Sân khấu ngoài trời của phim trường được trang trí lộng lẫy để tái hiện một buổi yến tiệc cung đình thời Đường. Tiếng đàn sáo vây quanh, nhưng không khí giữa các diễn viên lại căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Hôm nay là cảnh quay đối đầu trực diện đầu tiên giữa nữ chính, Quận chúa Trường An (Thẩm Ngôn Hy) và nữ phụ, một phi tần hèn mọn luôn tìm cách hãm hại nàng (Lâm Giao).
Trong kịch bản, đây là đoạn Quận chúa Trường An phát hiện ra phi tần này đã hạ độc vào thức ăn của mình và ban cho ả một cái tát cảnh cáo. Lâm Giao đứng ở góc sân khấu, tay siết c.h.ặ.t tạt áo, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Thẩm Ngôn Hy đầy vẻ tính toán.
Thẩm Ngôn Hy ngồi trên ghế bành gỗ trắc, thợ trang điểm đang dặm lại lớp phấn mỏng cho cô. Đôi mắt trái xoan của cô khẽ nhắm lại, nhưng tâm trí thì không hề nghỉ ngơi. Trước mắt cô, những dòng bình luận lại bắt đầu chạy rần rần với tốc độ ch.óng mặt:
[Mọi người nhìn kĩ vạt áo của Lâm Giao đi! Đúng như kịch bản gốc, nó giấu một chiếc kim thêu cực nhỏ ở lớp lót tay áo trái!]
[Thâm độc thật sự! Khi Hy Hy vung tay tát, nó sẽ giả vờ giơ tay đỡ rồi đ.â.m chiếc kim đó vào cổ tay chị nhà. Loại kim này tẩm t.h.u.ố.c gây ngứa, sẽ khiến vết thương sưng tấy ngay lập tức!]
[Trời ơi, nếu sưng lên thì cảnh quay sau làm sao thực hiện được? Hy Hy sẽ bị đạo diễn mắng là không giữ gìn cơ thể!]
[Đừng lo, nhìn khí thế của chị đại nhà ta kìa, chắc chắn đã có đối sách rồi!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ mở mắt, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đồng t.ử. Cô nhìn sang phía Lâm Giao, thấy ả ta đang ra vẻ yếu đuối, vừa dặm nước mắt vừa thảo luận với đạo diễn Vương về việc "mượn góc máy" để tránh bị đau.
"Đạo diễn Vương," Thẩm Ngôn Hy bất ngờ đứng dậy, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp trường quay, thu hút mọi sự chú ý. "Tôi nghĩ cảnh quay này là bước ngoặt tâm lý của nhân vật. Nếu dùng kỹ thuật mượn góc máy, khán giả sẽ không thấy được sự phẫn nộ tột cùng của Quận chúa. Tôi đề nghị... chúng ta sẽ tát thật."
Cả trường quay im phăng phắc. Đạo diễn Vương ngẩn người, còn Lâm Giao thì tái mặt, lắp bắp: "Ngôn Hy... cậu nói gì thế? Chúng ta là bạn tốt, tát thật thì... tớ sợ cậu sẽ áy náy."
"Áy náy?" Thẩm Ngôn Hy tiến lại gần, chiều cao 1m72 cùng bộ y phục cung đình lộng lẫy khiến cô trông như một vị thần đang giáng lâm. "Lâm Giao, vì nghệ thuật, một cái tát có là gì? Hay là cậu sợ mình diễn không ra cái chất nhục nhã của một kẻ tiểu nhân bị bắt thóp?"
Lâm Giao cứng họng, không thể từ chối trước mặt bao nhiêu ống kính. Đạo diễn Vương thấy Thẩm Ngôn Hy quyết tâm, lại nể sợ thế lực chống lưng phía sau cô, liền gật đầu lia lịa: "Đúng! Thẩm tiểu thư nói rất đúng! Chân thực mới là linh hồn của điện ảnh! Chuẩn bị! Máy quay tiến vào vị trí!"
"Action!"
Không khí thay đổi ngay lập tức. Thẩm Ngôn Hy không còn là cô gái hiện đại điềm tĩnh, mà trở thành một Quận chúa quyền uy, đôi mắt tràn đầy sự thất vọng và khinh bỉ nhìn người phụ nữ quỳ dưới chân mình.
"Ngươi nghĩ... chút thủ đoạn hèn mọn đó có thể qua mắt được ta sao?" Giọng nói của cô không cao, nhưng mang theo sự áp chế đến nghẹt thở.
Lâm Giao run rẩy, theo bản năng muốn giơ tay trái lên để che mặt, vị trí mà chiếc kim thêu đang ẩn giấu. Nhưng Thẩm Ngôn Hy đã nhanh hơn một bước. Thay vì tát ngay, cô cúi xuống, bóp c.h.ặ.t cằm Lâm Giao, ép ả phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Bình luận lại nhảy lên: [Đúng rồi! Khống chế tay trái của nó! Đừng để nó cử động!]
Thẩm Ngôn Hy dùng tay phải giật mạnh vạt áo trái của Lâm Giao như một động tác diễn xuất phẫn nộ, lực tay cực mạnh khiến chiếc kim thêu giấu bên trong rơi thẳng xuống sàn đá, phát ra tiếng "keng" thanh mảnh nhưng ch.ói tai. Trong lúc Lâm Giao còn đang bàng hoàng, Thẩm Ngôn Hy vung tay.
"Chát!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cái tát này không chỉ chứa đựng sự phẫn nộ của nhân vật, mà còn là sự trả giá cho mọi nỗi uất ức mà Thẩm Ngôn Hy đã chịu đựng ở kiếp trước. Lâm Giao bị tát đến mức ngã nhào ra sàn, một bên má lập tức sưng đỏ, in hằn dấu năm ngón tay.
"Cắt! Tuyệt vời! Cảm xúc rất mãnh liệt!" Đạo diễn Vương hào hứng reo lên.
Lâm Giao ôm mặt, nước mắt lã chã rơi, định bụng sẽ lên tiếng tố cáo Thẩm Ngôn Hy dùng bạo lực. Thế nhưng, cô ta chưa kịp mở miệng thì Thẩm Ngôn Hy đã cúi xuống, nhặt chiếc kim thêu dưới đất lên bằng một miếng khăn giấy, đưa ra trước mặt mọi người.
"Lâm Giao, cái tát này có đau không? Chắc là không đau bằng việc bị một chiếc kim thêu đ.â.m vào người đâu nhỉ?" Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương. "Cậu giải thích sao về món quà bất ngờ giấu trong tay áo này đây?"
Cả trường quay xôn xao. Nhân viên bảo an và trợ lý đạo diễn lập tức tiến lại gần. Lâm Giao run cầm cập, miệng lắp bắp không thành tiếng. Việc giấu vật nhọn trên phim trường để hại bạn diễn là điều tối kỵ, thậm chí có thể bị cấm sóng vĩnh viễn.
[Đỉnh của ch.óp! Vừa tát xong vừa bắt quả tang tại trận!]
[Nhìn mặt con trà xanh kìa, giờ thì hết đường chối cãi nhé!]
[Hy Hy diễn đỉnh quá, cái khí chất Quận chúa đó không phải ai cũng làm ra được đâu!]
Thẩm Ngôn Hy không đợi Lâm Giao trả lời, cô thong thả quay lưng đi về phía chiếc xe RV sang trọng của mình. Phía sau cô, tiếng mắng nhiếc của đạo diễn và tiếng khóc lóc của Lâm Giao nhỏ dần.
Vừa bước vào xe, cô đã thấy Lục Cận Ngôn đang ngồi đó, trên tay là một ly nước ép lựu đỏ rực. Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong hiếm thấy: "Cái tát đó... tay em có đau không?"
Ngôn Hy hơi khựng lại, rồi bật cười: "Anh xem hết rồi sao?"
Lục Cận Ngôn đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh cầm lấy bàn tay phải của cô, nhẹ nhàng xoa nắn như thể cô mới là người bị thương. "Lần sau muốn đ.á.n.h ai, cứ bảo tôi. Đừng tự làm khổ tay mình."
Thẩm Ngôn Hy cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh, trái tim khẽ xao động. Trên màn hình ảo, dòng chữ màu vàng kim lại một lần nữa bùng nổ:
[Aaaa! “Đừng tự làm khổ tay mình”, câu thoại sến súa này phát ra từ miệng Lục tổng sao nghe ngầu quá vậy!]
[Đẩy thuyền! Đẩy thuyền mạnh lên anh chị ơi!]
[Hy Hy à, hãy dùng gia thế của chị và tiền của anh ấy để đè bẹp showbiz đi!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn người đàn ông trước mặt, rồi nhìn những dòng bình luận đầy cổ vũ. Kiếp này, cô không còn cô đơn nữa. Những kẻ muốn hại cô, từng người một, cô sẽ khiến chúng phải trả một cái giá đắt nhất.
"Lục Cận Ngôn," cô nhẹ nhàng gọi tên anh, "Anh có muốn xem tôi diễn một vở kịch lớn hơn không? Vở kịch mang tên... Sự sụp đổ của nhà họ Lâm."
Ánh mắt Lục Cận Ngôn thâm trầm, anh cúi đầu ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi: "Rất sẵn lòng làm khán giả trung thành nhất của em."
Trong kịch bản, đây là đoạn Quận chúa Trường An phát hiện ra phi tần này đã hạ độc vào thức ăn của mình và ban cho ả một cái tát cảnh cáo. Lâm Giao đứng ở góc sân khấu, tay siết c.h.ặ.t tạt áo, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Thẩm Ngôn Hy đầy vẻ tính toán.
Thẩm Ngôn Hy ngồi trên ghế bành gỗ trắc, thợ trang điểm đang dặm lại lớp phấn mỏng cho cô. Đôi mắt trái xoan của cô khẽ nhắm lại, nhưng tâm trí thì không hề nghỉ ngơi. Trước mắt cô, những dòng bình luận lại bắt đầu chạy rần rần với tốc độ ch.óng mặt:
[Mọi người nhìn kĩ vạt áo của Lâm Giao đi! Đúng như kịch bản gốc, nó giấu một chiếc kim thêu cực nhỏ ở lớp lót tay áo trái!]
[Thâm độc thật sự! Khi Hy Hy vung tay tát, nó sẽ giả vờ giơ tay đỡ rồi đ.â.m chiếc kim đó vào cổ tay chị nhà. Loại kim này tẩm t.h.u.ố.c gây ngứa, sẽ khiến vết thương sưng tấy ngay lập tức!]
[Trời ơi, nếu sưng lên thì cảnh quay sau làm sao thực hiện được? Hy Hy sẽ bị đạo diễn mắng là không giữ gìn cơ thể!]
[Đừng lo, nhìn khí thế của chị đại nhà ta kìa, chắc chắn đã có đối sách rồi!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ mở mắt, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đồng t.ử. Cô nhìn sang phía Lâm Giao, thấy ả ta đang ra vẻ yếu đuối, vừa dặm nước mắt vừa thảo luận với đạo diễn Vương về việc "mượn góc máy" để tránh bị đau.
"Đạo diễn Vương," Thẩm Ngôn Hy bất ngờ đứng dậy, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp trường quay, thu hút mọi sự chú ý. "Tôi nghĩ cảnh quay này là bước ngoặt tâm lý của nhân vật. Nếu dùng kỹ thuật mượn góc máy, khán giả sẽ không thấy được sự phẫn nộ tột cùng của Quận chúa. Tôi đề nghị... chúng ta sẽ tát thật."
Cả trường quay im phăng phắc. Đạo diễn Vương ngẩn người, còn Lâm Giao thì tái mặt, lắp bắp: "Ngôn Hy... cậu nói gì thế? Chúng ta là bạn tốt, tát thật thì... tớ sợ cậu sẽ áy náy."
"Áy náy?" Thẩm Ngôn Hy tiến lại gần, chiều cao 1m72 cùng bộ y phục cung đình lộng lẫy khiến cô trông như một vị thần đang giáng lâm. "Lâm Giao, vì nghệ thuật, một cái tát có là gì? Hay là cậu sợ mình diễn không ra cái chất nhục nhã của một kẻ tiểu nhân bị bắt thóp?"
Lâm Giao cứng họng, không thể từ chối trước mặt bao nhiêu ống kính. Đạo diễn Vương thấy Thẩm Ngôn Hy quyết tâm, lại nể sợ thế lực chống lưng phía sau cô, liền gật đầu lia lịa: "Đúng! Thẩm tiểu thư nói rất đúng! Chân thực mới là linh hồn của điện ảnh! Chuẩn bị! Máy quay tiến vào vị trí!"
"Action!"
Không khí thay đổi ngay lập tức. Thẩm Ngôn Hy không còn là cô gái hiện đại điềm tĩnh, mà trở thành một Quận chúa quyền uy, đôi mắt tràn đầy sự thất vọng và khinh bỉ nhìn người phụ nữ quỳ dưới chân mình.
"Ngươi nghĩ... chút thủ đoạn hèn mọn đó có thể qua mắt được ta sao?" Giọng nói của cô không cao, nhưng mang theo sự áp chế đến nghẹt thở.
Lâm Giao run rẩy, theo bản năng muốn giơ tay trái lên để che mặt, vị trí mà chiếc kim thêu đang ẩn giấu. Nhưng Thẩm Ngôn Hy đã nhanh hơn một bước. Thay vì tát ngay, cô cúi xuống, bóp c.h.ặ.t cằm Lâm Giao, ép ả phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Bình luận lại nhảy lên: [Đúng rồi! Khống chế tay trái của nó! Đừng để nó cử động!]
Thẩm Ngôn Hy dùng tay phải giật mạnh vạt áo trái của Lâm Giao như một động tác diễn xuất phẫn nộ, lực tay cực mạnh khiến chiếc kim thêu giấu bên trong rơi thẳng xuống sàn đá, phát ra tiếng "keng" thanh mảnh nhưng ch.ói tai. Trong lúc Lâm Giao còn đang bàng hoàng, Thẩm Ngôn Hy vung tay.
"Chát!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cái tát này không chỉ chứa đựng sự phẫn nộ của nhân vật, mà còn là sự trả giá cho mọi nỗi uất ức mà Thẩm Ngôn Hy đã chịu đựng ở kiếp trước. Lâm Giao bị tát đến mức ngã nhào ra sàn, một bên má lập tức sưng đỏ, in hằn dấu năm ngón tay.
"Cắt! Tuyệt vời! Cảm xúc rất mãnh liệt!" Đạo diễn Vương hào hứng reo lên.
Lâm Giao ôm mặt, nước mắt lã chã rơi, định bụng sẽ lên tiếng tố cáo Thẩm Ngôn Hy dùng bạo lực. Thế nhưng, cô ta chưa kịp mở miệng thì Thẩm Ngôn Hy đã cúi xuống, nhặt chiếc kim thêu dưới đất lên bằng một miếng khăn giấy, đưa ra trước mặt mọi người.
"Lâm Giao, cái tát này có đau không? Chắc là không đau bằng việc bị một chiếc kim thêu đ.â.m vào người đâu nhỉ?" Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương. "Cậu giải thích sao về món quà bất ngờ giấu trong tay áo này đây?"
Cả trường quay xôn xao. Nhân viên bảo an và trợ lý đạo diễn lập tức tiến lại gần. Lâm Giao run cầm cập, miệng lắp bắp không thành tiếng. Việc giấu vật nhọn trên phim trường để hại bạn diễn là điều tối kỵ, thậm chí có thể bị cấm sóng vĩnh viễn.
[Đỉnh của ch.óp! Vừa tát xong vừa bắt quả tang tại trận!]
[Nhìn mặt con trà xanh kìa, giờ thì hết đường chối cãi nhé!]
[Hy Hy diễn đỉnh quá, cái khí chất Quận chúa đó không phải ai cũng làm ra được đâu!]
Thẩm Ngôn Hy không đợi Lâm Giao trả lời, cô thong thả quay lưng đi về phía chiếc xe RV sang trọng của mình. Phía sau cô, tiếng mắng nhiếc của đạo diễn và tiếng khóc lóc của Lâm Giao nhỏ dần.
Vừa bước vào xe, cô đã thấy Lục Cận Ngôn đang ngồi đó, trên tay là một ly nước ép lựu đỏ rực. Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong hiếm thấy: "Cái tát đó... tay em có đau không?"
Ngôn Hy hơi khựng lại, rồi bật cười: "Anh xem hết rồi sao?"
Lục Cận Ngôn đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh cầm lấy bàn tay phải của cô, nhẹ nhàng xoa nắn như thể cô mới là người bị thương. "Lần sau muốn đ.á.n.h ai, cứ bảo tôi. Đừng tự làm khổ tay mình."
Thẩm Ngôn Hy cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh, trái tim khẽ xao động. Trên màn hình ảo, dòng chữ màu vàng kim lại một lần nữa bùng nổ:
[Aaaa! “Đừng tự làm khổ tay mình”, câu thoại sến súa này phát ra từ miệng Lục tổng sao nghe ngầu quá vậy!]
[Đẩy thuyền! Đẩy thuyền mạnh lên anh chị ơi!]
[Hy Hy à, hãy dùng gia thế của chị và tiền của anh ấy để đè bẹp showbiz đi!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn người đàn ông trước mặt, rồi nhìn những dòng bình luận đầy cổ vũ. Kiếp này, cô không còn cô đơn nữa. Những kẻ muốn hại cô, từng người một, cô sẽ khiến chúng phải trả một cái giá đắt nhất.
"Lục Cận Ngôn," cô nhẹ nhàng gọi tên anh, "Anh có muốn xem tôi diễn một vở kịch lớn hơn không? Vở kịch mang tên... Sự sụp đổ của nhà họ Lâm."
Ánh mắt Lục Cận Ngôn thâm trầm, anh cúi đầu ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi: "Rất sẵn lòng làm khán giả trung thành nhất của em."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









