt một chút rồi đưa điện thoại cho anh. Lê Tầm nói với cậu ta "Cảm ơn." Tiểu Trình và Vinh Kiêu lại đưa mắt nhìn nhau.
Giang Diệc Lan chưa bao giờ nói cảm ơn với Tiểu Trình. Mặc dù không đến mức đối xử tệ bạc nhưng cậu ta luôn dùng giọng điệu ra lệnh khi nói chuyện với trợ lý, chưa bao giờ hỏi "Có thể... hay không?" và càng không dùng những từ lịch sự như "xin lỗi, cảm ơn".
Thật sự đã mất trí nhớ rồi sao? Ánh mắt trao đổi của Vinh Kiêu và Tiểu Trình đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Lê Tầm dùng gương mặt để mở khóa điện thoại. Anh nhìn thời gian, hiện tại cách lúc anh bị xe tông chưa đầy 3 tiếng. Mở WeChat, vô số tin nhắn tràn vào màn hình, Lê Tầm lướt qua, trong đó tin nhắn nhiều nhất đến từ khung chat được lưu tên là "Mẹ".
Lê Tầm không mở ra, anh đóng WeChat, mở Weibo. Phần bình luận của bài Weibo mới nhất của anh đã bùng nổ, tất cả thông báo trong thanh tin nhắn đều được cài đặt thành dấu chấm đỏ không hiển thị số cụ thể, nhưng có thể hình dung được có bao nhiêu fan liên tục vào ra trang chủ của anh trong chưa đầy 3 tiếng này.
Mặc dù người đang được quan tâm thật sự không phải là anh nhưng Lê Tầm cũng không muốn nhiều người phải lo lắng như vậy. Anh ngẩng đầu xin phép trưởng nhóm: "Bây giờ tôi đăng một bài Weibo, nói là 'Tôi không sao, xin lỗi đã khiến mọi người lo lắng', như vậy có được không?"
Nếu không phải anh đang nhìn thẳng vào Vinh Kiêu và người đang có mặt ở đây ngoài Vinh Kiêu là Tiểu Trình không được phép quyết định, Vinh Kiêu thật sự không dám tin Giang Diệc Lan lại đang xin ý kiến của mình.
Ra mắt hơn hai năm, Giang Diệc Lan chưa bao giờ xem trọng các thành viên trong nhóm. Cậu ta luôn thích làm theo ý mình, ngoài Vinh Kiêu là đội trưởng kiêm sứ giả hoà bình sẽ đối xử tốt với cậu ta, ba người còn lại chưa bao giờ che giấu sự bất mãn với Giang Diệc Lan. Giang Diệc Lan cũng không thèm để ý đến họ, họ là mối quan hệ đồng nghiệp thuần túy nhất.
Vậy mà bây giờ Giang Diệc Lan lại đang nhìn Vinh Kiêu, vẻ mặt chân thành chờ anh ta trả lời.
Vinh Kiêu nhịn xuống sự kinh ngạc trong lòng, đề nghị: "Nếu tiện, cậu có thể tự chụp một tấm ảnh, nếu không fan có thể nghĩ là nhân viên công ty dùng điện thoại của cậu để đăng tin."
"Được."
Lê Tầm mở camera trước, tim anh không khỏi đập mạnh một cái.
Lê Tầm điều chỉnh biểu cảm, cong môi nở một nụ cười trước ống kính, cạch một tiếng chụp xong.
Không cần tốn công điều chỉnh góc chụp selfie, cũng không cần chỉnh sửa ảnh, mặc dù bây giờ sắc mặt không tốt nhưng gương mặt này dư sức chụp ra một tấm ảnh hoàn hảo bằng cam thường.
Lê Tầm soạn xong nội dung và đính kèm ảnh chụp, đưa điện thoại cho Vinh Kiêu xem: "Anh...Vinh?" Anh nhớ Vinh Kiêu lớn tuổi hơn Giang Diệc Lan, không biết Giang Diệc Lan trước đây gọi anh ta là gì. "Anh xem như vậy được chưa?"
Đôi mắt mở to kinh ngạc của Vinh Kiêu khiến Lê Tầm có thể khẳng định trước đây Giang Diệc Lan chưa bao giờ gọi anh ta như vậy. Lê Tầm đột nhiên có chút muốn cười, bởi vì vẻ mặt của Vinh Kiêu có thể gọi là thụ sủng nhược kinh, cũng có chút khó chịu vì không quen như thế. Lê Tầm mím môi, nhịn nụ cười không đúng lúc này lại. Sau khi Vinh Kiêu gật đầu, anh đã đăng tải bài viết này lên Weibo.
Chỉ vài giây sau, điện thoại của anh đổ chuông, nhạc chuông là nhạc dạo đầu bài hát mới của họ. Màn hình hiển thị người gọi đến là "Mẹ".
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









