Sau sự cố chiếc kim thêu bị bại lộ trên phim trường, Lâm Giao dường như đã bị dồn vào đường cùng. Tuy nhiên, với bản tính của một kẻ chuyên "đổi trắng thay đen", ả ta không dễ dàng bỏ cuộc. Ngay tối hôm đó, một loạt các tài khoản mạng xã hội lớn blogger đồng loạt đăng tải một đoạn video được cắt ghép tinh vi. Trong clip, Thẩm Ngôn Hy hùng hổ tát Lâm Giao ngã nhào, kèm theo đó là hình ảnh chiếc xe RV xa hoa và dòng tít đầy kích động: "Ngôi sao mới nổi cậy thế có kim chủ chống lưng, hành hung bạn diễn ngay tại trường quay".
Cơn bão dư luận bùng nổ chỉ sau một đêm. Cái tên Thẩm Ngôn Hy một lần nữa leo thẳng lên vị trí đầu bảng tìm kiếm hot search với hàng chục ngàn lượt bình luận c.h.ử.i rủa: "Đẹp mà ác!", "Cút khỏi showbiz đi!", "Kim chủ của cô ta là ai mà lộng hành thế?".
Thẩm Ngôn Hy ngồi trong phòng nghỉ sang trọng, thong thả gọt một quả lê. Trước mặt cô, màn hình bình luận chạy với tốc độ ch.óng mặt, đỏ rực như lửa:
[Tức c.h.ế.t mất! Cái clip đó bị cắt mất đoạn Hy Hy tìm thấy chiếc kim rồi!]
[Netizen đúng là lũ ba phải, chưa biết đúng sai đã nhảy vào c.h.ử.i!]
[Kìa, Lâm Giao còn đang lên livestream giả vờ khóc lóc, nói là mình không trách Ngôn Hy, chỉ mong được yên ổn đóng phim. Trà xanh thượng hạng!]
[Hy Hy ơi, đừng im lặng nữa! Gọi điện cho bố đi! Cho tụi nó biết thế nào là 'lễ hội vả mặt'!]
Thẩm Ngôn Hy đặt miếng lê xuống đĩa, đôi mắt trái xoan hơi híp lại, ẩn chứa một sự nguy hiểm đầy mê hoặc. Cô không hề vội vàng đính chính. Kiếp trước, cô đã quá vội vã thanh minh để rồi càng nói càng sai. Kiếp này, cô hiểu rằng: Muốn dập tắt một ngọn lửa, phải dùng cả một cơn đại hồng thủy.
"Chị Hy, quản lý của chị gọi cháy máy kìa. Chúng ta có nên tung đoạn video gốc không?" Tiểu Linh, trợ lý mới của cô, run rẩy hỏi.
"Chưa đến lúc." Ngôn Hy bình thản đáp. "Cứ để cho Lâm Giao diễn nốt màn kịch này. Càng lên cao, ngã mới càng đau."
Nói xong, cô cầm điện thoại lên, nhưng không gọi cho quản lý mà gọi vào một số máy bảo mật. "Bố ạ, trên mạng đang có người nói con được đại gia bao nuôi. Họ còn đòi điều tra xem bố của con là ai đấy."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, sau đó là tiếng đập bàn chấn động: "Lũ khốn! Chúng nó dám bôi nhọ con gái của Thẩm Quốc Chính này sao? Ngôn Hy, con cứ đóng phim cho tốt. Việc còn lại, để bố lo."
Cùng lúc đó, tại trụ sở tập đoàn Lục Thị, Lục Cận Ngôn đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Không khí trong phòng làm việc giảm xuống độ không tuyệt đối. "Thông báo cho bộ phận pháp lý, khởi kiện tất cả các tài khoản tung tin vịt. Ngoài ra..." Anh dừng lại, ánh mắt thâm trầm, "...mua lại trang tin đang livestream cho Lâm Giao. Tôi muốn ả ta đang nói thì bị ngắt kết nối."
Mười phút sau, một sự kiện vô tiền khoáng hậu xảy ra trên mạng xã hội xứ Trung.
Đầu tiên, trang Weibo chính thức của Văn phòng Công tác Chính phủ bất ngờ đăng tải một bài viết với nội dung: "Giáo d.ụ.c gia đình là nền tảng của xã hội. Chúng tôi luôn ủng hộ những người trẻ tuổi nỗ lực tự thân nhưng không quên nguồn cội." Kèm theo bài viết là bức ảnh Thẩm Ngôn Hy năm 18 tuổi, mặc quân phục trong buổi lễ tốt nghiệp xuất sắc, đứng cạnh một người đàn ông mặc đại lễ phục chính phủ - người mà ai cũng nhận ra là Thẩm bộ trưởng uy nghiêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả cõi mạng rúng động. Bình luận trên weibo nổ tung như pháo hoa:
- Vãi chưởng! Nhìn kĩ đi! Đó là Thẩm bộ trưởng! Người nắm giữ bộ phận thanh tra quyền lực nhất!
- Trời ơi, hóa ra kim chủ mà tụi mình c.h.ử.i bấy lâu nay là bố ruột của cô ấy à? - Phú bà thực thụ! Quan nhị đại hàng thật giá thật! Lâm Giao phen này xong đời rồi!
- Nhìn cái ảnh quân phục kìa, khí chất đó đúng là không lẫn đi đâu được. Đẹp quá Hy Hy ơi!
Chưa dừng lại ở đó, trang fanpage của tập đoàn Lục Thị - vốn chỉ đăng tin kinh tế khô khan - bỗng dưng đăng một dòng trạng thái ngắn gọn: "Chiếc xe RV là tài sản của Lục Thị cho Thẩm tiểu thư mượn. Ai có ý kiến, xin mời liên hệ bộ phận pháp lý của chúng tôi."
Cú đ.ấ.m kép từ giới chính trị và giới tài phiệt khiến toàn bộ giới showbiz câm nín. Lâm Giao đang livestream khóc lóc bỗng thấy màn hình tối đen. Ngay sau đó, cảnh sát xuất hiện ngay tại trường quay với lệnh triệu tập vì tội "Tung tin sai sự thật, x.úc p.hạ.m danh dự người thi hành công vụ và người thân của họ".
Lâm Giao bị áp giải đi trong sự ngỡ ngàng của tất cả nhân viên đoàn phim. Ả ta nhìn thấy Thẩm Ngôn Hy đang đứng từ xa, tay cầm ly cafe, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một món rác rưởi.
Ngôn Hy bước lại gần, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Lâm Giao, kiếp trước cô dùng dư luận để g.i.ế.c tôi. Kiếp này, tôi dùng chính dư luận để chôn sống cô. Công bằng lắm đúng không?"
Lâm Giao trợn mắt kinh hãi: "Kiếp trước? Cô nói gì thế?"
Thẩm Ngôn Hy không đáp, cô quay lưng đi, bóng lưng cao ráo, thanh mảnh nhưng sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Tối hôm đó, Thẩm Ngôn Hy nhận được một lẵng hoa hồng xanh quý hiếm được gửi tới tận xe RV. Bên trong là một tấm thiệp nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Vở kịch hôm nay rất hay. Nhưng tôi thích cảnh em dựa vào tôi hơn là dựa vào bố em. Ký tên: Lục Cận Ngôn".
Thẩm Ngôn Hy bật cười, đôi mắt biết nói ánh lên sự ấm áp hiếm hoi. Bình luận vàng kim lại bắt đầu "đẩy thuyền" điên cuồng:
[Kìa kìa! Lục tổng ghen với bố vợ tương lai rồi kìa!]
[Chủ tịch hội những người cuồng vợ gọi tên Lục Cận Ngôn!]
[Chương sau là tiệc đóng máy đúng không? Hóng cảnh hai người khiêu vũ quá!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn phim trường vẫn rực rỡ. Cô biết, danh tiếng của cô từ nay sẽ lên một tầm cao mới. Không ai còn dám coi thường cô là "bình hoa", cũng không ai dám dùng những thủ đoạn hèn hạ để ngáng chân cô nữa. Bởi vì họ hiểu rằng, đằng sau cô là một đế chế, và bên cạnh cô là một vị vua.
Cơn bão dư luận bùng nổ chỉ sau một đêm. Cái tên Thẩm Ngôn Hy một lần nữa leo thẳng lên vị trí đầu bảng tìm kiếm hot search với hàng chục ngàn lượt bình luận c.h.ử.i rủa: "Đẹp mà ác!", "Cút khỏi showbiz đi!", "Kim chủ của cô ta là ai mà lộng hành thế?".
Thẩm Ngôn Hy ngồi trong phòng nghỉ sang trọng, thong thả gọt một quả lê. Trước mặt cô, màn hình bình luận chạy với tốc độ ch.óng mặt, đỏ rực như lửa:
[Tức c.h.ế.t mất! Cái clip đó bị cắt mất đoạn Hy Hy tìm thấy chiếc kim rồi!]
[Netizen đúng là lũ ba phải, chưa biết đúng sai đã nhảy vào c.h.ử.i!]
[Kìa, Lâm Giao còn đang lên livestream giả vờ khóc lóc, nói là mình không trách Ngôn Hy, chỉ mong được yên ổn đóng phim. Trà xanh thượng hạng!]
[Hy Hy ơi, đừng im lặng nữa! Gọi điện cho bố đi! Cho tụi nó biết thế nào là 'lễ hội vả mặt'!]
Thẩm Ngôn Hy đặt miếng lê xuống đĩa, đôi mắt trái xoan hơi híp lại, ẩn chứa một sự nguy hiểm đầy mê hoặc. Cô không hề vội vàng đính chính. Kiếp trước, cô đã quá vội vã thanh minh để rồi càng nói càng sai. Kiếp này, cô hiểu rằng: Muốn dập tắt một ngọn lửa, phải dùng cả một cơn đại hồng thủy.
"Chị Hy, quản lý của chị gọi cháy máy kìa. Chúng ta có nên tung đoạn video gốc không?" Tiểu Linh, trợ lý mới của cô, run rẩy hỏi.
"Chưa đến lúc." Ngôn Hy bình thản đáp. "Cứ để cho Lâm Giao diễn nốt màn kịch này. Càng lên cao, ngã mới càng đau."
Nói xong, cô cầm điện thoại lên, nhưng không gọi cho quản lý mà gọi vào một số máy bảo mật. "Bố ạ, trên mạng đang có người nói con được đại gia bao nuôi. Họ còn đòi điều tra xem bố của con là ai đấy."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, sau đó là tiếng đập bàn chấn động: "Lũ khốn! Chúng nó dám bôi nhọ con gái của Thẩm Quốc Chính này sao? Ngôn Hy, con cứ đóng phim cho tốt. Việc còn lại, để bố lo."
Cùng lúc đó, tại trụ sở tập đoàn Lục Thị, Lục Cận Ngôn đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Không khí trong phòng làm việc giảm xuống độ không tuyệt đối. "Thông báo cho bộ phận pháp lý, khởi kiện tất cả các tài khoản tung tin vịt. Ngoài ra..." Anh dừng lại, ánh mắt thâm trầm, "...mua lại trang tin đang livestream cho Lâm Giao. Tôi muốn ả ta đang nói thì bị ngắt kết nối."
Mười phút sau, một sự kiện vô tiền khoáng hậu xảy ra trên mạng xã hội xứ Trung.
Đầu tiên, trang Weibo chính thức của Văn phòng Công tác Chính phủ bất ngờ đăng tải một bài viết với nội dung: "Giáo d.ụ.c gia đình là nền tảng của xã hội. Chúng tôi luôn ủng hộ những người trẻ tuổi nỗ lực tự thân nhưng không quên nguồn cội." Kèm theo bài viết là bức ảnh Thẩm Ngôn Hy năm 18 tuổi, mặc quân phục trong buổi lễ tốt nghiệp xuất sắc, đứng cạnh một người đàn ông mặc đại lễ phục chính phủ - người mà ai cũng nhận ra là Thẩm bộ trưởng uy nghiêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả cõi mạng rúng động. Bình luận trên weibo nổ tung như pháo hoa:
- Vãi chưởng! Nhìn kĩ đi! Đó là Thẩm bộ trưởng! Người nắm giữ bộ phận thanh tra quyền lực nhất!
- Trời ơi, hóa ra kim chủ mà tụi mình c.h.ử.i bấy lâu nay là bố ruột của cô ấy à? - Phú bà thực thụ! Quan nhị đại hàng thật giá thật! Lâm Giao phen này xong đời rồi!
- Nhìn cái ảnh quân phục kìa, khí chất đó đúng là không lẫn đi đâu được. Đẹp quá Hy Hy ơi!
Chưa dừng lại ở đó, trang fanpage của tập đoàn Lục Thị - vốn chỉ đăng tin kinh tế khô khan - bỗng dưng đăng một dòng trạng thái ngắn gọn: "Chiếc xe RV là tài sản của Lục Thị cho Thẩm tiểu thư mượn. Ai có ý kiến, xin mời liên hệ bộ phận pháp lý của chúng tôi."
Cú đ.ấ.m kép từ giới chính trị và giới tài phiệt khiến toàn bộ giới showbiz câm nín. Lâm Giao đang livestream khóc lóc bỗng thấy màn hình tối đen. Ngay sau đó, cảnh sát xuất hiện ngay tại trường quay với lệnh triệu tập vì tội "Tung tin sai sự thật, x.úc p.hạ.m danh dự người thi hành công vụ và người thân của họ".
Lâm Giao bị áp giải đi trong sự ngỡ ngàng của tất cả nhân viên đoàn phim. Ả ta nhìn thấy Thẩm Ngôn Hy đang đứng từ xa, tay cầm ly cafe, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một món rác rưởi.
Ngôn Hy bước lại gần, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Lâm Giao, kiếp trước cô dùng dư luận để g.i.ế.c tôi. Kiếp này, tôi dùng chính dư luận để chôn sống cô. Công bằng lắm đúng không?"
Lâm Giao trợn mắt kinh hãi: "Kiếp trước? Cô nói gì thế?"
Thẩm Ngôn Hy không đáp, cô quay lưng đi, bóng lưng cao ráo, thanh mảnh nhưng sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Tối hôm đó, Thẩm Ngôn Hy nhận được một lẵng hoa hồng xanh quý hiếm được gửi tới tận xe RV. Bên trong là một tấm thiệp nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Vở kịch hôm nay rất hay. Nhưng tôi thích cảnh em dựa vào tôi hơn là dựa vào bố em. Ký tên: Lục Cận Ngôn".
Thẩm Ngôn Hy bật cười, đôi mắt biết nói ánh lên sự ấm áp hiếm hoi. Bình luận vàng kim lại bắt đầu "đẩy thuyền" điên cuồng:
[Kìa kìa! Lục tổng ghen với bố vợ tương lai rồi kìa!]
[Chủ tịch hội những người cuồng vợ gọi tên Lục Cận Ngôn!]
[Chương sau là tiệc đóng máy đúng không? Hóng cảnh hai người khiêu vũ quá!]
Thẩm Ngôn Hy nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn phim trường vẫn rực rỡ. Cô biết, danh tiếng của cô từ nay sẽ lên một tầm cao mới. Không ai còn dám coi thường cô là "bình hoa", cũng không ai dám dùng những thủ đoạn hèn hạ để ngáng chân cô nữa. Bởi vì họ hiểu rằng, đằng sau cô là một đế chế, và bên cạnh cô là một vị vua.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









