Ánh đèn của phòng hóa trang hắt vào mắt khiến Thẩm Ngôn Hy nhức nhối. Mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với mùi phấn son nồng nặc làm cô buồn nôn.
"Ngôn Hy, cậu sao thế? Sắc mặt kém quá, hay là uống chút nước cam đi này."
Một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai. Thẩm Ngôn Hy run b.ắ.n người, đồng t.ử co rút lại khi nhìn thấy gương mặt thanh thuần của Lâm Giao qua tấm gương. Lâm Giao, người bạn thân nhất mà cô từng tin tưởng, cũng là người đã tự tay đẩy cô xuống vực thẳm scandal, khiến cô bị gia đình từ mặt và c.h.ế.t t.h.ả.m trong bệnh viện tâm thần kiếp trước.
Cô chưa c.h.ế.t sao? Đây là... buổi thử vai cho bộ phim "Trường An Loạn"? Ngay khi Thẩm Ngôn Hy còn đang bàng hoàng, một cảnh tượng kỳ quái xảy ra. Trong không trung bỗng hiện lên những dòng chữ lấp lánh như hư ảo:
[Trời ơi! Tôi đang xem lại chương đầu của tiểu thuyết à? Thẩm Ngôn Hy lúc này đúng là đẹp đến nao lòng!]
[Nữ phụ trà xanh bắt đầu diễn rồi kìa. Trong ly nước cam đó có t.h.u.ố.c làm hỏng thanh quản đấy, đừng uống!]
[Ngốc quá, kiếp trước vì mất giọng mà cô ấy lỡ mất vai diễn để đời, từ đó mới bị vạn người phỉ nhổ.]
[Huhu, mỹ nhân da trắng mắt biếc của tôi, làm ơn tỉnh táo lại đi!]
Thẩm Ngôn Hy sững sờ. Đạn mạc? Đây là những lời bình luận của khán giả sao? "Kiếp trước"? "Tiểu thuyết"?
Cô nhìn chằm chằm vào ly nước cam trên tay Lâm Giao. Quả nhiên, những dòng chữ kia nói không sai. Kiếp trước, sau khi uống ly nước này, cổ họng cô đau rát, buổi thử vai thất bại t.h.ả.m hại, danh tiếng cũng tiêu tan vì bị tố "thái độ hạch sách, giả vờ đổ bệnh".
"Ngôn Hy?" Lâm Giao thúc giục, ánh mắt lóe lên sự sốt ruột.
Thẩm Ngôn Hy chớp mắt, đôi mắt biết nói vốn đang mờ mịt bỗng trở nên sắc lạnh và sâu thẳm. Cô không nhận lấy ly nước, mà đứng dậy, chiều cao 1m72 cùng khí chất "Quan nhị đại" vốn có tạo ra một áp lực vô hình khiến Lâm Giao phải lùi lại một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nước cam nhiều vitamin C, rất tốt." Thẩm Ngôn Hy khẽ mỉm cười, gương mặt trái xoan thanh tú dưới ánh đèn đẹp đến mức khiến những dòng bình luận nổ tung. "Nhưng tớ đang thực hiện chế độ giảm cân nghiêm ngặt, không thể uống đường. Hay là... cậu uống hộ tớ nhé?"
"Tớ... tớ uống rồi." Lâm Giao lúng túng, bàn tay run nhẹ.
[Vả mặt hay lắm! Chị đẹp bắt đầu tỉnh ra rồi!]
[Nhìn mặt con trà xanh kìa, tái mét luôn rồi. Đáng đời!]
[Nhanh lên Hy ơi, sắp đến giờ quay rồi, đừng dây dưa với nó, đi tìm “đùi lớn” mà ôm đi!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn dòng chữ "tìm đùi lớn", trong lòng thắt lại. Kiếp trước cô vì cái tôi quá lớn, vì muốn chứng minh mình không cần gia đình mà cắt đứt liên lạc với bố, một vị quan chức cấp cao vốn cực kỳ thương con nhưng tính tình nghiêm khắc. Kết quả, cô bị showbiz vùi dập mà không có một ai bảo vệ.
Cô lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình. Số điện thoại được lưu là "Lão đầu t.ử" vẫn nằm đó.
"Ngôn Hy, cậu định gọi cho ai? Sắp đến giờ gặp đạo diễn rồi!" Lâm Giao lo lắng ngăn cản.
Thẩm Ngôn Hy gạt tay cô ta ra, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực: "Gọi cho người có thể khiến bộ phim này đổi tên nếu tôi muốn."
Hồi chuông vừa reo lên hai tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy. Một giọng nam trung niên nghiêm nghị nhưng không giấu nổi sự run rẩy vang lên: "Ngôn Hy? Cuối cùng con cũng chịu gọi cho bố?"
Nước mắt Thẩm Ngôn Hy chực trào ra, nhưng cô kiềm chế lại. Cô liếc nhìn bình luận đang chạy rần rần:
[Cháy quá! Con gái cưng của Thẩm bộ trưởng cuối cùng cũng chịu out trình rồi!]
"Bố," cô bình tĩnh nói, "Con muốn đóng vai chính trong Trường An Loạn, nhưng có người muốn hại con. Bố giúp con xử lý một chút nhé?"
"Ngôn Hy, cậu sao thế? Sắc mặt kém quá, hay là uống chút nước cam đi này."
Một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai. Thẩm Ngôn Hy run b.ắ.n người, đồng t.ử co rút lại khi nhìn thấy gương mặt thanh thuần của Lâm Giao qua tấm gương. Lâm Giao, người bạn thân nhất mà cô từng tin tưởng, cũng là người đã tự tay đẩy cô xuống vực thẳm scandal, khiến cô bị gia đình từ mặt và c.h.ế.t t.h.ả.m trong bệnh viện tâm thần kiếp trước.
Cô chưa c.h.ế.t sao? Đây là... buổi thử vai cho bộ phim "Trường An Loạn"? Ngay khi Thẩm Ngôn Hy còn đang bàng hoàng, một cảnh tượng kỳ quái xảy ra. Trong không trung bỗng hiện lên những dòng chữ lấp lánh như hư ảo:
[Trời ơi! Tôi đang xem lại chương đầu của tiểu thuyết à? Thẩm Ngôn Hy lúc này đúng là đẹp đến nao lòng!]
[Nữ phụ trà xanh bắt đầu diễn rồi kìa. Trong ly nước cam đó có t.h.u.ố.c làm hỏng thanh quản đấy, đừng uống!]
[Ngốc quá, kiếp trước vì mất giọng mà cô ấy lỡ mất vai diễn để đời, từ đó mới bị vạn người phỉ nhổ.]
[Huhu, mỹ nhân da trắng mắt biếc của tôi, làm ơn tỉnh táo lại đi!]
Thẩm Ngôn Hy sững sờ. Đạn mạc? Đây là những lời bình luận của khán giả sao? "Kiếp trước"? "Tiểu thuyết"?
Cô nhìn chằm chằm vào ly nước cam trên tay Lâm Giao. Quả nhiên, những dòng chữ kia nói không sai. Kiếp trước, sau khi uống ly nước này, cổ họng cô đau rát, buổi thử vai thất bại t.h.ả.m hại, danh tiếng cũng tiêu tan vì bị tố "thái độ hạch sách, giả vờ đổ bệnh".
"Ngôn Hy?" Lâm Giao thúc giục, ánh mắt lóe lên sự sốt ruột.
Thẩm Ngôn Hy chớp mắt, đôi mắt biết nói vốn đang mờ mịt bỗng trở nên sắc lạnh và sâu thẳm. Cô không nhận lấy ly nước, mà đứng dậy, chiều cao 1m72 cùng khí chất "Quan nhị đại" vốn có tạo ra một áp lực vô hình khiến Lâm Giao phải lùi lại một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nước cam nhiều vitamin C, rất tốt." Thẩm Ngôn Hy khẽ mỉm cười, gương mặt trái xoan thanh tú dưới ánh đèn đẹp đến mức khiến những dòng bình luận nổ tung. "Nhưng tớ đang thực hiện chế độ giảm cân nghiêm ngặt, không thể uống đường. Hay là... cậu uống hộ tớ nhé?"
"Tớ... tớ uống rồi." Lâm Giao lúng túng, bàn tay run nhẹ.
[Vả mặt hay lắm! Chị đẹp bắt đầu tỉnh ra rồi!]
[Nhìn mặt con trà xanh kìa, tái mét luôn rồi. Đáng đời!]
[Nhanh lên Hy ơi, sắp đến giờ quay rồi, đừng dây dưa với nó, đi tìm “đùi lớn” mà ôm đi!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn dòng chữ "tìm đùi lớn", trong lòng thắt lại. Kiếp trước cô vì cái tôi quá lớn, vì muốn chứng minh mình không cần gia đình mà cắt đứt liên lạc với bố, một vị quan chức cấp cao vốn cực kỳ thương con nhưng tính tình nghiêm khắc. Kết quả, cô bị showbiz vùi dập mà không có một ai bảo vệ.
Cô lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình. Số điện thoại được lưu là "Lão đầu t.ử" vẫn nằm đó.
"Ngôn Hy, cậu định gọi cho ai? Sắp đến giờ gặp đạo diễn rồi!" Lâm Giao lo lắng ngăn cản.
Thẩm Ngôn Hy gạt tay cô ta ra, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực: "Gọi cho người có thể khiến bộ phim này đổi tên nếu tôi muốn."
Hồi chuông vừa reo lên hai tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy. Một giọng nam trung niên nghiêm nghị nhưng không giấu nổi sự run rẩy vang lên: "Ngôn Hy? Cuối cùng con cũng chịu gọi cho bố?"
Nước mắt Thẩm Ngôn Hy chực trào ra, nhưng cô kiềm chế lại. Cô liếc nhìn bình luận đang chạy rần rần:
[Cháy quá! Con gái cưng của Thẩm bộ trưởng cuối cùng cũng chịu out trình rồi!]
"Bố," cô bình tĩnh nói, "Con muốn đóng vai chính trong Trường An Loạn, nhưng có người muốn hại con. Bố giúp con xử lý một chút nhé?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









