Sau màn "thanh trừng" nội bộ gia đình, Thẩm Ngôn Hy không hề nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, chiếc xe RV hạng sang của Lục Thị đã đợi sẵn để đưa cô đến địa điểm chụp hình cho chiến dịch đại diện toàn cầu của hãng trang sức L’Amour. Đây là một thương hiệu xa xỉ lâu đời, và việc một nữ diễn viên trẻ châu Á trở thành gương mặt đại diện là điều chưa từng có tiền lệ.
Địa điểm được chọn là một tòa lâu đài cổ mang phong cách Gothic ở ngoại ô, nơi có những vườn hồng leo và kiến trúc đá xám đầy quyền năng. Khi Thẩm Ngôn Hy bước xuống xe, cô bắt gặp một đoàn người đang đứng đợi sẵn. Dẫn đầu là Eric, nhiếp ảnh gia huyền thoại người Pháp, nổi tiếng với sự khó tính và yêu cầu cực cao về khí chất của người mẫu.
Trước mắt cô, bình luận chạy rần rần với những dòng chữ màu tím đậm:
[Cẩn thận! Eric vốn là fan cuồng của Triệu Lệ Na. Ông ta bị bà ta tiêm nhiễm rằng Hy Hy chỉ là một bình hoa di động có gia thế thôi!]
[Ông ta sẽ cố tình đưa ra những concept siêu khó để làm nhục chị, mục đích là để nhãn hàng đổi người ngay phút ch.ót!]
[Mọi người nhìn kìa, bên cạnh Eric là ai thế? Nhìn giống một stylist chuyên nghiệp nhưng ánh mắt đáng sợ quá!]
[Check ngay túi đựng trang phục! Có người đã bí mật bôi một loại hóa chất gây ngứa lên lớp lót váy chụp hình đấy!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ cau mày, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cô tiến lại gần, chủ động chào Eric bằng tiếng Pháp trôi chảy: "Rất vinh dự được làm việc với ông, Eric. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có một buổi làm việc đầy cảm hứng."
Eric hơi ngạc nhiên trước khả năng ngôn ngữ và phong thái tự tin của cô, nhưng ông ta vẫn lạnh lùng: "Cô Thẩm, trang sức của L’Amour không dành cho những cô b.úp bê xinh đẹp. Nó dành cho những người có linh hồn của một nữ hoàng. Tôi đã chuẩn bị một concept mang tên “Sự trỗi dậy từ đống tro tàn”. Nó yêu cầu cô phải đứng giữa làn khói và nước đá. Cô làm được chứ?"
"Sẵn lòng." Ngôn Hy mỉm cười, đôi mắt trái xoan ánh lên tia nhìn thách thức.
Cô bước vào phòng thay đồ. Stylist đưa cho cô chiếc váy lụa đen huyền bí, xẻ cao đầy táo bạo. Theo dòng cảnh báo của bình luận trước đó, Thẩm Ngôn Hy không vội mặc ngay. Cô dùng một tờ khăn giấy ướt kín đáo lướt nhẹ qua lớp lót bên trong váy, rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương hóa học hắc nhẹ tỏa ra.
"Tiểu Linh," cô gọi trợ lý lại, nói nhỏ vào tai, "Lấy cho chị chai xịt trung hòa hóa chất trong vali dự phòng, và mang chiếc váy này vào phòng kín xử lý ngay. Đừng để ai thấy."
Mười lăm phút sau, Thẩm Ngôn Hy bước ra ngoài. Cả phim trường im phăng phắc. Dưới làn da trắng sứ như phát sáng, chiếc váy đen ôm trọn những đường cong hoàn mỹ của cô. Trên cổ cô là bộ trang sức "Vương miện bóng đêm" đính kim cương đen và hồng ngọc. Khí chất của cô lúc này không phải là một ngôi sao, mà là một nữ vương thực thụ đang bước ra từ bóng tối.
Eric sững sờ. Ông ta lập tức giơ máy ảnh lên. "Tuyệt vời! Ánh sáng! Khói đâu? Chuẩn bị nước đá cho tôi!"
Thẩm Ngôn Hy đứng giữa làn khói lạnh lẽo, chân trần chạm vào những khối đá lạnh buốt, nhưng gương mặt cô không hề biến sắc. Cô tạo dáng đầy quyền lực, ánh mắt sắc sảo như có thể xuyên thấu ống kính. Từng tiếng "tạch tạch" của máy ảnh vang lên liên hồi. Eric càng chụp càng phấn khích, ông ta thét lên: "Đúng rồi! Đó chính là linh hồn mà tôi tìm kiếm! Perfect!"
Bỗng nhiên, từ phía sau hậu trường, một âm thanh đổ vỡ vang lên. Một giá treo đèn lớn bất ngờ lỏng ốc, đổ sập về phía Thẩm Ngôn Hy.
[HY HY NÉ QUA PHẢI! CÓ KẺ CỐ TÌNH CƯA ỐC VÍT!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[C.h.ế.t tiệt! Là gã stylist kia làm! Hắn ta là người của Diệp Linh cài vào!]
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Thẩm Ngôn Hy không hề hoảng loạn. Nhờ bình luận báo trước phương hướng, cô xoay người một vòng đầy nghệ thuật, vừa vặn thoát khỏi tầm rơi của giá đèn chỉ trong gang tấc. Giá đèn đổ sập xuống sàn đá, vỡ tan tành, tạo ra một tiếng động chấn động cả lâu đài.
Tất cả mọi người hốt hoảng chạy lại. Eric tái mặt: "Cô Thẩm! Cô có sao không?"
Thẩm Ngôn Hy đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên váy, gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn về phía gã stylist đang run rẩy ở góc phòng, rồi nhìn thẳng vào ống kính của Eric vẫn đang bật.
"Tôi không sao. Nhưng dường như... có ai đó không muốn tôi hoàn thành buổi chụp hình này."
Ngay lúc đó, cửa lâu đài bị đẩy mạnh ra. Lục Cận Ngôn bước vào, sát khí bao trùm cả không gian. Anh đã nhận được thông báo từ hệ thống an ninh mật mà anh cài đặt cho Ngôn Hy. Nhìn thấy giá đèn đổ nát dưới đất, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ.
Anh tiến lại gần, cởi áo khoác bọc lấy bả vai mảnh mai của Thẩm Ngôn Hy, giọng nói lạnh thấu xương: "Ai làm?"
Gã stylist định lẩn ra cửa sau nhưng đã bị hai vệ sĩ áo đen của Lục Cận Ngôn chặn lại, ép quỳ xuống sàn.
"Lục tổng... tôi... tôi không cố ý..." Gã lắp bắp.
Lục Cận Ngôn không thèm nhìn gã, anh quay sang Eric, giọng đầy uy lực: "Ông Eric, tôi thuê ông để tạo ra tác phẩm nghệ thuật, không phải để vị hôn thê của tôi gặp nguy hiểm. Toàn bộ ekip này, từ stylist đến hậu cần, tôi sẽ điều tra đến cùng. Nếu có liên quan đến bất kỳ thế lực nào... tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi đất nước này."
Eric đổ mồ hôi hột, liên tục xin lỗi. Trong khi đó, Thẩm Ngôn Hy khẽ nắm lấy tay Lục Cận Ngôn, ra hiệu cho anh bình tĩnh. Cô bước tới trước mặt gã stylist, cúi xuống, giọng nói thì thầm nhưng đầy sức nặng:
"Về nói với Diệp Linh, những thủ đoạn trẻ con này không làm khó được tôi đâu. Ngược lại, nó chỉ khiến tôi có thêm lý do để tống bà ta vào tù sớm hơn thôi."
Gã stylist run cầm cập. Buổi chụp hình kết thúc trong sự kinh hãi của mọi người, nhưng Eric lại nhìn vào máy ảnh và thốt lên: "Đây là bức ảnh đẹp nhất trong sự nghiệp của tôi. Sự kiên cường giữa đống đổ nát... cô Thẩm, cô chính là huyền thoại."
Tối hôm đó, bức ảnh teaser đầu tiên được L’Amour tung ra toàn cầu. Chỉ trong một tiếng, nó đã phá vỡ mọi kỷ lục tương tác. Thẩm Ngôn Hy chính thức trở thành "Nàng thơ châu Á" được săn đón nhất thế giới.
Nhưng trong bóng tối, Diệp Linh đang điên cuồng đập phá tivi khi thấy con riêng của mình bị ruồng bỏ còn Thẩm Ngôn Hy thì tỏa sáng. Bà ta cầm điện thoại, gọi vào một số máy ở nước ngoài: "Kế hoạch A thất bại rồi. Sử dụng đến quân bài cuối cùng đi. Đã đến lúc người đó phải xuất hiện."
Địa điểm được chọn là một tòa lâu đài cổ mang phong cách Gothic ở ngoại ô, nơi có những vườn hồng leo và kiến trúc đá xám đầy quyền năng. Khi Thẩm Ngôn Hy bước xuống xe, cô bắt gặp một đoàn người đang đứng đợi sẵn. Dẫn đầu là Eric, nhiếp ảnh gia huyền thoại người Pháp, nổi tiếng với sự khó tính và yêu cầu cực cao về khí chất của người mẫu.
Trước mắt cô, bình luận chạy rần rần với những dòng chữ màu tím đậm:
[Cẩn thận! Eric vốn là fan cuồng của Triệu Lệ Na. Ông ta bị bà ta tiêm nhiễm rằng Hy Hy chỉ là một bình hoa di động có gia thế thôi!]
[Ông ta sẽ cố tình đưa ra những concept siêu khó để làm nhục chị, mục đích là để nhãn hàng đổi người ngay phút ch.ót!]
[Mọi người nhìn kìa, bên cạnh Eric là ai thế? Nhìn giống một stylist chuyên nghiệp nhưng ánh mắt đáng sợ quá!]
[Check ngay túi đựng trang phục! Có người đã bí mật bôi một loại hóa chất gây ngứa lên lớp lót váy chụp hình đấy!]
Thẩm Ngôn Hy khẽ cau mày, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cô tiến lại gần, chủ động chào Eric bằng tiếng Pháp trôi chảy: "Rất vinh dự được làm việc với ông, Eric. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có một buổi làm việc đầy cảm hứng."
Eric hơi ngạc nhiên trước khả năng ngôn ngữ và phong thái tự tin của cô, nhưng ông ta vẫn lạnh lùng: "Cô Thẩm, trang sức của L’Amour không dành cho những cô b.úp bê xinh đẹp. Nó dành cho những người có linh hồn của một nữ hoàng. Tôi đã chuẩn bị một concept mang tên “Sự trỗi dậy từ đống tro tàn”. Nó yêu cầu cô phải đứng giữa làn khói và nước đá. Cô làm được chứ?"
"Sẵn lòng." Ngôn Hy mỉm cười, đôi mắt trái xoan ánh lên tia nhìn thách thức.
Cô bước vào phòng thay đồ. Stylist đưa cho cô chiếc váy lụa đen huyền bí, xẻ cao đầy táo bạo. Theo dòng cảnh báo của bình luận trước đó, Thẩm Ngôn Hy không vội mặc ngay. Cô dùng một tờ khăn giấy ướt kín đáo lướt nhẹ qua lớp lót bên trong váy, rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương hóa học hắc nhẹ tỏa ra.
"Tiểu Linh," cô gọi trợ lý lại, nói nhỏ vào tai, "Lấy cho chị chai xịt trung hòa hóa chất trong vali dự phòng, và mang chiếc váy này vào phòng kín xử lý ngay. Đừng để ai thấy."
Mười lăm phút sau, Thẩm Ngôn Hy bước ra ngoài. Cả phim trường im phăng phắc. Dưới làn da trắng sứ như phát sáng, chiếc váy đen ôm trọn những đường cong hoàn mỹ của cô. Trên cổ cô là bộ trang sức "Vương miện bóng đêm" đính kim cương đen và hồng ngọc. Khí chất của cô lúc này không phải là một ngôi sao, mà là một nữ vương thực thụ đang bước ra từ bóng tối.
Eric sững sờ. Ông ta lập tức giơ máy ảnh lên. "Tuyệt vời! Ánh sáng! Khói đâu? Chuẩn bị nước đá cho tôi!"
Thẩm Ngôn Hy đứng giữa làn khói lạnh lẽo, chân trần chạm vào những khối đá lạnh buốt, nhưng gương mặt cô không hề biến sắc. Cô tạo dáng đầy quyền lực, ánh mắt sắc sảo như có thể xuyên thấu ống kính. Từng tiếng "tạch tạch" của máy ảnh vang lên liên hồi. Eric càng chụp càng phấn khích, ông ta thét lên: "Đúng rồi! Đó chính là linh hồn mà tôi tìm kiếm! Perfect!"
Bỗng nhiên, từ phía sau hậu trường, một âm thanh đổ vỡ vang lên. Một giá treo đèn lớn bất ngờ lỏng ốc, đổ sập về phía Thẩm Ngôn Hy.
[HY HY NÉ QUA PHẢI! CÓ KẺ CỐ TÌNH CƯA ỐC VÍT!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[C.h.ế.t tiệt! Là gã stylist kia làm! Hắn ta là người của Diệp Linh cài vào!]
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Thẩm Ngôn Hy không hề hoảng loạn. Nhờ bình luận báo trước phương hướng, cô xoay người một vòng đầy nghệ thuật, vừa vặn thoát khỏi tầm rơi của giá đèn chỉ trong gang tấc. Giá đèn đổ sập xuống sàn đá, vỡ tan tành, tạo ra một tiếng động chấn động cả lâu đài.
Tất cả mọi người hốt hoảng chạy lại. Eric tái mặt: "Cô Thẩm! Cô có sao không?"
Thẩm Ngôn Hy đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên váy, gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn về phía gã stylist đang run rẩy ở góc phòng, rồi nhìn thẳng vào ống kính của Eric vẫn đang bật.
"Tôi không sao. Nhưng dường như... có ai đó không muốn tôi hoàn thành buổi chụp hình này."
Ngay lúc đó, cửa lâu đài bị đẩy mạnh ra. Lục Cận Ngôn bước vào, sát khí bao trùm cả không gian. Anh đã nhận được thông báo từ hệ thống an ninh mật mà anh cài đặt cho Ngôn Hy. Nhìn thấy giá đèn đổ nát dưới đất, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ.
Anh tiến lại gần, cởi áo khoác bọc lấy bả vai mảnh mai của Thẩm Ngôn Hy, giọng nói lạnh thấu xương: "Ai làm?"
Gã stylist định lẩn ra cửa sau nhưng đã bị hai vệ sĩ áo đen của Lục Cận Ngôn chặn lại, ép quỳ xuống sàn.
"Lục tổng... tôi... tôi không cố ý..." Gã lắp bắp.
Lục Cận Ngôn không thèm nhìn gã, anh quay sang Eric, giọng đầy uy lực: "Ông Eric, tôi thuê ông để tạo ra tác phẩm nghệ thuật, không phải để vị hôn thê của tôi gặp nguy hiểm. Toàn bộ ekip này, từ stylist đến hậu cần, tôi sẽ điều tra đến cùng. Nếu có liên quan đến bất kỳ thế lực nào... tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi đất nước này."
Eric đổ mồ hôi hột, liên tục xin lỗi. Trong khi đó, Thẩm Ngôn Hy khẽ nắm lấy tay Lục Cận Ngôn, ra hiệu cho anh bình tĩnh. Cô bước tới trước mặt gã stylist, cúi xuống, giọng nói thì thầm nhưng đầy sức nặng:
"Về nói với Diệp Linh, những thủ đoạn trẻ con này không làm khó được tôi đâu. Ngược lại, nó chỉ khiến tôi có thêm lý do để tống bà ta vào tù sớm hơn thôi."
Gã stylist run cầm cập. Buổi chụp hình kết thúc trong sự kinh hãi của mọi người, nhưng Eric lại nhìn vào máy ảnh và thốt lên: "Đây là bức ảnh đẹp nhất trong sự nghiệp của tôi. Sự kiên cường giữa đống đổ nát... cô Thẩm, cô chính là huyền thoại."
Tối hôm đó, bức ảnh teaser đầu tiên được L’Amour tung ra toàn cầu. Chỉ trong một tiếng, nó đã phá vỡ mọi kỷ lục tương tác. Thẩm Ngôn Hy chính thức trở thành "Nàng thơ châu Á" được săn đón nhất thế giới.
Nhưng trong bóng tối, Diệp Linh đang điên cuồng đập phá tivi khi thấy con riêng của mình bị ruồng bỏ còn Thẩm Ngôn Hy thì tỏa sáng. Bà ta cầm điện thoại, gọi vào một số máy ở nước ngoài: "Kế hoạch A thất bại rồi. Sử dụng đến quân bài cuối cùng đi. Đã đến lúc người đó phải xuất hiện."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









