Lâm Giao đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch vì kinh ngạc. Cô ta không thể tin được một Thẩm Ngôn Hy vốn dĩ kiêu ngạo, thà c.h.ế.t chứ không chịu cúi đầu trước gia đình, nay lại chủ động gọi điện cầu cứu.
"Ngôn Hy... cậu vừa gọi cho ai thế?" Lâm Giao lắp bắp hỏi, cố giữ nụ cười giả tạo.
Thẩm Ngôn Hy không đáp, cô thong thả cất điện thoại vào túi xách, ánh mắt lướt qua màn hình đạn mạc đang nhảy múa điên cuồng trước mặt:
[Hóng quá! Sắp đến đoạn đạo diễn Vương định đuổi Hy Hy vì tội không chuyên nghiệp rồi!]
[Cười c.h.ế.t mất, lát nữa nhà đầu tư gọi điện đến, để xem cái mặt của lão Vương biến sắc ra sao.]
[Lâm Giao còn tưởng mình nắm chắc vai nữ chính, đúng là nằm mơ ban ngày!]
Thẩm Ngôn Hy thu hết thông tin vào mắt, khóe môi khẽ cong lên. Cô đẩy cửa bước vào phòng thử vai.
Bên trong, đạo diễn Vương, một người nổi tiếng hám lợi và nóng tính, đang cau mày nhìn đồng hồ. Bên cạnh lão là nhà sản xuất phim đang nịnh nọt: "Đạo diễn Vương, hay là cho Lâm Giao thử vai trước đi? Cô ấy rất đúng giờ, không giống ai kia..."
"Thẩm Ngôn Hy! Cô có biết mình muộn bao nhiêu phút không?" Đạo diễn Vương đập bàn, định trút giận.
Thẩm Ngôn Hy không hề sợ hãi, cô bước tới giữa phòng, khí chất cao quý của một tiểu thư khuê các từ trong xương tủy tỏa ra áp đảo hoàn toàn sự hỗn loạn xung quanh. Cô nhìn thẳng vào mắt đạo diễn:
"Đạo diễn Vương, tôi muộn 3 phút là vì có người cố tình ngăn cản tôi. Hơn nữa..." Cô dừng lại một chút, giọng nói thanh tao nhưng đanh thép: "...tôi nghĩ ông nên nghe điện thoại trước khi quyết định có nên đuổi tôi hay không."
Vừa dứt lời, điện thoại của nhà đầu tư lớn nhất bộ phim để trên bàn bỗng rung lên bần bật. Sắc mặt ông ta thay đổi ngay khi nhìn thấy dãy số, vội vàng cung kính áp máy lên tai: "Alo? Vâng... vâng ạ! Cái gì? Thẩm tiểu thư sao? Vâng, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ làm đúng ý Ngài!"
Ông ta cúp máy, trán lấm tấm mồ hôi hột, lập tức quay sang đạo diễn Vương, người vẫn đang há hốc mồm: "Vương! Ông nói năng kiểu gì đấy? Thẩm tiểu thư đây chính là hình mẫu hoàn hảo nhất cho vai chính! Mau, dẹp hết đống kịch bản phụ này đi, lấy bản gốc cho cô ấy thử vai ngay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Giao đứng ở cửa, nụ cười trên môi đông cứng lại. "Nhà đầu tư... chẳng phải ông nói vai này là của cháu sao?"
Thẩm Ngôn Hy quay đầu lại, đôi mắt biết nói ánh lên sự giễu cợt: "Lâm Giao, vai diễn này vốn dành cho người có thực lực. Nhưng nếu cậu thích dùng quan hệ để đi lên, thì rất tiếc, quan hệ của cậu... không bằng một cái móng tay của nhà tôi."
[Oài! Đỉnh của ch.óp! 'Quan hệ của cậu không bằng một cái móng tay của nhà tôi', câu này gắt quá!] [Nhìn mặt con trà xanh kìa, xanh như đ.í.t nhái luôn rồi.] [Nữ chính kiếp này chơi hệ 'nhà có điều kiện' sướng thật sự!]
Bình luận chạy rần rần khiến Thẩm Ngôn Hy cảm thấy tâm tình cực kỳ sảng khoái. Cô cầm lấy kịch bản, hóa thân vào vai diễn một cách xuất sắc, điều mà kiếp trước cô không thể làm vì bị hỏng giọng. Từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô khiến cả căn phòng im phăng phắc. Đạo diễn Vương từ thái độ khinh khỉnh chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là vỗ tay tán thưởng không ngớt.
Buổi thử vai kết thúc trong sự nhục nhã của Lâm Giao.
Thẩm Ngôn Hy bước ra khỏi tòa nhà, định lên xe thì bỗng nhiên, một chiếc Rolls Royce màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước mặt cô. Cánh cửa xe mở ra, một đôi chân dài thẳng tắp bước xuống.
Người đàn ông mặc bộ vest thủ công màu xám tro, gương mặt đẹp như tạc tượng, khí chất lạnh lùng và bí ẩn đến cực điểm. Sự xuất hiện của anh ta khiến bầu không khí xung quanh như đóng băng.
Màn hình bình luận trước mắt Thẩm Ngôn Hy bỗng nhiên chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, những dòng chữ xuất hiện dày đặc đến mức che kín cả tầm nhìn:
[AAAAA! TRÙM CUỐI XUẤT HIỆN RỒI!!!]
[Nam chính! Lục Cận Ngôn! Thái t.ử gia giới kinh doanh, người nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả nước!]
[Kiếp trước anh ấy đã âm thầm bảo vệ Hy Hy nhưng cô ấy không biết, lần này gặp lại sớm thế sao?]
[Mau nhìn kìa, ánh mắt anh ấy nhìn Hy Hy... thâm tình đến mức muốn làm tan chảy cả tuyết luôn rồi!]
Thẩm Ngôn Hy hơi khựng lại. Lục Cận Ngôn? Người đàn ông mà cô từng cố tránh né vì cho rằng anh quá nguy hiểm? Anh bước đến trước mặt cô, giọng trầm thấp và từ tính vang lên: "Ngôn Hy, đi thôi. Bác trai nhờ tôi đến đón em về nhà ăn cơm."
"Ngôn Hy... cậu vừa gọi cho ai thế?" Lâm Giao lắp bắp hỏi, cố giữ nụ cười giả tạo.
Thẩm Ngôn Hy không đáp, cô thong thả cất điện thoại vào túi xách, ánh mắt lướt qua màn hình đạn mạc đang nhảy múa điên cuồng trước mặt:
[Hóng quá! Sắp đến đoạn đạo diễn Vương định đuổi Hy Hy vì tội không chuyên nghiệp rồi!]
[Cười c.h.ế.t mất, lát nữa nhà đầu tư gọi điện đến, để xem cái mặt của lão Vương biến sắc ra sao.]
[Lâm Giao còn tưởng mình nắm chắc vai nữ chính, đúng là nằm mơ ban ngày!]
Thẩm Ngôn Hy thu hết thông tin vào mắt, khóe môi khẽ cong lên. Cô đẩy cửa bước vào phòng thử vai.
Bên trong, đạo diễn Vương, một người nổi tiếng hám lợi và nóng tính, đang cau mày nhìn đồng hồ. Bên cạnh lão là nhà sản xuất phim đang nịnh nọt: "Đạo diễn Vương, hay là cho Lâm Giao thử vai trước đi? Cô ấy rất đúng giờ, không giống ai kia..."
"Thẩm Ngôn Hy! Cô có biết mình muộn bao nhiêu phút không?" Đạo diễn Vương đập bàn, định trút giận.
Thẩm Ngôn Hy không hề sợ hãi, cô bước tới giữa phòng, khí chất cao quý của một tiểu thư khuê các từ trong xương tủy tỏa ra áp đảo hoàn toàn sự hỗn loạn xung quanh. Cô nhìn thẳng vào mắt đạo diễn:
"Đạo diễn Vương, tôi muộn 3 phút là vì có người cố tình ngăn cản tôi. Hơn nữa..." Cô dừng lại một chút, giọng nói thanh tao nhưng đanh thép: "...tôi nghĩ ông nên nghe điện thoại trước khi quyết định có nên đuổi tôi hay không."
Vừa dứt lời, điện thoại của nhà đầu tư lớn nhất bộ phim để trên bàn bỗng rung lên bần bật. Sắc mặt ông ta thay đổi ngay khi nhìn thấy dãy số, vội vàng cung kính áp máy lên tai: "Alo? Vâng... vâng ạ! Cái gì? Thẩm tiểu thư sao? Vâng, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ làm đúng ý Ngài!"
Ông ta cúp máy, trán lấm tấm mồ hôi hột, lập tức quay sang đạo diễn Vương, người vẫn đang há hốc mồm: "Vương! Ông nói năng kiểu gì đấy? Thẩm tiểu thư đây chính là hình mẫu hoàn hảo nhất cho vai chính! Mau, dẹp hết đống kịch bản phụ này đi, lấy bản gốc cho cô ấy thử vai ngay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Giao đứng ở cửa, nụ cười trên môi đông cứng lại. "Nhà đầu tư... chẳng phải ông nói vai này là của cháu sao?"
Thẩm Ngôn Hy quay đầu lại, đôi mắt biết nói ánh lên sự giễu cợt: "Lâm Giao, vai diễn này vốn dành cho người có thực lực. Nhưng nếu cậu thích dùng quan hệ để đi lên, thì rất tiếc, quan hệ của cậu... không bằng một cái móng tay của nhà tôi."
[Oài! Đỉnh của ch.óp! 'Quan hệ của cậu không bằng một cái móng tay của nhà tôi', câu này gắt quá!] [Nhìn mặt con trà xanh kìa, xanh như đ.í.t nhái luôn rồi.] [Nữ chính kiếp này chơi hệ 'nhà có điều kiện' sướng thật sự!]
Bình luận chạy rần rần khiến Thẩm Ngôn Hy cảm thấy tâm tình cực kỳ sảng khoái. Cô cầm lấy kịch bản, hóa thân vào vai diễn một cách xuất sắc, điều mà kiếp trước cô không thể làm vì bị hỏng giọng. Từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô khiến cả căn phòng im phăng phắc. Đạo diễn Vương từ thái độ khinh khỉnh chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là vỗ tay tán thưởng không ngớt.
Buổi thử vai kết thúc trong sự nhục nhã của Lâm Giao.
Thẩm Ngôn Hy bước ra khỏi tòa nhà, định lên xe thì bỗng nhiên, một chiếc Rolls Royce màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước mặt cô. Cánh cửa xe mở ra, một đôi chân dài thẳng tắp bước xuống.
Người đàn ông mặc bộ vest thủ công màu xám tro, gương mặt đẹp như tạc tượng, khí chất lạnh lùng và bí ẩn đến cực điểm. Sự xuất hiện của anh ta khiến bầu không khí xung quanh như đóng băng.
Màn hình bình luận trước mắt Thẩm Ngôn Hy bỗng nhiên chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, những dòng chữ xuất hiện dày đặc đến mức che kín cả tầm nhìn:
[AAAAA! TRÙM CUỐI XUẤT HIỆN RỒI!!!]
[Nam chính! Lục Cận Ngôn! Thái t.ử gia giới kinh doanh, người nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả nước!]
[Kiếp trước anh ấy đã âm thầm bảo vệ Hy Hy nhưng cô ấy không biết, lần này gặp lại sớm thế sao?]
[Mau nhìn kìa, ánh mắt anh ấy nhìn Hy Hy... thâm tình đến mức muốn làm tan chảy cả tuyết luôn rồi!]
Thẩm Ngôn Hy hơi khựng lại. Lục Cận Ngôn? Người đàn ông mà cô từng cố tránh né vì cho rằng anh quá nguy hiểm? Anh bước đến trước mặt cô, giọng trầm thấp và từ tính vang lên: "Ngôn Hy, đi thôi. Bác trai nhờ tôi đến đón em về nhà ăn cơm."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









