Nụ cười của Thương Khiêm khựng lại một chút, ánh mắt tối đi trong thoáng chốc, nhưng chỉ sau một giây đã trở lại bình thường.
“Là tổng giám đốc Phó bảo các anh đến làm thuyết khách sao?”
Lục Kỳ sững lại, lập tức phủ nhận:
“Đương nhiên không phải, bọn tôi chỉ muốn nhắc anh, phụ nữ ngoài kia nhiều vô kể, không cần phải khăng khăng đi tìm một người đã ly hôn, tính tình thì bá đạo mạnh mẽ như thế.”
Lục Kỳ vừa dứt lời đã cảm thấy sau lưng nổi gió lạnh.
Chưa kịp để Ngụy Thành nhắc, giọng nói lạnh băng của Tô Nam từ phía sau chậm rãi ép đến:
“Lục Kỳ, không ai dạy anh khi nói xấu người khác thì nên tránh xa một chút sao?”
Toàn thân Lục Kỳ run b.ắ.n, trong mắt lóe lên hoảng sợ, từng sợi lông tóc đều dựng đứng.
Hắn ta cứng đờ quay đầu lại, mặt mũi khó tả:
“Tô… Tô Nam…”
Trong đầu lập tức trắng xóa. Nãy giờ hắn ta vừa nói gì nhỉ? Ly hôn? Tính cách bá đạo mạnh mẽ? Không, nhất định tất cả đều là giả! Là giả hết!
Tửu Lâu Của Dạ
Sắc mặt Tô Nam bình thản, lãnh đạm bước lên, khóe môi khẽ nhếch:
“Hai người hiểu rõ chuyện của tôi như vậy, đừng chỉ nói với một người, nói với truyền thông chẳng phải sảng khoái hơn sao?”
Lục Kỳ nghẹn lại. Không, dù có mười cái mạng của hắn ta cũng không dám!
Ngụy Thành tự biết mình đuối lý nên đứng sang một bên, không nói lời nào, nhưng phản ứng cũng không t.h.ả.m như Lục Kỳ.
Hắn không có bất kỳ nhược điểm nào trong tay Tô Nam, cùng lắm chỉ là suýt cưới phải Hứa Minh Huệ, coi như một vết nhơ nho nhỏ.
Còn Lục Kỳ thì khác, ảnh khỏa thân chạy ngoài đường của hắn ta vẫn nằm trong tay Tô Nam. Nếu tổ tông này mà nổi nóng tung ra ngoài, hắn ta đúng là chẳng còn mặt mũi gặp ai!
Giờ đây hắn ta run bần bật đứng dậy, mặt nặn ra nụ cười nịnh nọt:
“Đùa chút thôi mà, làm sao tôi dám tung tin đồn chứ? Tôi chỉ chào hỏi ổng giám đốc Thương chút thôi…”
Ánh mắt Tô Nam lướt qua hắn ta, lạnh lùng, rồi đi thẳng đến chiếc ghế đối diện và ngồi xuống.
“Lục Kỳ, nếu tôi mà lên hot search, nhất định sẽ cho anh đứng đầu.”
Toàn thân Lục Kỳ run lên, mặt tái đi, hắn ta lập tức hiểu rõ hàm ý trong lời cô.
Làm anh em của Phó Dạ Xuyên đúng là quá khó!
“Tôi tôi tôi… tôi sai rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn ta không còn mặt mũi nhìn sắc mặt của Thương Khiêm nữa, gương mặt già này coi như mất sạch.
Giọng Tô Nam lạnh và bình thản:
“Là Phó Dạ Xuyên bảo anh làm?”
Lục Kỳ do dự vài giây:
“Tất nhiên…”
Tất nhiên… không phải!
Nhưng câu cuối không dám nói ra, nhìn vào mắt Tô Nam, chắc chắn cô sẽ không tin, haizz…
“Tất nhiên… là!”
Lục Kỳ c.ắ.n lưỡi, xin lỗi anh em trước!
Mặt Tô Nam không đổi sắc, ánh mắt quét ra cửa, khóe môi nhếch lên lạnh lùng, châm biếm.
“Tổng giám đốc Phó, nghe rồi chứ? Không ai vu oan anh cả, chính miệng anh em tốt của anh thừa nhận đấy.”
Toàn thân Lục Kỳ lại run lên, mặt căng cứng quay đầu lại, chỉ thấy Phó Dạ Xuyên đang đứng đó, sắc mặt đen kịt, khí lạnh bao trùm cả người.
Lục Kỳ như bị sét đ.á.n.h, mà còn bị đ.á.n.h hai lần liên tiếp, sợ đến mức hồn vía muốn bay lên.
Hắn ta thật sự muốn tìm cái hố chui xuống.
Sao lại trùng hợp thế chứ? Sao cứ phải xuất hiện đúng lúc này!
Tô Nam khẽ cười lạnh, quay sang Thương Khiêm, khóe môi cong lên nhẹ nhàng:
“Không còn tâm trạng ăn nữa, chúng ta về thôi?”
Thương Khiêm nhướn mày:
“Được.”
Hai người một trước một sau rời đi, khi bước ngang qua Phó Dạ Xuyên, sắc mặt hắn vô cùng khó coi, môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Tô Nam, đáng tiếc Tô Nam không hề lộ ra bất kỳ biểu cảm nào.
Hắn hé môi định giải thích, nhưng tất cả đều yếu ớt vô lực, hai bàn tay siết c.h.ặ.t, cả người căng cứng.
Tô Nam rời đi, Lục Kỳ c.ắ.n răng bước lại gần:
“Cái đó… Lão Phó, hai người họ chắc là… thành đôi thật rồi!”
Phó Dạ Xuyên ngước mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









