Đêm Cannes về khuya mang theo cái lạnh buốt giá của gió biển Địa Trung Hải. Trong căn phòng tổng thống xa hoa, ánh đèn vàng mờ ảo hắt bóng hai người lên bức tường đá cẩm thạch. Thẩm Ngôn Hy ngồi trên giường, đôi mắt trái xoan đăm đắm nhìn vào những dòng chữ màu đen sậm đang lơ lửng giữa không trung.

"Cái giá không hề rẻ..." - Những chữ đó như những chiếc kim châm vào đại não cô.

Cô nhìn sang Lục Cận Ngôn. Anh đang tựa lưng vào ghế sofa, đôi mắt nhắm nghiền, hàng lông mày hơi nhíu lại như đang gặp ác mộng. Ngay cả khi ngủ, anh vẫn giữ tư thế cảnh giác, như thể chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến anh lao ra bảo vệ cô.

Ngôn Hy bước xuống giường, chân trần chạm vào tấm t.h.ả.m lông mềm mại, cô tiến lại gần và quỳ xuống bên cạnh anh. Cô nhìn thấy trên cổ tay anh, dưới lớp áo sơ mi hơi xắn lên, là một vết sẹo dài và sâu, trông như một ấn ký cổ xưa mà kiếp trước cô chưa từng thấy.

[Đừng chạm vào vết sẹo đó! Đó là Khế ước thời gian. Mỗi lần em dùng thông tin từ đạn mạc để thay đổi vận mệnh, sinh mệnh của anh ấy sẽ bị rút ngắn lại.]

[Trời ơi, không thể tin được! Lục Cận Ngôn đã dùng một nửa linh hồn và 20 năm tuổi thọ để đổi lấy cơ hội cho em làm lại cuộc đời!]

[Hy Hy ơi, anh ấy không phải trọng sinh bình thường đâu, anh ấy là người mua thời gian cho em đấy!]

Trái tim Thẩm Ngôn Hy thắt lại đau đớn. Nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay của Lục Cận Ngôn. Hóa ra, không có sự may mắn nào là tự nhiên, không có bàn tay vàng nào là miễn phí. Mỗi khi cô hả hê nhìn kẻ thù ngã xuống, mỗi khi cô dùng "quyền năng" nhìn thấu tương lai để vả mặt kẻ xấu, thì người đàn ông này lại lặng lẽ trả giá bằng chính sự sống của mình.

Lục Cận Ngôn chợt tỉnh giấc. Thấy Ngôn Hy đang khóc, anh hốt hoảng ôm lấy vai cô: "Ngôn Hy? Có chuyện gì? Em gặp ác mộng sao? Đừng sợ, có tôi đây rồi."

Thẩm Ngôn Hy ngước nhìn anh, giọng nghẹn ngào: "Cận Ngôn... vết sẹo trên tay anh... là từ đâu mà có?"

Lục Cận Ngôn khựng lại, anh nhanh ch.óng kéo tay áo xuống, gương mặt thoáng qua một chút bối rối nhưng rồi lại trở về vẻ lạnh lùng thường thấy: "Không có gì, chỉ là một vết thương cũ từ hồi còn ở nước ngoài thôi."

"Anh nói dối!" Ngôn Hy hét lên, cô túm lấy cổ áo anh, đôi mắt đỏ hoe đầy uất ức. "Anh đã làm gì? Tại sao tôi lại được sống lại? Tại sao tôi lại nhìn thấy những dòng chữ này? Anh đã đ.á.n.h đổi điều gì với định mệnh để đưa tôi trở về?"

Không gian rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào ngoài ban công. Lục Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang đau xót, rồi cuối cùng là một sự cam chịu đến tận cùng. Anh hiểu rằng, bí mật mà anh muốn giấu kín cả đời, cuối cùng cũng không qua mắt được "bàn tay vàng" mà chính anh đã trao cho cô.

"Em đã thấy rồi sao?" Anh thở dài, bàn tay to lớn bao bọc lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. "Ngôn Hy, kiếp trước khi tôi đến bệnh viện tâm thần... em đã không còn thở nữa. Lúc đó tôi mới nhận ra, dù tôi có sở hữu cả thế giới, có quyền lực khuynh đảo thiên hạ, mà không có em, thì tất cả đều vô nghĩa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh khẽ vuốt ve vết sẹo trên cổ tay: "Ở một vùng đất xa xôi, có một nghi lễ cổ xưa. Người ta nói rằng nếu một người đủ thành tâm và sẵn sàng dâng hiến m.á.u thịt, linh hồn cùng tuổi thọ, họ có thể đảo ngược bánh xe thời gian cho người họ yêu. Tôi không tin vào thần thánh, nhưng lúc đó... tôi đã quỳ xuống cầu xin bất cứ thế lực nào có thể mang em trở lại."

"Ngôn Hy, 20 năm tuổi thọ hay một nửa linh hồn đối với tôi không quan trọng. Chỉ cần được thấy em rực rỡ dưới ánh đèn, được thấy em mỉm cười và sống một cuộc đời công bằng nhất, thì cái giá đó vẫn là quá rẻ."

Ngôn Hy khóc nấc lên, cô ôm c.h.ặ.t lấy anh như sợ anh sẽ tan biến mất. "Anh ngốc quá... tại sao không nói cho tôi biết? Tôi đã dùng quyền năng bừa bãi, tôi đã khiến anh..."

"Đừng khóc." Lục Cận Ngôn hôn nhẹ lên tóc cô. "Việc em dùng đạn mạc chính là ý nguyện của tôi. Tôi muốn em là người nắm giữ kịch bản, không ai có thể hại em nữa. Chỉ cần em hạnh phúc, tôi có thể đi cùng em đoạn đường ngắn hơn một chút cũng không sao."

Đạn mạc vàng kim rực rỡ, nhưng lần này chúng chảy xuống như những giọt nước mắt:

[Cảm động quá, đây mới là tình yêu đích thực!]

[Hy Hy ơi, có cách để cứu anh ấy! Nếu em dùng thực lực của chính mình để đạt đến đỉnh cao mà không cần dựa vào đạn mạc, khế ước sẽ dần mờ đi!]

[Hãy trở thành Ảnh hậu bằng chính đôi chân của mình, đừng để anh ấy phải trả giá thêm nữa!]

Thẩm Ngôn Hy nhìn những dòng chữ mới hiện ra, một sự quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt trái xoan. Cô lau nước mắt, nhìn thẳng vào mắt Lục Cận Ngôn: "Cận Ngôn, từ giờ trở đi, tôi sẽ không dùng đến bàn tay vàng này nữa để làm những việc không cần thiết. Tôi sẽ dùng chính tài năng mà mẹ đã ban cho, dùng sự nỗ lực của bản thân để đứng trên đỉnh thế giới. Tôi sẽ tìm cách trả lại tuổi thọ cho anh."

Lục Cận Ngôn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện: "Tôi tin em."

Đêm đó, họ nằm bên nhau, không có âm mưu, không có vả mặt, chỉ có sự giao thoa của hai linh hồn đã vượt qua cả ranh giới sinh t.ử để tìm thấy nhau.

Sáng hôm sau, Ngôn Hy thức dậy, cô nhìn vào khoảng không. Cô vẫn thấy bình luận, nhưng cô ra lệnh trong tâm trí: "Hãy ẩn đi khi tôi không yêu cầu. Tôi muốn tự mình đối mặt với thế giới này."

Những dòng chữ mờ dần rồi biến mất.

Thẩm Ngôn Hy bước ra ban công, đón ánh nắng bình minh của Cannes. Sự nghiệp ở quốc tế chỉ mới bắt đầu, và ở quê nhà, Diệp Linh cùng quân bài Tống Thừa chắc chắn đang điên cuồng tìm cách phản công. Nhưng lần này, Thẩm Ngôn Hy không còn là một cô gái dựa vào "cheat code" nữa. Cô là một chiến binh thực thụ, chiến đấu vì chính mình và vì người đàn ông đã hy sinh cả mạng sống vì cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện