Tin tức Thẩm Ngôn Hy trở thành người đại diện toàn cầu của tập đoàn Lục Thị chưa kịp hạ nhiệt thì tại dinh thự nhà họ Thẩm, một chiếc xe sang trọng khác đã đỗ trước cửa. Bước xuống xe là Diệp Linh - người vợ thứ hai của Thẩm Quốc Chính, cùng cô con gái riêng Diệp Oánh. Diệp Linh vốn là một người đàn bà khéo léo, luôn giữ vẻ ngoài dịu dàng, đức hạnh, nhưng thực chất lại là kẻ đã âm thầm đẩy Thẩm Ngôn Hy ra khỏi nhà suốt 5 năm qua.
Thẩm Ngôn Hy vừa bước vào phòng khách đã thấy không khí có gì đó khác lạ. Trên bàn trà là những bộ trang sức quý giá và những túi đồ hiệu xa xỉ mà Diệp Linh mang về từ nước ngoài.
"Ngôn Hy về rồi đấy ư? Kìa con, lại đây để dì xem nào. Nghe nói dạo này con đóng phim vất vả lắm, dì có mua cho con chút thực phẩm chức năng cao cấp đây." Diệp Linh nở nụ cười nhân hậu, tiến lại định cầm tay Thẩm Ngôn Hy.
Thẩm Ngôn Hy khéo léo tránh đi, cô đặt túi xách xuống, đôi mắt trái xoan bình thản nhìn người phụ nữ trước mặt. Trước mắt cô, bình luận bắt đầu nhảy múa với những dòng chữ đầy châm chọc:
[Kịch sĩ Oscar tới rồi! Nhìn kìa, trong hũ thực phẩm chức năng đó có trộn lẫn chất gây dị ứng da, bà ta muốn phá hủy nhan sắc của Hy Hy trước buổi chụp hình đại diện cho Lục Thị!]
[Con nhỏ Diệp Oánh kia đang cầm điện thoại quay lén, định bắt quả tang Hy Hy hỗn láo với mẹ kế để tung lên mạng bôi nhọ đây mà.]
[Nhìn cái bộ mặt bạch liên hoa của Diệp Oánh kìa, nó đang đeo sợi dây chuyền mẹ của Hy Hy để lại đấy! Đồ ăn cắp!]
Ánh mắt Thẩm Ngôn Hy bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ Diệp Oánh. Đó là kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố mà cô hằng trân trọng, vốn bị mất tích một cách bí ẩn từ ba năm trước.
"Chị Ngôn Hy, chị đừng trách mẹ, mẹ ở nước ngoài nhưng lúc nào cũng lo cho chị. Sợi dây chuyền này là mẹ tặng em nhân dịp sinh nhật, em thấy nó rất hợp với bộ váy này, chị thấy sao?" Diệp Oánh ra vẻ ngây thơ, khẽ chạm tay vào viên ngọc phỉ thúy trên cổ.
Thẩm Quốc Chính từ trên lầu bước xuống, thấy cảnh này thì hắng giọng: "Ngôn Hy, dì con và em vừa về, con đừng có bày ra cái bộ mặt lạnh lùng đó. Gia đình phải hòa thuận."
Thẩm Ngôn Hy không cãi lại, cô mỉm cười, một nụ cười khiến Diệp Linh cảm thấy lạnh sống lưng. "Bố nói đúng ạ, gia đình phải hòa thuận. Dì Linh chu đáo quá, món quà này con xin nhận."
Cô đón lấy hũ thực phẩm chức năng, rồi bất ngờ xoay người, vấp nhẹ vào cạnh bàn gỗ. "Á!" - Tiếng kêu khẽ vang lên, hũ t.h.u.ố.c trên tay Ngôn Hy rơi thẳng xuống sàn, vỡ tan tành. Những viên t.h.u.ố.c vương vãi khắp nơi, và tình cờ thay, chúng rơi trúng vào đôi giày da đắt tiền của Thẩm Quốc Chính.
"Ôi, con xin lỗi bố! Để con dọn..." Thẩm Ngôn Hy cúi xuống, nhưng nhanh ch.óng đứng dậy, vẻ mặt hốt hoảng: "Bố ơi, sao t.h.u.ố.c này lại có mùi lạ thế? Giống như... mùi của phấn hoa bách hợp cô đặc? Bố biết con bị dị ứng nặng với loại này mà?"
Sắc mặt Thẩm Quốc Chính lập tức thay đổi. Ông vốn biết con gái mình từng suýt c.h.ế.t vì dị ứng phấn hoa lúc nhỏ. Ông cúi xuống ngửi thử, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
"Diệp Linh, chuyện này là sao?" Giọng Thẩm Quốc Chính trầm xuống, mang theo uy quyền của một vị quan chức.
Diệp Linh tái mặt, lắp bắp: "Em... em không biết, chắc là nhân viên ở cửa hàng lấy nhầm loại..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhầm?" Thẩm Ngôn Hy cắt ngang, giọng nói thanh tao nhưng đanh thép. "Dì Linh nổi tiếng là người cẩn thận, sao lại nhầm vào đúng loại t.h.u.ố.c có thể khiến con phải nhập viện ngay trước ngày chụp hình lớn được? Nếu không phải con bất cẩn làm vỡ, có lẽ giờ này mặt con đã biến dạng rồi."
Tình thế lập tức đảo ngược. Thẩm Quốc Chính nhìn Diệp Linh với ánh mắt nghi ngờ cực độ. Sự tin tưởng bấy lâu nay bỗng chốc rạn nứt.
Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Ngôn Hy tiến lại gần Diệp Oánh. Cô đột ngột đưa tay lên, nắm c.h.ặ.t lấy sợi dây chuyền trên cổ cô ta.
"Chị làm gì thế? Buông ra!" Diệp Oánh hoảng hốt kêu lên.
"Sợi dây chuyền này... ở mặt sau có khắc chữ “Đ.N'. Đó là tên của mẹ tôi, Đặng Ninh." Thẩm Ngôn Hy lạnh lùng nói, tay kia cầm điện thoại bật sẵn tấm ảnh cũ của mẹ cô đang đeo chính sợi dây chuyền đó. "Diệp Oánh, dì Linh tặng cô kỷ vật của người quá cố nhà họ Thẩm để làm quà sinh nhật sao? Đây gọi là hòa thuận mà bố muốn nói đến sao?"
Thẩm Quốc Chính nhìn vào tấm ảnh, rồi nhìn sợi dây chuyền, cơn giận dữ bùng nổ. Ông bước tới, giật mạnh sợi dây chuyền khỏi cổ Diệp Oánh khiến cô ta đau đớn khóc thét lên.
"Đủ rồi! Diệp Linh, tôi đưa hai mẹ con cô về không phải để các người làm loạn cái nhà này!" Thẩm Quốc Chính quát lớn. "Mang đồ đạc của các người cút khỏi đây, về căn biệt thự cũ ở ngoại ô mà ở. Khi nào tôi chưa cho phép, không được bước chân vào đây!"
Diệp Linh và Diệp Oánh bàng hoàng, không thể tin được màn kịch chuẩn bị kỹ lưỡng lại bị lật tẩy ch.óng vánh như vậy. Chúng lủi thủi thu dọn đồ đạc dưới ánh mắt khinh bỉ của các gia nhân trong nhà.
[Đỉnh của ch.óp! Một mũi tên trúng hai đích!]
[Vừa khiến mẹ kế bị đuổi, vừa đòi lại được kỷ vật của mẹ. Hy Hy kiếp này đúng là chiến thần!]
[Nhìn cái mặt Diệp Oánh kìa, vừa nhục vừa đau. Đáng đời đồ ăn cắp!]
[Kìa, điện thoại của Hy Hy rung kìa, là Lục tổng gọi!]
Thẩm Ngôn Hy bước ra ban công, đón lấy làn gió mát rượi. Cô nghe máy, giọng nói đã dịu dàng hơn rất nhiều: "Alo?"
"Tôi nghe nói em vừa “dọn dẹp” nhà cửa xong?" Giọng Lục Cận Ngôn vang lên đầy ý cười. "Có cần tôi đưa thêm người đến giúp em chuyển nốt những “đống rác” còn lại đi không?"
"Không cần đâu, tôi tự lo được." Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, đôi mắt biết nói ánh lên sự quyết tuyệt. "Nhưng tối nay... tôi muốn mời anh ăn cơm. Tại nhà họ Thẩm."
"Rất sẵn lòng, thưa tiểu thư của tôi."
Tối hôm đó, bàn ăn nhà họ Thẩm chỉ có ba người: Thẩm Quốc Chính, Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn. Sự xuất hiện của "Thái t.ử gia" giới kinh doanh khiến Thẩm Quốc Chính càng thêm tự hào về con gái mình. Trong khi đó, ở căn biệt thự cũ hẻo lánh, Diệp Linh và Diệp Oánh đang nghiến răng căm hận, nhưng chúng không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của bản án mà Thẩm Ngôn Hy dành cho chúng.
Thẩm Ngôn Hy vừa bước vào phòng khách đã thấy không khí có gì đó khác lạ. Trên bàn trà là những bộ trang sức quý giá và những túi đồ hiệu xa xỉ mà Diệp Linh mang về từ nước ngoài.
"Ngôn Hy về rồi đấy ư? Kìa con, lại đây để dì xem nào. Nghe nói dạo này con đóng phim vất vả lắm, dì có mua cho con chút thực phẩm chức năng cao cấp đây." Diệp Linh nở nụ cười nhân hậu, tiến lại định cầm tay Thẩm Ngôn Hy.
Thẩm Ngôn Hy khéo léo tránh đi, cô đặt túi xách xuống, đôi mắt trái xoan bình thản nhìn người phụ nữ trước mặt. Trước mắt cô, bình luận bắt đầu nhảy múa với những dòng chữ đầy châm chọc:
[Kịch sĩ Oscar tới rồi! Nhìn kìa, trong hũ thực phẩm chức năng đó có trộn lẫn chất gây dị ứng da, bà ta muốn phá hủy nhan sắc của Hy Hy trước buổi chụp hình đại diện cho Lục Thị!]
[Con nhỏ Diệp Oánh kia đang cầm điện thoại quay lén, định bắt quả tang Hy Hy hỗn láo với mẹ kế để tung lên mạng bôi nhọ đây mà.]
[Nhìn cái bộ mặt bạch liên hoa của Diệp Oánh kìa, nó đang đeo sợi dây chuyền mẹ của Hy Hy để lại đấy! Đồ ăn cắp!]
Ánh mắt Thẩm Ngôn Hy bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ Diệp Oánh. Đó là kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố mà cô hằng trân trọng, vốn bị mất tích một cách bí ẩn từ ba năm trước.
"Chị Ngôn Hy, chị đừng trách mẹ, mẹ ở nước ngoài nhưng lúc nào cũng lo cho chị. Sợi dây chuyền này là mẹ tặng em nhân dịp sinh nhật, em thấy nó rất hợp với bộ váy này, chị thấy sao?" Diệp Oánh ra vẻ ngây thơ, khẽ chạm tay vào viên ngọc phỉ thúy trên cổ.
Thẩm Quốc Chính từ trên lầu bước xuống, thấy cảnh này thì hắng giọng: "Ngôn Hy, dì con và em vừa về, con đừng có bày ra cái bộ mặt lạnh lùng đó. Gia đình phải hòa thuận."
Thẩm Ngôn Hy không cãi lại, cô mỉm cười, một nụ cười khiến Diệp Linh cảm thấy lạnh sống lưng. "Bố nói đúng ạ, gia đình phải hòa thuận. Dì Linh chu đáo quá, món quà này con xin nhận."
Cô đón lấy hũ thực phẩm chức năng, rồi bất ngờ xoay người, vấp nhẹ vào cạnh bàn gỗ. "Á!" - Tiếng kêu khẽ vang lên, hũ t.h.u.ố.c trên tay Ngôn Hy rơi thẳng xuống sàn, vỡ tan tành. Những viên t.h.u.ố.c vương vãi khắp nơi, và tình cờ thay, chúng rơi trúng vào đôi giày da đắt tiền của Thẩm Quốc Chính.
"Ôi, con xin lỗi bố! Để con dọn..." Thẩm Ngôn Hy cúi xuống, nhưng nhanh ch.óng đứng dậy, vẻ mặt hốt hoảng: "Bố ơi, sao t.h.u.ố.c này lại có mùi lạ thế? Giống như... mùi của phấn hoa bách hợp cô đặc? Bố biết con bị dị ứng nặng với loại này mà?"
Sắc mặt Thẩm Quốc Chính lập tức thay đổi. Ông vốn biết con gái mình từng suýt c.h.ế.t vì dị ứng phấn hoa lúc nhỏ. Ông cúi xuống ngửi thử, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
"Diệp Linh, chuyện này là sao?" Giọng Thẩm Quốc Chính trầm xuống, mang theo uy quyền của một vị quan chức.
Diệp Linh tái mặt, lắp bắp: "Em... em không biết, chắc là nhân viên ở cửa hàng lấy nhầm loại..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhầm?" Thẩm Ngôn Hy cắt ngang, giọng nói thanh tao nhưng đanh thép. "Dì Linh nổi tiếng là người cẩn thận, sao lại nhầm vào đúng loại t.h.u.ố.c có thể khiến con phải nhập viện ngay trước ngày chụp hình lớn được? Nếu không phải con bất cẩn làm vỡ, có lẽ giờ này mặt con đã biến dạng rồi."
Tình thế lập tức đảo ngược. Thẩm Quốc Chính nhìn Diệp Linh với ánh mắt nghi ngờ cực độ. Sự tin tưởng bấy lâu nay bỗng chốc rạn nứt.
Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Ngôn Hy tiến lại gần Diệp Oánh. Cô đột ngột đưa tay lên, nắm c.h.ặ.t lấy sợi dây chuyền trên cổ cô ta.
"Chị làm gì thế? Buông ra!" Diệp Oánh hoảng hốt kêu lên.
"Sợi dây chuyền này... ở mặt sau có khắc chữ “Đ.N'. Đó là tên của mẹ tôi, Đặng Ninh." Thẩm Ngôn Hy lạnh lùng nói, tay kia cầm điện thoại bật sẵn tấm ảnh cũ của mẹ cô đang đeo chính sợi dây chuyền đó. "Diệp Oánh, dì Linh tặng cô kỷ vật của người quá cố nhà họ Thẩm để làm quà sinh nhật sao? Đây gọi là hòa thuận mà bố muốn nói đến sao?"
Thẩm Quốc Chính nhìn vào tấm ảnh, rồi nhìn sợi dây chuyền, cơn giận dữ bùng nổ. Ông bước tới, giật mạnh sợi dây chuyền khỏi cổ Diệp Oánh khiến cô ta đau đớn khóc thét lên.
"Đủ rồi! Diệp Linh, tôi đưa hai mẹ con cô về không phải để các người làm loạn cái nhà này!" Thẩm Quốc Chính quát lớn. "Mang đồ đạc của các người cút khỏi đây, về căn biệt thự cũ ở ngoại ô mà ở. Khi nào tôi chưa cho phép, không được bước chân vào đây!"
Diệp Linh và Diệp Oánh bàng hoàng, không thể tin được màn kịch chuẩn bị kỹ lưỡng lại bị lật tẩy ch.óng vánh như vậy. Chúng lủi thủi thu dọn đồ đạc dưới ánh mắt khinh bỉ của các gia nhân trong nhà.
[Đỉnh của ch.óp! Một mũi tên trúng hai đích!]
[Vừa khiến mẹ kế bị đuổi, vừa đòi lại được kỷ vật của mẹ. Hy Hy kiếp này đúng là chiến thần!]
[Nhìn cái mặt Diệp Oánh kìa, vừa nhục vừa đau. Đáng đời đồ ăn cắp!]
[Kìa, điện thoại của Hy Hy rung kìa, là Lục tổng gọi!]
Thẩm Ngôn Hy bước ra ban công, đón lấy làn gió mát rượi. Cô nghe máy, giọng nói đã dịu dàng hơn rất nhiều: "Alo?"
"Tôi nghe nói em vừa “dọn dẹp” nhà cửa xong?" Giọng Lục Cận Ngôn vang lên đầy ý cười. "Có cần tôi đưa thêm người đến giúp em chuyển nốt những “đống rác” còn lại đi không?"
"Không cần đâu, tôi tự lo được." Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, đôi mắt biết nói ánh lên sự quyết tuyệt. "Nhưng tối nay... tôi muốn mời anh ăn cơm. Tại nhà họ Thẩm."
"Rất sẵn lòng, thưa tiểu thư của tôi."
Tối hôm đó, bàn ăn nhà họ Thẩm chỉ có ba người: Thẩm Quốc Chính, Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn. Sự xuất hiện của "Thái t.ử gia" giới kinh doanh khiến Thẩm Quốc Chính càng thêm tự hào về con gái mình. Trong khi đó, ở căn biệt thự cũ hẻo lánh, Diệp Linh và Diệp Oánh đang nghiến răng căm hận, nhưng chúng không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của bản án mà Thẩm Ngôn Hy dành cho chúng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









