Ánh nắng của vùng Cote d'Azur không làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng casting tại khách sạn Majestic Barrière. Hôm nay, đạo diễn lừng danh Jun Camella - người được mệnh danh là "Phù thủy điện ảnh", đang tìm kiếm gương mặt nữ chính cho dự án b.o.m tấn giả tưởng The Last Oracle. Đây là cơ hội nghìn năm có một, và hàng trăm minh tinh từ khắp nơi trên thế giới đã đổ về đây, trong đó có cả những cái tên đình đám của Hollywood.
Thẩm Ngôn Hy ngồi ở hàng ghế chờ, cô diện một bộ đồ tập giản đơn nhưng tôn lên vóc dáng thanh mảnh và những đường cơ săn chắc, thành quả của việc tập luyện cường độ cao suốt thời gian qua. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Theo thói quen, cô định ra lệnh cho bình luận hiện lên để xem đề bài casting, nhưng rồi lời thú nhận của Lục Cận Ngôn đêm qua lại vang vọng bên tai.
“Mỗi lần em dùng nó, sinh mệnh của anh ấy sẽ bị rút ngắn lại...”
Thẩm Ngôn Hy siết c.h.ặ.t nắm tay, thầm nói trong lòng: "Lặn đi." Những gợn sóng đạn mạc định trồi lên lập tức tan biến. Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, cô hoàn toàn đối mặt với bóng tối của tương lai bằng chính đôi chân của mình.
"Số 47, Julianna Thẩm Ngôn Hy, mời vào!"
Cô bước vào phòng. Jun Camella ngồi đó, gương mặt già dặn đầy vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Bên cạnh ông là một nữ giám khảo người Mỹ gốc Á nổi tiếng với sự khắt khe.
"Cô Thẩm, tôi đã xem đoạn trailer của Trường An Loạn. Cô có một gương mặt rất điện ảnh," Jun mở lời, giọng nói không chút biểu cảm, "Nhưng ở Hollywood, chúng tôi không thiếu những gương mặt đẹp. Nhân vật Oracle là một chiến binh mang linh hồn của một vị thánh. Cô ấy phải vừa có sự tàn nhẫn của kẻ g.i.ế.c ch.óc, vừa có sự bi biếc của một người thấu thị thiên cơ. Cô có 3 phút để diễn cảnh Oracle nhìn thấy ngày tàn của chính mình nhưng vẫn phải mỉm cười để an ủi dân chúng."
Đây là một đề bài cực khó vì nó đòi hỏi sự đa tầng trong biểu cảm. Ngôn Hy đứng giữa phòng, cô không diễn ngay. Cô nhắm mắt, hồi tưởng lại khoảnh khắc mình nằm trên giường bệnh kiếp trước, nhìn hơi thở lịm dần trong sự cô độc, và rồi khoảnh khắc cô thấy vết sẹo trên tay Lục Cận Ngôn.
Sự hy sinh. Sự đau đớn. Và tình yêu.
Khi cô mở mắt ra, ánh mắt ấy đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là Thẩm Ngôn Hy kiêu sa, mà là một Oracle đầy mệt mỏi nhưng vĩ đại. Cô khẽ run rẩy, đôi môi tái nhợt từ từ nhếch lên thành một nụ cười. Đó không phải nụ cười hạnh phúc, mà là một nụ cười bao dung đến đau lòng. Nước mắt cô không rơi xuống, chúng cứ đọng lại ở vành mắt, long lanh như những viên kim cương vỡ vụn dưới ánh đèn spotlight.
Cả căn phòng im phăng phắc. Jun Camella vô thức ngồi thẳng dậy, chiếc b.út trên tay ông ngừng xoay.
Cô không nói một lời thoại nào, nhưng không khí xung quanh như bị hút cạn. Sự tĩnh lặng đó kéo dài đúng 3 phút. Khi Ngôn Hy thoát vai và cúi chào, Jun Camella mới thở hắt ra một hơi.
"Thần thái tuyệt vời," Jun thốt lên, "Nhưng tôi cần kiểm tra khả năng hành động của cô. Oracle là một bậc thầy về kiếm thuật. Ở đây có một thanh kiếm gỗ, hãy cho tôi thấy sự tàn nhẫn mà tôi đã nói."
Thẩm Ngôn Hy cầm lấy thanh kiếm gỗ. Ngay lúc đó, cô thoáng thấy qua khe cửa, Tống Thừa đang đứng cùng một gã đàn ông lạ mặt, ánh mắt hắn đầy vẻ nham hiểm. Cô biết hắn lại định giở trò, có lẽ là một "tai nạn" đạo cụ nào đó. Nếu là trước đây, bình luận sẽ chỉ cho cô biết thanh kiếm bị hỏng ở đâu, hoặc kẻ thù sẽ ra tay lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng giờ đây, cô chỉ tin vào bản năng. Cô kiểm tra thanh kiếm gỗ, nhận ra cán kiếm có một vết nứt nhỏ được ngụy trang tinh vi. Nếu cô vung mạnh, nó sẽ gãy và văng vào mặt ban giám khảo, kết thúc sự nghiệp của cô tại đây.
Thẩm Ngôn Hy không đổi kiếm. Cô mỉm cười, thay đổi hoàn toàn bộ pháp. Thay vì vung kiếm mạnh bạo, cô thực hiện những động tác kiếm vũ uyển chuyển nhưng mỗi nhát đ.â.m đều nhắm thẳng vào những điểm chí mạng trong không khí với tốc độ sấm sét. Cô dùng lực cổ tay để giảm thiểu áp lực lên cán kiếm nứt. Thanh kiếm trong tay cô như một con rồng sống động, x.é to.ạc không gian bằng những tiếng gió rít "vút v.út".
Kết thúc bài diễn, cô trả kiếm lại vị trí cũ một cách nhẹ nhàng.
Jun Camella đứng dậy vỗ tay. "Thông minh. Cô đã nhận ra thanh kiếm có vấn đề và thay đổi cách diễn để xử lý nó. Đó là tố chất của một diễn viên lớn, đó chính là khả năng ứng biến."
"Cô chính là Oracle mà tôi tìm kiếm," Jun mỉm cười, "Hẹn gặp cô tại trường quay ở London vào tháng sau."
Thẩm Ngôn Hy bước ra khỏi phòng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cô đã làm được! Không cần bình luận, không cần đ.á.n.h đổi tuổi thọ của Lục Cận Ngôn, cô đã chiến thắng bằng chính thực lực của mình.
Vừa bước ra hành lang, cô đụng phải Tống Thừa. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Làm sao có thể... Thanh kiếm đó đáng lẽ phải..."
"Đáng lẽ phải gãy và làm hỏng buổi casting của tôi?" Thẩm Ngôn Hy cắt ngang, cô tiến lại gần, khí thế áp đảo khiến Tống Thừa phải lùi lại. "Tống Thừa, anh và Diệp Linh nên hiểu một điều: Những trò bẩn thỉu đó chỉ có tác dụng với kẻ yếu. Còn với tôi, chúng chỉ là những hòn đá kê chân để tôi bước cao hơn thôi."
"Về báo với Diệp Linh, tôi sẽ sớm về nước. Và lần này, tôi sẽ không chỉ đuổi bà ta ra khỏi nhà, mà sẽ tống bà ta vào nơi bà ta đáng thuộc về."
Đúng lúc đó, Lục Cận Ngôn xuất hiện từ cuối hành lang. Anh nhìn thấy sự tự tin tỏa ra từ Thẩm Ngôn Hy, một vẻ đẹp rực rỡ và mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào. Anh không hỏi kết quả, vì nhìn ánh mắt cô, anh đã biết tất cả.
Anh bước tới, nắm lấy bàn tay cô, bàn tay vừa mới cầm kiếm, giờ đây vẫn còn hơi run vì xúc động. "Chúc mừng em, Oracle của tôi."
Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, cô áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của anh. "Cận Ngôn, em đã làm được. Em không dùng đến nó. Vết sẹo của anh... em sẽ tìm cách xóa nhòa nó."
Trên bầu trời Cannes, những chùm pháo hoa chào mừng liên hoan phim kết thúc bắt đầu rực sáng. Thẩm Ngôn Hy biết, một trang mới đã mở ra. Ở đó, cô là nữ hoàng của chính mình, và tình yêu của cô với Lục Cận Ngôn sẽ không còn là một khế ước đau đớn, mà là một bản tình ca huy hoàng.
Nhưng ở quê nhà, Diệp Linh sau khi nghe tin Tống Thừa thất bại, đã hoàn toàn phát điên. Bà ta nhìn vào bức ảnh Thẩm bộ trưởng đang mỉm cười với Thẩm Ngôn Hy, đôi mắt lộ ra vẻ hung tàn: "Được, mày muốn chơi đến cùng đúng không? Vậy thì tao sẽ cho mày thấy, bí mật về cái c.h.ế.t của mẹ mày mới thực sự là thứ có thể hủy diệt mày!"
Thẩm Ngôn Hy ngồi ở hàng ghế chờ, cô diện một bộ đồ tập giản đơn nhưng tôn lên vóc dáng thanh mảnh và những đường cơ săn chắc, thành quả của việc tập luyện cường độ cao suốt thời gian qua. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Theo thói quen, cô định ra lệnh cho bình luận hiện lên để xem đề bài casting, nhưng rồi lời thú nhận của Lục Cận Ngôn đêm qua lại vang vọng bên tai.
“Mỗi lần em dùng nó, sinh mệnh của anh ấy sẽ bị rút ngắn lại...”
Thẩm Ngôn Hy siết c.h.ặ.t nắm tay, thầm nói trong lòng: "Lặn đi." Những gợn sóng đạn mạc định trồi lên lập tức tan biến. Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, cô hoàn toàn đối mặt với bóng tối của tương lai bằng chính đôi chân của mình.
"Số 47, Julianna Thẩm Ngôn Hy, mời vào!"
Cô bước vào phòng. Jun Camella ngồi đó, gương mặt già dặn đầy vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Bên cạnh ông là một nữ giám khảo người Mỹ gốc Á nổi tiếng với sự khắt khe.
"Cô Thẩm, tôi đã xem đoạn trailer của Trường An Loạn. Cô có một gương mặt rất điện ảnh," Jun mở lời, giọng nói không chút biểu cảm, "Nhưng ở Hollywood, chúng tôi không thiếu những gương mặt đẹp. Nhân vật Oracle là một chiến binh mang linh hồn của một vị thánh. Cô ấy phải vừa có sự tàn nhẫn của kẻ g.i.ế.c ch.óc, vừa có sự bi biếc của một người thấu thị thiên cơ. Cô có 3 phút để diễn cảnh Oracle nhìn thấy ngày tàn của chính mình nhưng vẫn phải mỉm cười để an ủi dân chúng."
Đây là một đề bài cực khó vì nó đòi hỏi sự đa tầng trong biểu cảm. Ngôn Hy đứng giữa phòng, cô không diễn ngay. Cô nhắm mắt, hồi tưởng lại khoảnh khắc mình nằm trên giường bệnh kiếp trước, nhìn hơi thở lịm dần trong sự cô độc, và rồi khoảnh khắc cô thấy vết sẹo trên tay Lục Cận Ngôn.
Sự hy sinh. Sự đau đớn. Và tình yêu.
Khi cô mở mắt ra, ánh mắt ấy đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là Thẩm Ngôn Hy kiêu sa, mà là một Oracle đầy mệt mỏi nhưng vĩ đại. Cô khẽ run rẩy, đôi môi tái nhợt từ từ nhếch lên thành một nụ cười. Đó không phải nụ cười hạnh phúc, mà là một nụ cười bao dung đến đau lòng. Nước mắt cô không rơi xuống, chúng cứ đọng lại ở vành mắt, long lanh như những viên kim cương vỡ vụn dưới ánh đèn spotlight.
Cả căn phòng im phăng phắc. Jun Camella vô thức ngồi thẳng dậy, chiếc b.út trên tay ông ngừng xoay.
Cô không nói một lời thoại nào, nhưng không khí xung quanh như bị hút cạn. Sự tĩnh lặng đó kéo dài đúng 3 phút. Khi Ngôn Hy thoát vai và cúi chào, Jun Camella mới thở hắt ra một hơi.
"Thần thái tuyệt vời," Jun thốt lên, "Nhưng tôi cần kiểm tra khả năng hành động của cô. Oracle là một bậc thầy về kiếm thuật. Ở đây có một thanh kiếm gỗ, hãy cho tôi thấy sự tàn nhẫn mà tôi đã nói."
Thẩm Ngôn Hy cầm lấy thanh kiếm gỗ. Ngay lúc đó, cô thoáng thấy qua khe cửa, Tống Thừa đang đứng cùng một gã đàn ông lạ mặt, ánh mắt hắn đầy vẻ nham hiểm. Cô biết hắn lại định giở trò, có lẽ là một "tai nạn" đạo cụ nào đó. Nếu là trước đây, bình luận sẽ chỉ cho cô biết thanh kiếm bị hỏng ở đâu, hoặc kẻ thù sẽ ra tay lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng giờ đây, cô chỉ tin vào bản năng. Cô kiểm tra thanh kiếm gỗ, nhận ra cán kiếm có một vết nứt nhỏ được ngụy trang tinh vi. Nếu cô vung mạnh, nó sẽ gãy và văng vào mặt ban giám khảo, kết thúc sự nghiệp của cô tại đây.
Thẩm Ngôn Hy không đổi kiếm. Cô mỉm cười, thay đổi hoàn toàn bộ pháp. Thay vì vung kiếm mạnh bạo, cô thực hiện những động tác kiếm vũ uyển chuyển nhưng mỗi nhát đ.â.m đều nhắm thẳng vào những điểm chí mạng trong không khí với tốc độ sấm sét. Cô dùng lực cổ tay để giảm thiểu áp lực lên cán kiếm nứt. Thanh kiếm trong tay cô như một con rồng sống động, x.é to.ạc không gian bằng những tiếng gió rít "vút v.út".
Kết thúc bài diễn, cô trả kiếm lại vị trí cũ một cách nhẹ nhàng.
Jun Camella đứng dậy vỗ tay. "Thông minh. Cô đã nhận ra thanh kiếm có vấn đề và thay đổi cách diễn để xử lý nó. Đó là tố chất của một diễn viên lớn, đó chính là khả năng ứng biến."
"Cô chính là Oracle mà tôi tìm kiếm," Jun mỉm cười, "Hẹn gặp cô tại trường quay ở London vào tháng sau."
Thẩm Ngôn Hy bước ra khỏi phòng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cô đã làm được! Không cần bình luận, không cần đ.á.n.h đổi tuổi thọ của Lục Cận Ngôn, cô đã chiến thắng bằng chính thực lực của mình.
Vừa bước ra hành lang, cô đụng phải Tống Thừa. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi: "Làm sao có thể... Thanh kiếm đó đáng lẽ phải..."
"Đáng lẽ phải gãy và làm hỏng buổi casting của tôi?" Thẩm Ngôn Hy cắt ngang, cô tiến lại gần, khí thế áp đảo khiến Tống Thừa phải lùi lại. "Tống Thừa, anh và Diệp Linh nên hiểu một điều: Những trò bẩn thỉu đó chỉ có tác dụng với kẻ yếu. Còn với tôi, chúng chỉ là những hòn đá kê chân để tôi bước cao hơn thôi."
"Về báo với Diệp Linh, tôi sẽ sớm về nước. Và lần này, tôi sẽ không chỉ đuổi bà ta ra khỏi nhà, mà sẽ tống bà ta vào nơi bà ta đáng thuộc về."
Đúng lúc đó, Lục Cận Ngôn xuất hiện từ cuối hành lang. Anh nhìn thấy sự tự tin tỏa ra từ Thẩm Ngôn Hy, một vẻ đẹp rực rỡ và mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào. Anh không hỏi kết quả, vì nhìn ánh mắt cô, anh đã biết tất cả.
Anh bước tới, nắm lấy bàn tay cô, bàn tay vừa mới cầm kiếm, giờ đây vẫn còn hơi run vì xúc động. "Chúc mừng em, Oracle của tôi."
Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, cô áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của anh. "Cận Ngôn, em đã làm được. Em không dùng đến nó. Vết sẹo của anh... em sẽ tìm cách xóa nhòa nó."
Trên bầu trời Cannes, những chùm pháo hoa chào mừng liên hoan phim kết thúc bắt đầu rực sáng. Thẩm Ngôn Hy biết, một trang mới đã mở ra. Ở đó, cô là nữ hoàng của chính mình, và tình yêu của cô với Lục Cận Ngôn sẽ không còn là một khế ước đau đớn, mà là một bản tình ca huy hoàng.
Nhưng ở quê nhà, Diệp Linh sau khi nghe tin Tống Thừa thất bại, đã hoàn toàn phát điên. Bà ta nhìn vào bức ảnh Thẩm bộ trưởng đang mỉm cười với Thẩm Ngôn Hy, đôi mắt lộ ra vẻ hung tàn: "Được, mày muốn chơi đến cùng đúng không? Vậy thì tao sẽ cho mày thấy, bí mật về cái c.h.ế.t của mẹ mày mới thực sự là thứ có thể hủy diệt mày!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









