Lục Kỳ tự biết mình đuối lý, cũng không dám chọc hắn vào lúc đang nổi nóng. Đổ thêm dầu vào lửa thì người đầu tiên bị thiêu thành tro chính là hắn ta.

Bài học nhãn tiền của Chương Ngộ còn đó, hắn ta thật sự sợ đến c.h.ế.t khiếp.

Dù sao thì Phó Dạ Xuyên nổi tiếng là người trọng nữ nhân hơn huynh đệ!

Hắn ta run rẩy nhìn Phó Dạ Xuyên tức giận rời đi, bản thân cũng không dám đuổi theo, uất ức muốn khóc luôn rồi!

Ngụy Thành ho khẽ một tiếng, vỗ vai hắn ta:

“Chúc chúng ta may mắn.”

Chỉ có thể cầu Chúa phù hộ thôi!

Tô Nam và Thương Khiêm rời khỏi nơi đó, hai người ghé vào một nhà hàng yên tĩnh gần đó ăn đơn giản một chút rồi chuẩn bị về, tài xế đã rời đi từ trước nên họ chỉ vừa đi vừa nói chuyện.

Một nam một nữ, dáng vẻ lại quá sức nổi bật, khí chất hợp nhau đến mức khiến nhiều người phải ngoái lại nhìn, hâm mộ không thôi.

Khi đi ngang đại học A, bầu không khí tràn đầy sức sống tuổi trẻ cũng khiến nhiều người bị thu hút.

Không xa phía trước, một nhóm nam nữ hình như đang quay video phỏng vấn đường phố, nhiều sinh viên háo hức đứng chờ để được phỏng vấn.

Tô Nam và Thương Khiêm vô tình lọt vào ống kính của họ, nhưng ngay lập tức bị nhóm phỏng vấn phát hiện, nhan sắc của hai người này quá mức xuất sắc.

“Đợi đã, hai bạn sinh viên…”

Đến khi hai nữ sinh chạy đến chặn trước mặt họ, Tô Nam và Thương Khiêm mới sững người, câu sinh viên là gọi họ sao? Tô Nam không nhịn được, trong lòng nở hoa, mắt cong cong nhìn hai cô bé, dịu dàng vô cùng:

Tửu Lâu Của Dạ

“Có chuyện gì sao?”

“Chúng tôi có một câu hỏi phỏng vấn ngẫu nhiên, hai người có thể dành một phút để trả lời không?”

Ánh mắt cô nữ sinh sáng rực khi nhìn Thương Khiêm, hai mắt toàn là hình trái tim, kích động không nói nên lời, nhưng sự lạnh nhạt của Thương Khiêm khiến bọn họ nhận ra mình hơi thất lễ.

Khi nhìn sang Tô Nam, các cô gái càng kích động hơn, trông cô tuổi tác ngang với họ, nhưng cách ăn mặc tinh tế, khí chất dịu dàng, quan trọng là… đẹp quá trời đẹp!

Cô gái này… nhìn quen quen, giống như một nghệ sĩ nào đó, nhưng nhất thời không nhớ ra được.

Dù vậy, đôi mắt đang nhìn họ tràn đầy nghiêm túc và chân thành, mang theo một sự dịu dàng như dòng nước mát, không hề có chút khó chịu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong thoáng chốc, ánh nhìn của mọi người từ Thương Khiêm chuyển hết sang Tô Nam.

“Được chứ?”

Nữ sinh hơi đỏ mặt, mong chờ hỏi: “Tuy bọn tôi không có nhiều fan, nhưng sẽ không cắt ghép bậy bạ đâu, không khiến cô bị công kích đâu.”

Tô Nam nghe vậy cười nhẹ:

“Được mà, một phút thôi nhé.”

Fan ít thì càng tốt, trên mạng đầy rẫy blogger quay video ngắn, vài chục hay vài trăm người theo dõi chẳng là gì.

Cô chắc chắn hai người này không nhận ra cô chính là Tô Nam.

Hai nữ sinh mừng rỡ gật đầu, rồi liếc sang Thương Khiêm, có chút ngại ngùng:

“Bạn trai cô có thể tránh qua một chút cũng được.”

Thương Khiêm lập tức đáp:

“Không cần tránh, tôi không bận tâm.”

Tô Nam nhướng mày, cũng không định giải thích gì thêm.

Nữ sinh hỏi:

“Vậy xin cho hỏi, trong mối tình trước đây, điều gì khiến cô quyết định buông bỏ?”

Ánh mắt Tô Nam khựng một lát, rồi mỉm cười.

Khó trách lại bảo người bên cạnh tránh đi.

Hơi ngại thật, nhưng với cô thì không, dù sao cô và Thương Khiêm cũng chẳng phải bạn trai bạn gái gì.

Tô Nam nghĩ một chút, lơ đãng vuốt gọn vài lọn tóc bên tai, đôi bông tai kim cương lấp lánh ch.ói mắt.

Khi cô nâng tay, chiếc đồng hồ và lắc tay trị giá hàng chục triệu cũng lộ ra.

“Tôi giàu như vậy, sao phải ở bên một gã tồi?”

Cô thản nhiên buột miệng nói bừa một câu, chuyện thật thì là hết lần này đến lần khác thất vọng, không cần thiết phải nói ra nữa.

Nữ sinh: “…”

Đúng rồi, ai cũng nhìn ra cô giàu thật!

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện