Chương 3

Điều bất ngờ là đêm nay Lê Tầm lại ngủ khá ngon, có lẽ vì cơ thể này đã quá mệt mỏi sau những ngày lưu diễn. Lúc anh thức dậy thì trời đã sáng.

Anh vẫn có thể mở mắt, vẫn ở trong phòng bệnh này. Trần nhà phòng bệnh bị bong một mảng nhỏ ở góc, rèm cửa sổ chưa được kéo kín, ly nước mà Ngụy Kỳ Dao rót cho anh vào tối qua vẫn ở trên tủ đầu giường — mọi thứ không hề thay đổi.

Lê Tầm đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Anh rửa mặt bằng nước lạnh rồi nhìn vào người trong gương.

Đây thực sự là một khuôn mặt hoàn hảo không tì vết. Dung mạo của Giang Diệc Lan giống mẹ mình, sở hữu một vẻ đẹp sắc sảo mang tính xâm lược. Ngụy Kỳ Dao đã bước sang độ tuổi trung niên nên gương mặt cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng Lê Tầm vẫn có thể nhận ra bà đã từng là một mỹ nhân đẹp rúng động lòng người khi còn trẻ.

Thực ra Lê Tầm và Giang Diệc Lan đều thuộc kiểu vẻ đẹp phi giới tính, chỉ là gương mặt của Lê Tầm ôn hòa hơn, không có đường nét sắc bén như cậu ta. Ngoài những ân oán cá nhân giữa hai người, lý do Giang Diệc Lan đá Lê Tầm ra khỏi nhóm là vì không muốn ở cùng một nhóm với người có trùng phong cách với mình. Cậu ta luôn là người ích kỷ như vậy và sẽ không bao giờ cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Lúc anh bước ra khỏi phòng vệ sinh thì Ngụy Kỳ Dao đã đến. Bà nhìn Lê Tầm một cái là biết con trai vẫn chưa thể nhớ ra người mẹ này.

"Mẹ mua bữa sáng rồi, ăn xong chúng ta sẽ xuất viện rồi về nhà nha con." Không hỏi anh có hồi phục trí nhớ hay chưa, Ngụy Kỳ Dao gọi anh đến ăn sáng. "Mẹ mua ở khách sạn, con hãy ăn lúc còn nóng đi."

Ăn xong, Ngụy Kỳ Dao nhờ trợ lý bắt xe ra sân bay. Lê Tầm lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Vinh Kiêu, báo rằng mình và mẹ sẽ về nhà trước.

Vinh Kiêu nhanh chóng trả lời: "Được rồi, lát nữa bọn anh cũng bay về, cậu về nhà nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì liên hệ với anh."

Lê Tầm chưa từng đi máy bay, đặc biệt là khoang hạng thương gia. Anh cảm thấy không thoải mái khi hưởng thụ những thứ không thuộc về mình.

Ngụy Kỳ Dao thấy anh ngồi trên ghế trông có vẻ gò bó, giúp anh ngả ghế ra sau để anh thoải mái hơn. Lê Tầm nhân tiện nằm xuống, định giả vờ ngủ cho đến khi kết thúc chuyến bay này. Họ bay từ thành phố tổ chức buổi concert cuối cùng về nhà mất khoảng một tiếng rưỡi. Lê Tầm nhắm mắt lại, chẳng bao lâu đã thấy đến nơi.

Vừa bước ra phi trường lại có xe tới đón, tài xế vừa gặp Lê Tầm cũng tỏ ra dáng vẻ quen thuộc, gọi anh là Diệc Lan. Anh chỉ có thể mỉm cười lịch sự và gật đầu đáp lại, nghe Ngụy Kỳ Dao giới thiệu: "Đây là anh Minh, hai đứa trước đây có quan hệ rất tốt đấy."

Cho đến khi về đến nhà, Ngụy Kỳ Dao có vẻ rất vui vẻ trên bàn ăn. Hôm qua bà đã mất kiểm soát cảm xúc, buồn bã vì con trai mất trí nhớ, nhưng sau một ngày bà lại tự cười bản thân không biết đủ, Giang Diệc Lan đang khỏe mạnh ngồi bên cạnh bà chẳng phải đã là điều may mắn lớn nhất rồi sao? Cho dù con trai không thể phục hồi trí nhớ cả đời cũng được, hai mẹ con họ còn có rất nhiều năm để chung sống cùng nhau, ký ức mất đi sẽ từ từ tích luỹ trở lại.

Lê Tầm cúi đầu ăn cơm. Dì giúp việc của Giang gia nấu ăn rất ngon, đặc biệt sau khi nghe tin Lê Tầm sẽ về nhà, dì toàn làm những món mà Giang Diệc Lan thích ăn.

"Lan Lan, nếm thử món cá quả này đi, con vẫn luôn thích món cá quả do dì Phương làm mà."

Lê Tầm không thích ăn cá, nhưng nghe vậy anh vẫn gắp một miếng.

Không biết là do trước đây anh chưa từng ăn món cá nào được làm ngon như vậy hay vì anh đang dùng vị giác của Giang Diệc Lan, lần đầu tiên anh cảm thấy thịt cá lại ăn ngon đến thế.

Ăn xong, Lê Tầm nói với Ngụy Kỳ Dao là anh muốn ra ngoài một chuyến. Ngụy Kỳ Dao đương nhiên không yên tâm, cũng tò mò con trai đã mất trí nhớ thì có thể đi đâu được. Lê Tầm chỉ kiên quyết nói mình muốn ra ngoài một lát, không cần tài xế đưa đi cũng không giải thích mục đích ra ngoài.

Ngụy Kỳ Dao đành chiều theo ý anh, không truy hỏi nữa. Trước khi đi, Lê Tầm quay lại thấy bóng dáng Ngụy Kỳ Dao đứng ở cửa, anh khựng lại, nói: "Con sẽ sớm về nhà."

Anh phải đi tìm Lê Mạt.

Bây giờ ra ngoài, anh không thể vô tư giống như trước. Lê Tầm đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt.

Rời khỏi Giang gia, anh mới dám rút điện thoại ra gọi điện cho Lê Mạt. Tối qua anh không dám gọi, sợ vừa nói với Lê Mạt là mình chưa chết thì hôm sau đã hồn xiêu phách tán. Cả ngày hôm nay thì chưa tìm được cơ hội để ở một mình.

Cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy. Lê Tầm không bỏ cuộc lại tiếp tục gọi, sau khi đổ chuông rất lâu, cuối cùng đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói khàn khàn và yếu ớt của Lê Mạt: "Alo?"

"Mạt Mạt!" Lê Tầm kêu lên một tiếng rồi nói rất nhanh: "Mạt Mạt, em nghe anh nói trước đã. Dù em đang ở đâu hay những gì anh sắp nói có khó tin như thế nào, em đừng ngắt lời anh, chỉ cần nghe thôi."

"Mạt Mạt, anh là anh trai của em, anh vẫn còn sống. Chiều hôm qua anh đến tìm em, chúng ta đã gặp nhau dưới ký túc xá của em, em mặc áo khoác lông màu be anh mua cho em. Chúng ta đi ăn món lẩu cay mà em đã nhắc mấy lần ở căn tin số 6 của trường học. Chủ quán nhận ra em, còn nói hai anh em mình đúng là rất giống nhau. Ăn xong chúng ta còn đi dạo ở khu phố thương mại phía sau trường, em đã mua một đôi khuyên tai hình bông tuyết. Sau đó anh về, không lâu sau thì em nhắn tin cho anh, nói trời đổ tuyết rồi."

"Mạt Mạt, anh là anh trai của em."

Lê Tầm dừng lại, tiếng th* d*c ở đầu dây bên kia càng lúc càng gấp gáp, sau đó là tiếng nức nở rõ ràng, vừa hoang mang lại vừa không thể tin được: "Anh ơi...?"

"Đúng... là anh đây." Lê Tầm cũng hơi nghẹn ngào: "Chúng ta gặp nhau nói chuyện được không? Em đang ở đâu?"

Chỉ chưa đầy một ngày trôi qua, Lê Mạt đã tiều tụy đi rất nhiều. Đôi mắt sưng húp, sắc mặt còn tệ hơn một người thức trắng mấy đêm.

Lê Mạt nhìn người đàn ông xa lạ đội mũ và đeo khẩu trang này. Lê Tầm chạy đến muốn ôm cô nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên anh kịp thời dừng lại, gọi tên em mình: "Mạt Mạt".

Giọng nói này giống hệt chất giọng cô nghe qua điện thoại, tông giọng cũng giống hệt cái cách anh trai vẫn thường gọi tên cô.

Lê Mạt ngẩng đầu nhìn anh. Lê Tầm chủ động tháo khẩu trang, để lộ gương mặt của Giang Diệc Lan.

"Anh không biết tại sao lại thành ra thế này..." Lê Tầm nói với Lê Mạt đang hoàn toàn sửng sốt.

"Tối hôm qua... trước khi cảnh sát liên lạc với em, em đã lên mạng và đọc được tin tức Giang Diệc Lan gặp tai nạn ở concert..." Mãi một lúc sau, Lê Mạt mới chậm rãi nói.

"Đúng vậy... Sau khi anh tỉnh lại, họ nói với anh là bục nâng của sân khấu gặp sự cố, 'anh' đã bị ngã từ trên cao xuống."

Lê Mạt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Giang Diệc Lan, nửa ngày không nói nên lời.

Đầu tiên cô đưa tay ra, chạm vào cánh tay của Lê Tầm, sau đó từ từ đặt lên vai anh, giống như muốn xác nhận liệu người này có đang thực sự đứng trước mặt mình hay không.

Tất cả đều hoang đường như một bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng giọng điệu và thần thái của người đàn ông trước mắt này lại giống hệt anh trai cô.

Đôi mắt của Lê Mạt đã rất đau vì khóc quá nhiều, nhưng cô không thể kiểm soát được dòng nước mắt cứ mãi tuôn rơi.

"Anh ơi..." Cô khóc đến mức không thở được. Từ khi nhận được tin anh trai đã qua đời, cô cũng không biết mình đã trải qua khoảng thời gian một ngày này như thế nào.

Lê Tầm là người thân duy nhất của cô, hai anh em họ sống nương tựa lẫn nhau từ nhỏ đến lớn, là người thân quan trọng nhất của nhau.

Lê Tầm ôm em gái vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, đôi mắt anh cũng không khỏi đỏ hoe.

Sau khi bình tĩnh lại, Lê Mạt lại lo lắng nhìn anh: "Vậy, vậy bây giờ phải làm sao đây? Họ... nhóm nhạc của anh còn phải đi lưu diễn không? Anh có phải đi không?"

"Tour diễn đã kết thúc rồi." Lê Tầm chỉnh lại tóc cho em gái mình: "Hôm nay anh vừa trở về Giang gia, lát nữa anh phải quay lại đó. Anh chỉ có thể nói với họ là anh bị mất trí nhớ, chuyện sau này cứ đi một bước tính một bước thôi."

Trời lạnh, hai người đi vào quán cà phê gọi hai ly đồ uống nóng, chọn một vị trí trong góc để ngồi trò chuyện.

Ở trong quán thì không tiện nói nhiều, hai người đều yên lặng, Lê Mạt vẫn không thể tin được, nhìn chằm chằm vào người trước mặt mình.

Cô lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin về nhóm To5.

Cô không phải là fan nên không thường xuyên theo dõi tin tức về nhóm To5. Lê Tầm không nói cho em gái biết chuyện mình bị cướp mất vị trí được debut, bởi vì làm vậy chỉ khiến em gái buồn lòng, anh chỉ nói là thành tích của mình không đủ nên không được chọn, cần phải nỗ lực thêm.

Lê Mạt theo dõi tất cả các tài khoản liên quan đến nhóm To5, và đặt tài khoản của Giang Diệc Lan vào mục quan tâm đặc biệt.

Lướt đến Weibo của Giang Diệc Lan, Lê Mạt dường như chợt nhận ra điều gì đó.

"Vậy còn anh ta... anh ta đã mất rồi sao?"

Lê Tầm lắc đầu, ngón trỏ dừng lại trên miệng ly cà phê: "Anh cũng không biết."

Trời dần ngả tối, Ngụy Kỳ Dao gửi tin nhắn WeChat cho Lê Tầm, hỏi anh có về nhà ăn cơm hay không.

"Mạt Mạt, anh đưa em về trường học." Lê Tầm nói: "Anh phải về rồi."

Buổi tối có nhiều người ra ngoài hơn. Vừa nãy có người qua đường đã quay lại nhìn anh vài lần. Lê Tầm kéo mũ thấp xuống một chút, cúi đầu bước ra ngoài.

Lê Mạt lại ôm anh một cái.

"Thường xuyên nhắn tin cho em nhé, anh trai." Lê Mạt vùi mặt vào lòng anh nói. Cô rất sợ, sợ rằng một ngày nào đó lại không liên lạc được với Lê Tầm, sợ đây chỉ là một giấc mơ.

"Được." Lê Tầm nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Về đến nhà, Ngụy Kỳ Dao đứng ở cửa đón anh, vừa thấy anh về đã tươi cười rạng rỡ: "Con về rồi."

Lê Tầm cũng mỉm cười: "Vâng."

Bữa tối vẫn rất thịnh soạn, Ngụy Kỳ Dao vẫn không ngừng tìm chủ đề để trò chuyện với anh. Lê Tầm cố gắng đáp lại vài câu, Ngụy Kỳ Dao thấy vậy thì đã rất vui rồi.

Phòng ngủ của Giang Diệc Lan được dọn dẹp rất sạch sẽ, mặc dù cậu ta bận đi lưu diễn nên đã lâu không về nhà. Căn phòng rất lớn, trên bức tường đối diện với giường ngủ có treo một bức tranh khổ lớn, chính là ảnh chụp trên sân khấu của Giang Diệc Lan, ở góc có chữ ký, có lẽ là do fan chụp và tặng cho cậu ta.

Bức ảnh được chụp từ góc nhìn từ dưới lên trên, Giang Diệc Lan hơi nghiêng mặt, những sợi tóc mái và tóc mai ướt mồ hôi dính vào gương mặt, khóe môi mỉm cười, ánh mắt toả sáng. Cậu ta đứng trên sân khấu, bộ trang phục được đo đạc vừa vặn tôn lên thân hình nổi bật, tư thế cao ráo, toàn thân toát lên vẻ phô trương và tràn ngập tự tin.

Lê Tầm lặng lẽ nhìn một lúc.

"Giang Diệc Lan..." Lê Tầm lẩm nhẩm cái tên này, thấp giọng nói: "Xin lỗi."

Mặc dù không phải do ý muốn chủ quan của Giang Diệc Lan nhưng sự việc đã đi đến nước này, Lê Tầm cảm thấy mình đã nợ cậu ta một mạng.

"Nếu cậu không thể trở lại, tôi sẽ chăm sóc cho cha mẹ cậu. Cậu... yên tâm." Anh nhìn vào bức ảnh nói.

Tối nay anh còn có nhiều việc phải làm. Vinh Kiêu đã tìm anh trong lúc ăn cơm, nói rằng hai ngày tới họ phải chuẩn bị thực hiện một buổi livestream.

"Nhóm mình có thói quen livestream trong thời gian nghỉ ngơi để duy trì tương tác với fan. Diệc Lan sẽ livestream đầu tiên nhé, tiện thể xuất hiện để cho fan yên tâm luôn. Livestream ngắn một chút cũng không sao, cậu cũng không cần phải nói quá nhiều để tránh bị lộ sơ hở, chỉ cần để fan thấy cậu vẫn bình an là được."

"Những câu hỏi nào fan hỏi mà cậu không biết thì không cần trả lời, trước đây Diệc Lan livestream cũng không hay trả lời câu hỏi của fan... Cậu vẫn chưa nhớ ra gì đúng không?"

"Ừm... vẫn chưa."

"Không sao, cậu tìm xem những buổi livestream trước đây của cậu ấy, xem có nhớ lại được gì không."

Lê Tầm đồng ý. Tối nay anh phải xem lại những buổi livestream trước đây của Giang Diệc Lan, ít nhất cũng phải biết phong cách của cậu ta khi livestream đại khái là gì.

Chỉ xem một buổi, Lê Tầm đã hiểu tại sao Vinh Kiêu lại yên tâm để một người chưa hồi phục trí nhớ như anh livestream đầu tiên.

Giang Diệc Lan không chỉ không trả lời câu hỏi của fan mà còn lười nói chuyện, dáng vẻ cứ như "Livestream chủ yếu là để cho các người chiêm ngưỡng gương mặt đẹp trai của tôi thôi" vậy.

Lê Tầm thực sự bị chọc cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện