Ánh nắng gắt gỏng của mùa hè tại phim trường Hoành Điếm như muốn thiêu rụi mọi thứ. Thẩm Ngôn Hy đứng dưới bóng râm mỏng manh của một tấm bạt cũ, đôi mắt biết nói khẽ nheo lại nhìn khung cảnh hỗn độn trước mắt.
Sau buổi thử vai chấn động hôm trước, đoàn phim Trường An Loạn đã chính thức khai máy. Thế nhưng, sự đời vốn dĩ luôn tồn tại những kẻ "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ". Lâm Giao, sau khi bị mất vai nữ chính vào tay Thẩm Ngôn Hy, nhờ vào sự luồn cúi và bỏ vốn từ một "ông chú" nào đó, vẫn chen chân được vào vai nữ phụ phản diện.
"Ngôn Hy à, đoàn phim lần này đông quá, phòng hóa trang chính hết chỗ rồi. Cậu chịu khó dùng tạm phòng kho ở phía Tây nhé? Tớ đã bảo nhân viên dọn dẹp qua rồi, hơi nóng một chút nhưng yên tĩnh." Lâm Giao bước tới, tay cầm chiếc quạt giấy nhỏ, nụ cười giả tạo trên môi không che giấu nổi vẻ đắc ý.
Phòng kho phía Tây? Thẩm Ngôn Hy nhớ rất rõ, kiếp trước cô đã bị nhốt ở đó suốt ba tiếng đồng hồ dưới cái nóng 40 độ, dẫn đến say nắng và không thể hoàn thành cảnh quay đầu tiên, để rồi bị mang danh "bình hoa yếu đuối".
Ngay lúc đó, trước mắt cô, không khí như gợn sóng, những dòng chữ bình luận bắt đầu điên cuồng nhảy múa:
[Trời ơi! Con trà xanh này lại dùng chiêu cũ! Cái phòng kho đó có cả gián với chuột, máy lạnh thì hỏng!]
[Hy Hy đừng nghe nó! Nhìn mặt nó đắc ý kìa, muốn tát cho một cái quá!] [Mọi người bình tĩnh, nhìn đồng hồ kìa... 3... 2... 1... "Đùi lớn" sắp đến rồi!]
[Fan của Lục tổng điểm danh! Chiếc xe RV phiên bản giới hạn đang trên đường tiến vào cổng chính!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ nhếch môi. Cô không nhìn Lâm Giao, mà nhìn về phía cổng phim trường. Một sự im lặng kỳ lạ bỗng chốc bao trùm. Tiếng động cơ gầm rú uy lực từ xa vọng lại, x.é to.ạc bầu không khí ngột ngạt.
Một chiếc xe RV khổng lồ, đen bóng như một con quái vật cơ khí, từ từ tiến vào. Đây không phải là loại xe RV thông thường mà các ngôi sao hạng A hay dùng, mà là chiếc Vario Signature - một tòa lâu đài di động thực thụ, trị giá không dưới sáu chữ số tính bằng đô la.
Cả đoàn phim, từ đạo diễn Vương đến các nhân viên hậu cần, đều buông rơi công việc trên tay. Lâm Giao tái mặt, chiếc quạt giấy trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
Chiếc xe dừng lại ngay sát vị trí của Thẩm Ngôn Hy, chắn toàn bộ ánh nắng gay gắt cho cô. Cửa xe mở ra, trợ lý đặc biệt của Lục Cận Ngôn, người mà ai trong giới tài chính cũng phải nể vài phần bước xuống, cung kính cúi chào trước mặt Thẩm Ngôn Hy.
"Thẩm tiểu thư, Lục tổng lo ngại điều kiện ở phim trường không đủ tốt, sợ cô chịu thiệt thòi nên đã ra lệnh điều chiếc xe này từ trụ sở chính về đây cho cô sử dụng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời nói vừa dứt, bình luận gần như nổ tung:
[AAAAA! Ngầu quá! Nhìn biểu cảm của đạo diễn kìa, mồm há to đến mức nhét vừa quả trứng gà!]
[Lục tổng tinh tế quá, không chỉ tặng xe mà còn cử cả trợ lý thân cận đến để dằn mặt đám người này.]
[Lâm Giao ơi, phòng kho của cô đâu? Mang ra so với cái bánh xe của người ta kìa!]
Thẩm Ngôn Hy liếc nhìn Lâm Giao, lúc này sắc mặt đối phương đã chuyển từ trắng sang xanh, rồi lại sang tím. Thâme Ngôn Hy nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sức nặng ngàn cân:
"Lâm Giao, cậu nói phòng kho phía Tây hơi nóng sao? Vậy thì cậu cứ giữ lấy mà dùng. Tớ thấy nó rất hợp với khí chất của cậu hôm nay đấy."
Dứt lời, cô thản nhiên bước lên xe dưới ánh mắt thèm thuồng và kính sợ của hàng trăm người. Bên trong xe là một không gian hoàn toàn khác: Máy lạnh tỏa ra hơi mát dịu nhẹ hương tinh dầu đàn hương, ghế da bọc thủ công, tủ lạnh chứa đầy các loại trái cây cao cấp và nước khoáng được lấy từ đỉnh núi Alps.
Thẩm Ngôn Hy ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, cô nhìn vào màn hình điện thoại. Một tin nhắn vừa đến từ số máy quen thuộc của Lục Cận Ngôn: "Có hài lòng không?"
Cô gõ nhẹ lên màn hình, khóe mắt ánh lên tia cười: "Tạm được. Cảm ơn anh, Lục tổng."
Bên ngoài, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu rộ lên. Đạo diễn Vương vội vàng chạy đến, giọng nói ngọt xớt như mật: "Thẩm tiểu thư, lát nữa cảnh quay của cô chúng ta sẽ bố trí lại bối cảnh đẹp nhất, cô cứ nghỉ ngơi, khi nào sẵn sàng thì cứ báo một tiếng..."
Thẩm Ngôn Hy tắt điện thoại, cô tựa lưng ra ghế. Kiếp trước cô quá cứng nhắc, luôn muốn tự lực cánh sinh để rồi bị vùi dập. Kiếp này, khi có một "tòa núi lớn" là gia đình và một "đồng minh" như Lục Cận Ngôn, cô phát hiện ra rằng vả mặt kẻ xấu bằng quyền lực và tiền bạc thật sự... rất sảng khoái.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Cô biết, trong bóng tối của showbiz này, còn những cái bẫy tinh vi hơn đang chờ đợi. Và bình luận trước mắt cô lại hiện lên một dòng chữ màu đỏ cảnh báo:
[Chú ý! Buổi tối nay ở tiệc đóng máy phần một, Lâm Giao sẽ liên thủ với nhà đầu tư cũ để chuốc t.h.u.ố.c chị! Cẩn thận kẻo lại đi vào vết xe đổ!]
Đôi mắt Thẩm Ngôn Hy lạnh đi. "Chuốc t.h.u.ố.c sao? Để xem ai mới là người phải uống ly rượu đó."
Sau buổi thử vai chấn động hôm trước, đoàn phim Trường An Loạn đã chính thức khai máy. Thế nhưng, sự đời vốn dĩ luôn tồn tại những kẻ "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ". Lâm Giao, sau khi bị mất vai nữ chính vào tay Thẩm Ngôn Hy, nhờ vào sự luồn cúi và bỏ vốn từ một "ông chú" nào đó, vẫn chen chân được vào vai nữ phụ phản diện.
"Ngôn Hy à, đoàn phim lần này đông quá, phòng hóa trang chính hết chỗ rồi. Cậu chịu khó dùng tạm phòng kho ở phía Tây nhé? Tớ đã bảo nhân viên dọn dẹp qua rồi, hơi nóng một chút nhưng yên tĩnh." Lâm Giao bước tới, tay cầm chiếc quạt giấy nhỏ, nụ cười giả tạo trên môi không che giấu nổi vẻ đắc ý.
Phòng kho phía Tây? Thẩm Ngôn Hy nhớ rất rõ, kiếp trước cô đã bị nhốt ở đó suốt ba tiếng đồng hồ dưới cái nóng 40 độ, dẫn đến say nắng và không thể hoàn thành cảnh quay đầu tiên, để rồi bị mang danh "bình hoa yếu đuối".
Ngay lúc đó, trước mắt cô, không khí như gợn sóng, những dòng chữ bình luận bắt đầu điên cuồng nhảy múa:
[Trời ơi! Con trà xanh này lại dùng chiêu cũ! Cái phòng kho đó có cả gián với chuột, máy lạnh thì hỏng!]
[Hy Hy đừng nghe nó! Nhìn mặt nó đắc ý kìa, muốn tát cho một cái quá!] [Mọi người bình tĩnh, nhìn đồng hồ kìa... 3... 2... 1... "Đùi lớn" sắp đến rồi!]
[Fan của Lục tổng điểm danh! Chiếc xe RV phiên bản giới hạn đang trên đường tiến vào cổng chính!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ nhếch môi. Cô không nhìn Lâm Giao, mà nhìn về phía cổng phim trường. Một sự im lặng kỳ lạ bỗng chốc bao trùm. Tiếng động cơ gầm rú uy lực từ xa vọng lại, x.é to.ạc bầu không khí ngột ngạt.
Một chiếc xe RV khổng lồ, đen bóng như một con quái vật cơ khí, từ từ tiến vào. Đây không phải là loại xe RV thông thường mà các ngôi sao hạng A hay dùng, mà là chiếc Vario Signature - một tòa lâu đài di động thực thụ, trị giá không dưới sáu chữ số tính bằng đô la.
Cả đoàn phim, từ đạo diễn Vương đến các nhân viên hậu cần, đều buông rơi công việc trên tay. Lâm Giao tái mặt, chiếc quạt giấy trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
Chiếc xe dừng lại ngay sát vị trí của Thẩm Ngôn Hy, chắn toàn bộ ánh nắng gay gắt cho cô. Cửa xe mở ra, trợ lý đặc biệt của Lục Cận Ngôn, người mà ai trong giới tài chính cũng phải nể vài phần bước xuống, cung kính cúi chào trước mặt Thẩm Ngôn Hy.
"Thẩm tiểu thư, Lục tổng lo ngại điều kiện ở phim trường không đủ tốt, sợ cô chịu thiệt thòi nên đã ra lệnh điều chiếc xe này từ trụ sở chính về đây cho cô sử dụng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời nói vừa dứt, bình luận gần như nổ tung:
[AAAAA! Ngầu quá! Nhìn biểu cảm của đạo diễn kìa, mồm há to đến mức nhét vừa quả trứng gà!]
[Lục tổng tinh tế quá, không chỉ tặng xe mà còn cử cả trợ lý thân cận đến để dằn mặt đám người này.]
[Lâm Giao ơi, phòng kho của cô đâu? Mang ra so với cái bánh xe của người ta kìa!]
Thẩm Ngôn Hy liếc nhìn Lâm Giao, lúc này sắc mặt đối phương đã chuyển từ trắng sang xanh, rồi lại sang tím. Thâme Ngôn Hy nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sức nặng ngàn cân:
"Lâm Giao, cậu nói phòng kho phía Tây hơi nóng sao? Vậy thì cậu cứ giữ lấy mà dùng. Tớ thấy nó rất hợp với khí chất của cậu hôm nay đấy."
Dứt lời, cô thản nhiên bước lên xe dưới ánh mắt thèm thuồng và kính sợ của hàng trăm người. Bên trong xe là một không gian hoàn toàn khác: Máy lạnh tỏa ra hơi mát dịu nhẹ hương tinh dầu đàn hương, ghế da bọc thủ công, tủ lạnh chứa đầy các loại trái cây cao cấp và nước khoáng được lấy từ đỉnh núi Alps.
Thẩm Ngôn Hy ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, cô nhìn vào màn hình điện thoại. Một tin nhắn vừa đến từ số máy quen thuộc của Lục Cận Ngôn: "Có hài lòng không?"
Cô gõ nhẹ lên màn hình, khóe mắt ánh lên tia cười: "Tạm được. Cảm ơn anh, Lục tổng."
Bên ngoài, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu rộ lên. Đạo diễn Vương vội vàng chạy đến, giọng nói ngọt xớt như mật: "Thẩm tiểu thư, lát nữa cảnh quay của cô chúng ta sẽ bố trí lại bối cảnh đẹp nhất, cô cứ nghỉ ngơi, khi nào sẵn sàng thì cứ báo một tiếng..."
Thẩm Ngôn Hy tắt điện thoại, cô tựa lưng ra ghế. Kiếp trước cô quá cứng nhắc, luôn muốn tự lực cánh sinh để rồi bị vùi dập. Kiếp này, khi có một "tòa núi lớn" là gia đình và một "đồng minh" như Lục Cận Ngôn, cô phát hiện ra rằng vả mặt kẻ xấu bằng quyền lực và tiền bạc thật sự... rất sảng khoái.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Cô biết, trong bóng tối của showbiz này, còn những cái bẫy tinh vi hơn đang chờ đợi. Và bình luận trước mắt cô lại hiện lên một dòng chữ màu đỏ cảnh báo:
[Chú ý! Buổi tối nay ở tiệc đóng máy phần một, Lâm Giao sẽ liên thủ với nhà đầu tư cũ để chuốc t.h.u.ố.c chị! Cẩn thận kẻo lại đi vào vết xe đổ!]
Đôi mắt Thẩm Ngôn Hy lạnh đi. "Chuốc t.h.u.ố.c sao? Để xem ai mới là người phải uống ly rượu đó."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









