Trong không gian kín đáo của chiếc Rolls-Royce, mùi hương gỗ tuyết tùng thanh lịch từ người Lục Cận Ngôn bao trùm lấy Thẩm Ngôn Hy. Cô ngồi ở ghế sau, cố gắng giữ bình tĩnh dù tim đang đập nhanh. Kiếp trước, cô luôn nghĩ anh là kẻ m.á.u lạnh, nhưng nhìn những dòng chữ vàng kim đang "gào thét" trước mặt, cô bắt đầu nghi ngờ nhận thức của chính mình.
[Nhìn kìa nhìn kìa! Lục tổng đang nhìn trộm Hy Hy qua gương chiếu hậu kìa!]
[Tay anh ấy đang nắm c.h.ặ.t vô lăng, chắc là đang lo lắng lắm. Ai mà tin được "diêm vương" thương trường lại đang run trước mặt người thương chứ?]
[Chị đẹp ơi, kiếp trước anh ấy đã mua lại toàn bộ bản thảo bôi nhọ chị đấy, chỉ tiếc là chị không biết thôi!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ chấn động. Hóa ra, đằng sau sự lạnh lùng đó là một sự bảo vệ thầm lặng mà cô chưa từng hay biết.
"Ngôn Hy," Lục Cận Ngôn đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp phá vỡ bầu không khí im lặng, "Lần này về nhà... em thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Nếu em vẫn thấy không thoải mái, tôi có thể nói giúp em một câu."
Thẩm Ngôn Hy quay sang, đôi mắt biết nói nhìn thẳng vào anh, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn anh, anh Cận Ngôn. Nhưng trốn chạy không phải là cách. Tôi muốn lấy lại những gì thuộc về mình, và gia đình là nơi tôi nên bắt đầu."
Lục Cận Ngôn hơi ngẩn người. Sự kiên định và sắc sảo trong ánh mắt cô khác hẳn với vẻ bốc đồng, ngang ngạnh của trước kia. Anh khẽ gật đầu, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng thâm trầm.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt uy nghiêm của phủ đệ nhà họ Thẩm. Đây không phải là biệt thự hào nhoáng của giới nhà giàu mới nổi, mà là một khu tổ hợp mang đậm nét cổ điển, tĩnh mịch nhưng toát lên hơi thở của quyền lực và tầng lớp tinh anh lâu đời.
Vừa bước vào phòng khách, Thẩm Ngôn Hy đã thấy Thẩm Quốc Chính. người cha vốn nổi tiếng sắt đá trên chính trường - đang ngồi trên ghế sofa gỗ sưa, tay cầm tờ báo nhưng mắt lại không ngừng liếc ra cửa.
"Con còn biết đường về nhà sao?" Ông hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm khắc dù đôi bàn tay hơi run rẩy vì xúc động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Ngôn Hy không hề cãi lại như kiếp trước. Cô bước tới, dịu dàng ngồi xuống cạnh ông: "Bố, con xin lỗi. Trước đây con trẻ con quá, chỉ biết làm bố lo lắng."
Thẩm Quốc Chính sững sờ, tờ báo trên tay suýt rơi xuống đất. Ông chưa kịp phản ứng thì bình luận đã chạy rần rần:
[Aaaa! Bố Thẩm đang cảm động phát khóc kìa, mọi người nhìn hốc mắt ông ấy đỏ lên rồi kìa!]
[Cố lên Hy Hy! Dùng chiêu nũng nịu đi, bố em là "con nghiện" con gái ngầm đấy!]
[Mau khoe chuyện ở phòng thử vai đi, để bố em xử đẹp đám người đó luôn!]
Thẩm Ngôn Hy nén cười, cô nhẹ nhàng kể lại chuyện mình bị bắt nạt ở buổi thử vai một cách "khéo léo" nhất. Ngay lập tức, bầu không khí trong phòng khách lạnh xuống vài độ. Thẩm Quốc Chính đập bàn, khí thế của một quan chức cấp cao bộc phát:
"Lâm gia? Chỉ là một doanh nghiệp vừa và nhỏ mà dám đụng đến con gái tôi? Quản gia! Ngày mai bảo bên phía thanh tra rà soát lại các dự án của nhà họ Lâm cho tôi."
Lục Cận Ngôn ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà, bình thản bổ sung: "Cháu cũng thấy bộ phim này cần thêm vốn đầu tư để nâng cao chất lượng. Cháu sẽ mua lại 40% cổ phần từ tay các cổ đông nhỏ, vị trí nhà đầu tư lớn nhất nên đổi chủ rồi."
Hai người đàn ông quyền lực nhất, kẻ tung người hứng, chỉ trong vài câu nói đã định đoạt số phận của Lâm Giao và cả những kẻ dám coi thường cô ở showbiz.
Thẩm Ngôn Hy nhìn màn hình bình luận đang nhảy múa mừng rỡ:
[Xong đời trà xanh rồi! Có bố quyền lực, có chồng tương lai bá đạo, Hy Hy lần này chỉ việc ngồi lên ngai vàng thôi!]
Cô mỉm cười, cảm giác có "chống lưng" thực sự quá tuyệt vời. Kiếp này, cô sẽ là một ngôi sao kiêu ngạo nhất, rực rỡ nhất.
[Nhìn kìa nhìn kìa! Lục tổng đang nhìn trộm Hy Hy qua gương chiếu hậu kìa!]
[Tay anh ấy đang nắm c.h.ặ.t vô lăng, chắc là đang lo lắng lắm. Ai mà tin được "diêm vương" thương trường lại đang run trước mặt người thương chứ?]
[Chị đẹp ơi, kiếp trước anh ấy đã mua lại toàn bộ bản thảo bôi nhọ chị đấy, chỉ tiếc là chị không biết thôi!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ chấn động. Hóa ra, đằng sau sự lạnh lùng đó là một sự bảo vệ thầm lặng mà cô chưa từng hay biết.
"Ngôn Hy," Lục Cận Ngôn đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp phá vỡ bầu không khí im lặng, "Lần này về nhà... em thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Nếu em vẫn thấy không thoải mái, tôi có thể nói giúp em một câu."
Thẩm Ngôn Hy quay sang, đôi mắt biết nói nhìn thẳng vào anh, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn anh, anh Cận Ngôn. Nhưng trốn chạy không phải là cách. Tôi muốn lấy lại những gì thuộc về mình, và gia đình là nơi tôi nên bắt đầu."
Lục Cận Ngôn hơi ngẩn người. Sự kiên định và sắc sảo trong ánh mắt cô khác hẳn với vẻ bốc đồng, ngang ngạnh của trước kia. Anh khẽ gật đầu, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng thâm trầm.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt uy nghiêm của phủ đệ nhà họ Thẩm. Đây không phải là biệt thự hào nhoáng của giới nhà giàu mới nổi, mà là một khu tổ hợp mang đậm nét cổ điển, tĩnh mịch nhưng toát lên hơi thở của quyền lực và tầng lớp tinh anh lâu đời.
Vừa bước vào phòng khách, Thẩm Ngôn Hy đã thấy Thẩm Quốc Chính. người cha vốn nổi tiếng sắt đá trên chính trường - đang ngồi trên ghế sofa gỗ sưa, tay cầm tờ báo nhưng mắt lại không ngừng liếc ra cửa.
"Con còn biết đường về nhà sao?" Ông hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm khắc dù đôi bàn tay hơi run rẩy vì xúc động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Ngôn Hy không hề cãi lại như kiếp trước. Cô bước tới, dịu dàng ngồi xuống cạnh ông: "Bố, con xin lỗi. Trước đây con trẻ con quá, chỉ biết làm bố lo lắng."
Thẩm Quốc Chính sững sờ, tờ báo trên tay suýt rơi xuống đất. Ông chưa kịp phản ứng thì bình luận đã chạy rần rần:
[Aaaa! Bố Thẩm đang cảm động phát khóc kìa, mọi người nhìn hốc mắt ông ấy đỏ lên rồi kìa!]
[Cố lên Hy Hy! Dùng chiêu nũng nịu đi, bố em là "con nghiện" con gái ngầm đấy!]
[Mau khoe chuyện ở phòng thử vai đi, để bố em xử đẹp đám người đó luôn!]
Thẩm Ngôn Hy nén cười, cô nhẹ nhàng kể lại chuyện mình bị bắt nạt ở buổi thử vai một cách "khéo léo" nhất. Ngay lập tức, bầu không khí trong phòng khách lạnh xuống vài độ. Thẩm Quốc Chính đập bàn, khí thế của một quan chức cấp cao bộc phát:
"Lâm gia? Chỉ là một doanh nghiệp vừa và nhỏ mà dám đụng đến con gái tôi? Quản gia! Ngày mai bảo bên phía thanh tra rà soát lại các dự án của nhà họ Lâm cho tôi."
Lục Cận Ngôn ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà, bình thản bổ sung: "Cháu cũng thấy bộ phim này cần thêm vốn đầu tư để nâng cao chất lượng. Cháu sẽ mua lại 40% cổ phần từ tay các cổ đông nhỏ, vị trí nhà đầu tư lớn nhất nên đổi chủ rồi."
Hai người đàn ông quyền lực nhất, kẻ tung người hứng, chỉ trong vài câu nói đã định đoạt số phận của Lâm Giao và cả những kẻ dám coi thường cô ở showbiz.
Thẩm Ngôn Hy nhìn màn hình bình luận đang nhảy múa mừng rỡ:
[Xong đời trà xanh rồi! Có bố quyền lực, có chồng tương lai bá đạo, Hy Hy lần này chỉ việc ngồi lên ngai vàng thôi!]
Cô mỉm cười, cảm giác có "chống lưng" thực sự quá tuyệt vời. Kiếp này, cô sẽ là một ngôi sao kiêu ngạo nhất, rực rỡ nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









