Sau chiến thắng vang dội tại Cannes và bản hợp đồng b.o.m tấn với Hollywood, Thẩm Ngôn Hy chính thức trở về nước. Sự kiện "Thiên kim nhà họ Thẩm bạo hồng toàn cầu" đã khiến giới truyền thông trong nước sục sôi. Hàng ngàn người hâm mộ và phóng viên đã túc trực tại sân bay quốc tế Bắc Thành từ tờ mờ sáng, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt chưa từng có.
Tuy nhiên, thay vì đi lối cửa VIP để né tránh, Thẩm Ngôn Hy chọn cách xuất hiện trực diện. Cô bước ra với chiếc kính râm to bản, diện bộ vest trắng thanh lịch nhưng quyền lực, sóng bước bên cạnh là Lục Cận Ngôn, người đàn ông luôn giữ khoảng cách vừa đủ để tôn vinh cô nhưng cũng đủ gần để khẳng định chủ quyền.
Ngay khi về đến biệt thự nhà họ Thẩm, không khí vui vẻ đón chào của Thẩm bộ trưởng bị phá vỡ bởi sự hiện diện của Diệp Linh. Bà ta đứng ở sảnh, gương mặt gầy rộc đi vì lo âu nhưng ánh mắt vẫn lóe lên sự xảo quyệt. Diệp Oánh đứng nép sau lưng mẹ, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày mà thay vào đó là sự run rẩy sợ hãi.
"Ngôn Hy về rồi đấy à? Chúc mừng con nhé, dì đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng con đoạt giải..." Diệp Linh cố nở nụ cười, giọng nói run run.
Thẩm Ngôn Hy không đáp lời, cô thong thả tháo kính râm, đưa cho trợ lý. Ánh mắt cô quét qua căn phòng một lượt rồi dừng lại trên người Diệp Linh.
Bình luận vẫn đang ẩn, nhưng Thẩm Ngôn Hy chợt cảm nhận được một sự rung động kỳ lạ từ khoảng không. Cô phá lệ, khẽ ra lệnh: "Hiện." Một dòng chữ tím lịm hiện ra:
[Bà ta đã giấu di chúc thật của mẹ em trong két sắt bí mật sau bức tranh chân dung ở thư phòng. Trong đó có bằng chứng bà ta đã đ.á.n.h tráo t.h.u.ố.c điều trị tim của mẹ em năm xưa!]
Thẩm Ngôn Hy siết c.h.ặ.t nắm tay. Cô nhìn Thẩm Quốc Chính đang đi tới, ông định nói lời chúc mừng nhưng cô đã cắt ngang bằng một giọng nói lạnh lùng đến thấu xương:
"Bố, trước khi ăn mừng, con có một món quà muốn dành cho dì Diệp."
Cô ra hiệu cho đội vệ sĩ đi cùng mình, những người thực chất là nhân viên điều tra tư nhân cao cấp mà cô đã thuê từ nước ngoài. Họ bước vào, trên tay là một tập tài liệu dày cộm.
"Dì Diệp, dì có nhớ bác sĩ Trần người từng điều trị cho mẹ tôi mười năm trước không?" Ngôn Hy tiến lại gần, từng bước chân của cô như nện vào tim Diệp Linh. "Ông ấy đã qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông ngay sau khi mẹ tôi mất. Nhưng thật không may cho dì, con trai ông ấy vẫn còn giữ một cuốn nhật ký ghi chép lại những đơn t.h.u.ố.c đặc biệt mà dì đã yêu cầu ông ấy kê cho mẹ tôi."
Sắc mặt Diệp Linh chuyển từ trắng sang xanh mét. Bà ta lắp bắp: "Con gái... con đang nói bậy gì thế? Mẹ con mất vì bệnh tim mãn tính, chuyện này cả Bắc Thành đều biết!"
"Bệnh tim mãn tính hay là suy tim cấp do dùng t.h.u.ố.c quá liều trong thời gian dài?" Thẩm Ngôn Hy gằn giọng. Cô quay sang Thẩm Quốc Chính, người đang bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. "Bố, bố vẫn luôn nghĩ rằng mẹ mất vì bệnh tật sao? Bố có bao giờ tự hỏi tại sao ngay sau khi mẹ mất, Diệp Linh lại có thể bước chân vào ngôi nhà này một cách danh chính ngôn thuận nhanh như vậy không?"
Thẩm Quốc Chính nhìn tập tài liệu trên tay Thẩm Ngôn Hy, đôi bàn tay ông run rẩy: " Bố...Ngôn Hy... chuyện này là thật sao?"
"Chưa hết đâu bố." Thẩm Ngôn Hy quay nhìn bức tranh chân dung của mẹ cô treo ở giữa thư phòng. Cô bước tới, không chút do dự gạt bức tranh sang một bên, lộ ra một chiếc két sắt âm tường cổ điển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Linh hét lên một tiếng thất thanh, định nhào tới ngăn cản nhưng đã bị Lục Cận Ngôn dùng một tay giữ c.h.ặ.t lại. Ánh mắt anh lạnh lùng như nhìn một x.á.c c.h.ế.t: "Bà đứng yên đó xem cho hết vở kịch này đi."
Thẩm Ngôn Hy nhét một mật mã mà cô đã ghi nhớ từ kiếp trước vào. Cạch. Cánh cửa két sắt mở ra. Bên trong, ngoài một số trang sức quý giá, là một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những lọ t.h.u.ố.c cũ và một tờ giấy di chúc đã ố vàng.
"Đây chính là di chúc gốc của mẹ tôi. Bà đã sớm nhận ra dã tâm của bà, nên đã âm thầm để lại toàn bộ cổ phần tập đoàn cho tôi và yêu cầu bố không được tái hôn với bà." Thẩm Ngôn Hy giơ tờ giấy lên, giọng cô run lên vì phẫn nộ. "Nhưng bà đã đ.á.n.h tráo nó bằng một bản giả, rồi dùng danh nghĩa người vợ hiền để tiêu tán tài sản của mẹ tôi suốt mười năm qua!"
Thẩm Quốc Chính cầm lấy tờ giấy, khi nhìn thấy chữ ký quen thuộc của người vợ quá cố, ông khuỵu xuống. Sự thật đau đớn như một nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua sự tự tôn của một vị bộ trưởng. Ông đã nuôi ong tay áo, đã để kẻ g.i.ế.c vợ mình nằm bên cạnh suốt mười năm.
"DIỆP LINH!" Thẩm Quốc Chính gầm lên một tiếng đau đớn.
Lúc này, cảnh sát cũng đã nhận được tin báo và xuất hiện tại cửa biệt thự. Thẩm Ngôn Hy đứng đó, nhìn Diệp Linh bị còng tay lôi đi. Diệp Oánh đứng bên cạnh khóc lóc t.h.ả.m thiết nhưng không một ai thương xót.
Ngay khi bước qua cửa, Diệp Linh quay lại nhìn Thẩm Ngôn Hy với ánh mắt hung tàn, bà ta cười điên dại: "Mày thắng rồi... nhưng Thẩm Ngôn Hy, mày nghĩ mày sẽ hạnh phúc sao? Mẹ mày c.h.ế.t không chỉ vì tao, mà còn vì sự vô tâm của bố mày! Mày sẽ sống cả đời trong sự hận thù này thôi!"
Thẩm Ngôn Hy không đáp lời, cô nhìn theo bóng dáng bà ta khuất dần. Sự báo thù này không mang lại cho cô cảm giác sướng rỡ như cô tưởng, mà chỉ là một sự trống rỗng vô tận. Cô nhìn lên bức chân dung của mẹ, thầm thì: "Mẹ, con đòi lại công bằng cho mẹ rồi."
Lục Cận Ngôn bước tới, ôm lấy cô từ phía sau. Anh không nói gì, chỉ để cô tựa vào lòng mình. Bình luận lúc này hiện lên một dòng chữ vàng kim lấp lánh, nhẹ nhàng như một lời vỗ về:
[Hy Hy, em làm tốt lắm. Vết sẹo trên tay Cận Ngôn... nó đang mờ đi rồi. Sự công bằng mà em thực thi bằng chính đôi tay mình đang chữa lành mọi thứ.]
Thẩm Ngôn Hy nhìn xuống tay Lục Cận Ngôn, quả nhiên, vết sẹo dài kia đã nhạt màu đi rất nhiều. Cô hiểu rằng, chỉ khi cô đối mặt với sự thật và giải quyết nó bằng chính năng lực của mình, thay vì chỉ dựa vào "bàn tay vàng", thì cái giá của sự trọng sinh mới thực sự được xóa bỏ.
Đêm hôm đó, biệt thự nhà họ Thẩm rơi vào tĩnh lặng. Thẩm Quốc Chính ngồi một mình trong thư phòng cả đêm. Còn Ngôn Hy, cô ngồi bên ban công cùng Lục Cận Ngôn, nhìn lên bầu trời sao rực rỡ.
"Cận Ngôn, sau này... chúng ta sẽ không còn kẻ thù nữa chứ?"
Lục Cận Ngôn hôn nhẹ lên trán cô: "Kẻ thù duy nhất của chúng ta là thời gian. Và tôi sẽ dùng phần đời còn lại để chứng minh rằng, em xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất."
Vở kịch về sự báo thù đã khép lại, nhưng hành trình sự nghiệp và tình yêu của Thẩm Ngôn Hy mới thực sự bước sang chương huy hoàng nhất.
Tuy nhiên, thay vì đi lối cửa VIP để né tránh, Thẩm Ngôn Hy chọn cách xuất hiện trực diện. Cô bước ra với chiếc kính râm to bản, diện bộ vest trắng thanh lịch nhưng quyền lực, sóng bước bên cạnh là Lục Cận Ngôn, người đàn ông luôn giữ khoảng cách vừa đủ để tôn vinh cô nhưng cũng đủ gần để khẳng định chủ quyền.
Ngay khi về đến biệt thự nhà họ Thẩm, không khí vui vẻ đón chào của Thẩm bộ trưởng bị phá vỡ bởi sự hiện diện của Diệp Linh. Bà ta đứng ở sảnh, gương mặt gầy rộc đi vì lo âu nhưng ánh mắt vẫn lóe lên sự xảo quyệt. Diệp Oánh đứng nép sau lưng mẹ, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày mà thay vào đó là sự run rẩy sợ hãi.
"Ngôn Hy về rồi đấy à? Chúc mừng con nhé, dì đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng con đoạt giải..." Diệp Linh cố nở nụ cười, giọng nói run run.
Thẩm Ngôn Hy không đáp lời, cô thong thả tháo kính râm, đưa cho trợ lý. Ánh mắt cô quét qua căn phòng một lượt rồi dừng lại trên người Diệp Linh.
Bình luận vẫn đang ẩn, nhưng Thẩm Ngôn Hy chợt cảm nhận được một sự rung động kỳ lạ từ khoảng không. Cô phá lệ, khẽ ra lệnh: "Hiện." Một dòng chữ tím lịm hiện ra:
[Bà ta đã giấu di chúc thật của mẹ em trong két sắt bí mật sau bức tranh chân dung ở thư phòng. Trong đó có bằng chứng bà ta đã đ.á.n.h tráo t.h.u.ố.c điều trị tim của mẹ em năm xưa!]
Thẩm Ngôn Hy siết c.h.ặ.t nắm tay. Cô nhìn Thẩm Quốc Chính đang đi tới, ông định nói lời chúc mừng nhưng cô đã cắt ngang bằng một giọng nói lạnh lùng đến thấu xương:
"Bố, trước khi ăn mừng, con có một món quà muốn dành cho dì Diệp."
Cô ra hiệu cho đội vệ sĩ đi cùng mình, những người thực chất là nhân viên điều tra tư nhân cao cấp mà cô đã thuê từ nước ngoài. Họ bước vào, trên tay là một tập tài liệu dày cộm.
"Dì Diệp, dì có nhớ bác sĩ Trần người từng điều trị cho mẹ tôi mười năm trước không?" Ngôn Hy tiến lại gần, từng bước chân của cô như nện vào tim Diệp Linh. "Ông ấy đã qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông ngay sau khi mẹ tôi mất. Nhưng thật không may cho dì, con trai ông ấy vẫn còn giữ một cuốn nhật ký ghi chép lại những đơn t.h.u.ố.c đặc biệt mà dì đã yêu cầu ông ấy kê cho mẹ tôi."
Sắc mặt Diệp Linh chuyển từ trắng sang xanh mét. Bà ta lắp bắp: "Con gái... con đang nói bậy gì thế? Mẹ con mất vì bệnh tim mãn tính, chuyện này cả Bắc Thành đều biết!"
"Bệnh tim mãn tính hay là suy tim cấp do dùng t.h.u.ố.c quá liều trong thời gian dài?" Thẩm Ngôn Hy gằn giọng. Cô quay sang Thẩm Quốc Chính, người đang bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. "Bố, bố vẫn luôn nghĩ rằng mẹ mất vì bệnh tật sao? Bố có bao giờ tự hỏi tại sao ngay sau khi mẹ mất, Diệp Linh lại có thể bước chân vào ngôi nhà này một cách danh chính ngôn thuận nhanh như vậy không?"
Thẩm Quốc Chính nhìn tập tài liệu trên tay Thẩm Ngôn Hy, đôi bàn tay ông run rẩy: " Bố...Ngôn Hy... chuyện này là thật sao?"
"Chưa hết đâu bố." Thẩm Ngôn Hy quay nhìn bức tranh chân dung của mẹ cô treo ở giữa thư phòng. Cô bước tới, không chút do dự gạt bức tranh sang một bên, lộ ra một chiếc két sắt âm tường cổ điển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Linh hét lên một tiếng thất thanh, định nhào tới ngăn cản nhưng đã bị Lục Cận Ngôn dùng một tay giữ c.h.ặ.t lại. Ánh mắt anh lạnh lùng như nhìn một x.á.c c.h.ế.t: "Bà đứng yên đó xem cho hết vở kịch này đi."
Thẩm Ngôn Hy nhét một mật mã mà cô đã ghi nhớ từ kiếp trước vào. Cạch. Cánh cửa két sắt mở ra. Bên trong, ngoài một số trang sức quý giá, là một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những lọ t.h.u.ố.c cũ và một tờ giấy di chúc đã ố vàng.
"Đây chính là di chúc gốc của mẹ tôi. Bà đã sớm nhận ra dã tâm của bà, nên đã âm thầm để lại toàn bộ cổ phần tập đoàn cho tôi và yêu cầu bố không được tái hôn với bà." Thẩm Ngôn Hy giơ tờ giấy lên, giọng cô run lên vì phẫn nộ. "Nhưng bà đã đ.á.n.h tráo nó bằng một bản giả, rồi dùng danh nghĩa người vợ hiền để tiêu tán tài sản của mẹ tôi suốt mười năm qua!"
Thẩm Quốc Chính cầm lấy tờ giấy, khi nhìn thấy chữ ký quen thuộc của người vợ quá cố, ông khuỵu xuống. Sự thật đau đớn như một nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua sự tự tôn của một vị bộ trưởng. Ông đã nuôi ong tay áo, đã để kẻ g.i.ế.c vợ mình nằm bên cạnh suốt mười năm.
"DIỆP LINH!" Thẩm Quốc Chính gầm lên một tiếng đau đớn.
Lúc này, cảnh sát cũng đã nhận được tin báo và xuất hiện tại cửa biệt thự. Thẩm Ngôn Hy đứng đó, nhìn Diệp Linh bị còng tay lôi đi. Diệp Oánh đứng bên cạnh khóc lóc t.h.ả.m thiết nhưng không một ai thương xót.
Ngay khi bước qua cửa, Diệp Linh quay lại nhìn Thẩm Ngôn Hy với ánh mắt hung tàn, bà ta cười điên dại: "Mày thắng rồi... nhưng Thẩm Ngôn Hy, mày nghĩ mày sẽ hạnh phúc sao? Mẹ mày c.h.ế.t không chỉ vì tao, mà còn vì sự vô tâm của bố mày! Mày sẽ sống cả đời trong sự hận thù này thôi!"
Thẩm Ngôn Hy không đáp lời, cô nhìn theo bóng dáng bà ta khuất dần. Sự báo thù này không mang lại cho cô cảm giác sướng rỡ như cô tưởng, mà chỉ là một sự trống rỗng vô tận. Cô nhìn lên bức chân dung của mẹ, thầm thì: "Mẹ, con đòi lại công bằng cho mẹ rồi."
Lục Cận Ngôn bước tới, ôm lấy cô từ phía sau. Anh không nói gì, chỉ để cô tựa vào lòng mình. Bình luận lúc này hiện lên một dòng chữ vàng kim lấp lánh, nhẹ nhàng như một lời vỗ về:
[Hy Hy, em làm tốt lắm. Vết sẹo trên tay Cận Ngôn... nó đang mờ đi rồi. Sự công bằng mà em thực thi bằng chính đôi tay mình đang chữa lành mọi thứ.]
Thẩm Ngôn Hy nhìn xuống tay Lục Cận Ngôn, quả nhiên, vết sẹo dài kia đã nhạt màu đi rất nhiều. Cô hiểu rằng, chỉ khi cô đối mặt với sự thật và giải quyết nó bằng chính năng lực của mình, thay vì chỉ dựa vào "bàn tay vàng", thì cái giá của sự trọng sinh mới thực sự được xóa bỏ.
Đêm hôm đó, biệt thự nhà họ Thẩm rơi vào tĩnh lặng. Thẩm Quốc Chính ngồi một mình trong thư phòng cả đêm. Còn Ngôn Hy, cô ngồi bên ban công cùng Lục Cận Ngôn, nhìn lên bầu trời sao rực rỡ.
"Cận Ngôn, sau này... chúng ta sẽ không còn kẻ thù nữa chứ?"
Lục Cận Ngôn hôn nhẹ lên trán cô: "Kẻ thù duy nhất của chúng ta là thời gian. Và tôi sẽ dùng phần đời còn lại để chứng minh rằng, em xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất."
Vở kịch về sự báo thù đã khép lại, nhưng hành trình sự nghiệp và tình yêu của Thẩm Ngôn Hy mới thực sự bước sang chương huy hoàng nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









