Sau khi gia đình họ Lâm chính thức bị xóa sổ khỏi bản đồ giới thượng lưu Bắc Thành, bầu không khí tại phim trường Trường An Loạn thay đổi rõ rệt. Những ánh mắt từng chứa đựng sự hoài nghi hay ghen tị giờ đây chỉ còn lại sự kính cẩn, thậm chí là sợ hãi khi nhìn thấy Thẩm Ngôn Hy. Nhưng cô không quan tâm. Điều khiến cô bận tâm lúc này là người đàn ông đang nắm tay cô, dắt cô đi dạo dọc bờ sông ngay cạnh phim trường khi màn đêm bắt đầu buông xuống.

Lục Cận Ngôn đã rũ bỏ vẻ ngoài cứng nhắc của một vị tổng tài. Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mở hai nút trên cùng, ống tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay săn chắc với những đường gân nam tính. Gió sông thổi vào, làm mái tóc của anh hơi rối, nhưng lại thêm phần lãng t.ử.

Trước mắt Ngôn Hy, bình luận sau một ngày "hành động" mệt mỏi giờ đây bỗng chuyển sang tone màu hồng phấn lãng mạn:

[Aaa, nhìn cái nắm tay đó kìa! Lục tổng nắm c.h.ặ.t quá, như sợ chị nhà bay mất ấy!]

[Cảnh này đẹp như tranh vẽ vậy. Mọi người có thấy ánh mắt Lục tổng nhìn Hy Hy không? Cứ như cả thế giới này chỉ có mình cô ấy vậy.]

[Cảnh báo: Sắp có một bí mật lớn được hé lộ. Kiếp trước Lục Cận Ngôn không hề lạnh lùng như chúng ta tưởng đâu!]

[Hy Hy ơi, hỏi anh ấy đi! Hỏi xem tại sao anh ấy lại bảo vệ chị vô điều kiện như vậy!]

Thẩm Ngôn Hy nhìn những dòng bình luận, trái tim khẽ thắt lại. Cô dừng bước, quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Lục Cận Ngôn.

"Cận Ngôn," cô nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói tan vào tiếng sóng vỗ. "Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Cho dù tôi có là con gái của Thẩm bộ trưởng, anh cũng không nhất thiết phải đích thân ra mặt, thậm chí là dùng cả danh tiếng của tập đoàn Lục Thị để bảo vệ tôi."

Lục Cận Ngôn dừng lại, anh buông tay cô ra nhưng rồi lại đặt cả hai tay lên vai cô, ép cô phải đối diện với mình. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, gương mặt anh trở nên nhu hòa lạ thường.

"Ngôn Hy, em thực sự nghĩ rằng tôi làm tất cả chỉ vì mối quan hệ giữa hai gia đình sao?" Anh thấp giọng hỏi, âm thanh trầm khàn mang theo một sức hút khó cưỡng. "Tôi đã quan sát em từ rất lâu rồi. Từ khi em còn là một cô bé bướng bỉnh hay trốn học đi xem kịch, cho đến khi em kiên quyết cãi lời bố để bước chân vào giới giải trí đầy rẫy cạm bẫy này."

Ngôn Hy sững sờ. Kiếp trước, cô luôn nghĩ anh ghét mình vì sự nổi loạn đó.

"Em có nhớ vụ t.a.i n.ạ.n năm 18 tuổi không?" Lục Cận Ngôn tiếp tục, ánh mắt anh bỗng trở nên u tối hơn. "Chiếc xe tải lao tới, em chỉ bị trầy xước nhẹ. Em nghĩ đó là do may mắn? Không, là vì có một chiếc xe khác đã lao ra chặn đứng cú va chạm đó trước khi nó chạm đến em."

Thẩm Ngôn Hy bàng hoàng, ký ức mờ nhạt về vụ t.a.i n.ạ.n năm đó hiện về. Cô chỉ nhớ mình ngất đi, khi tỉnh lại thì mọi chuyện đã ổn thỏa. "Là... là anh sao?"

"Là tôi." Lục Cận Ngôn thừa nhận, bàn tay anh lướt nhẹ trên gò má trắng sứ của cô. "Kiếp này... à không, tôi muốn nói là, dù ở bất cứ thời điểm nào, tôi cũng sẽ không để em phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa."

[TRỜI ƠI! Anh ấy nói “Kiếp này”! Có phải Lục tổng cũng trọng sinh không?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Xỉu ngang xỉu dọc! Hóa ra anh ấy đã dùng tính mạng để bảo vệ chị từ kiếp trước rồi!]

[Cảm động quá, Hy Hy ơi, gả cho anh ấy đi, đừng do dự nữa!]

Ngôn Hy nhìn những dòng chữ "trọng sinh" chạy qua, đầu óc cô ong ong. Anh vừa lỡ lời sao? Hay anh thực sự cũng mang theo ký ức đau thương đó? Cô chưa kịp hỏi rõ thì Lục Cận Ngôn đã kéo cô vào lòng, một cái ôm thật c.h.ặ.t như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

"Đừng hỏi gì cả, cũng đừng lo lắng về bất cứ điều gì nữa. Nhà họ Lâm chỉ là sự khởi đầu. Những kẻ đã từng khiến em khóc, tôi sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần."

Tối hôm đó, Lục Cận Ngôn đưa cô về một căn penthouse nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp Lục Thị. Khi cánh cửa mở ra, Thẩm Ngôn Hy hoàn toàn choáng ngợp. Cả căn phòng được trang trí bằng hàng ngàn bông hoa bách hợp trắng, và trên bàn ăn nến lung linh là một bản hợp đồng đại diện toàn cầu cho hãng trang sức cao cấp nhất thế giới, thứ mà kiếp trước cô có nằm mơ cũng không chạm tới được.

"Đây là món quà mừng em tái sinh." Lục Cận Ngôn rót một ly rượu vang đỏ, đưa cho cô. "Ngày mai, em sẽ không còn là một diễn viên trẻ triển vọng nữa. Em sẽ là gương mặt đại diện của Lục Thị trên toàn thế giới."

Thẩm Ngôn Hy cầm ly rượu, nhìn qua cửa kính sát đất xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Cô biết, danh tiếng từ gia thế chỉ là bàn đạp, còn sự nghiệp thực thụ của cô bây giờ mới chính thức bắt đầu dưới sự hậu thuẫn của người đàn ông này.

Nhưng ngay lúc sự ngọt ngào đang lan tỏa, bình luận bỗng chuyển sang màu tím đậm, màu của sự bí ẩn và nguy hiểm:

[Cảnh báo! Người mẹ kế của Hy Hy, bà Diệp Linh đang bắt đầu lên kế hoạch quay về nước. Bà ta không hề hiền hậu như vẻ ngoài đâu!]

[Bà ta mang theo một cô con gái riêng, định dùng thân phận tiểu thư nhà họ Thẩm để cướp lấy tài nguyên của Hy Hy!]

[Trận chiến hào môn thực sự sắp bắt đầu rồi. Bố Thẩm tuy thương con nhưng lại rất nghe lời bà vợ này. Hy Hy phải cẩn thận!"]

Ánh mắt Thẩm Ngôn Hy lạnh đi trong giây lát. Diệp Linh? Người phụ nữ đã khéo léo chia rẽ tình cảm cha con cô, khiến cô bỏ nhà ra đi ở kiếp trước? Cô cứ ngỡ bà ta sẽ ở nước ngoài vĩnh viễn, không ngờ thấy cô bạo hồng, bà ta đã không ngồi yên được nữa.

Thẩm Ngôn Hy nhấp một ngụm rượu, vị chát ngọt thấm vào đầu lưỡi. Cô quay sang nhìn Lục Cận Ngôn, người đang dịu dàng quan sát mình.

"Cận Ngôn, nếu sau này tôi trở thành một ác nữ trong mắt người thân, anh vẫn sẽ đứng về phía tôi chứ?"

Lục Cận Ngôn đặt ly rượu xuống, bước tới ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, giọng nói trầm ấm mà kiên định: "Nếu em là ác nữ, tôi sẽ là ác ma. Chúng ta rất xứng đôi, đúng không?"

Thẩm Ngôn Hy mỉm cười, đôi mắt biết nói ánh lên sự quyết tuyệt. Kiếp này, ai đến cô cũng tiếp. Showbiz, hào môn hay những âm mưu gia tộc, cô sẽ dùng sự công bằng của chính mình để thanh trừng tất cả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện